THAY CHO Ý TRAO
Như  có  ai  đó
_____________ cùng  ta

DUCDZIEN alpha.13

Ðộc hành vào Thiên-Niên-Kỷ thứ Ba.

* Như có ai đó, ngưỡng mộ cùng ta dấn thân vào vùng sa mạc phát tiết...Ở đây như được thị hiện những vườn hoa lộng gió ngàn phương, khiêm cung và đôn hậu vô vàn.

* Một an bình miên viễn...không có tiếng vượn trầm rừng hoang, hay loài ếch nhái ễnh ương vẳng từ đồng nội theo gió nhẹ đưa vào ... Ở đây ta thấy ngàn non sáng như pha-lê và bình nguyên đẹp lộng gió tình người, giống như khởi nguyên từ cõi mộng phôi-pha điêu-linh nhưng đầy dấu ái. Thực sự ở đây ta đã khởi mở được khả-tính vô hạn của tình yêu : Tình Yêu Con Người

* Như một Thông-điệp trao cho cỏi Vĩnh-hằng, đầy ắp những vũ-điệu bao trùm một tinh-thể nhiệm-mầu của Thiên Niên-Kỷ thứ 3 ...Tất cả đều vừa như mơ, đang trùng-phùng trong những lớp Drap trắng xóa, lẵng-lờ trong tĩnh-mịch cõi nhân-sinh...Rồi tất cả từ đó, Ðài Vũ-trụ như bừng sống vô biên, sáng trong màu nguyên-xuân tươi trẻ ân-tình.

... Ta và tất cả những ai đồng-hành đều tự dũ lớp ẩn-mật rêu-phong tự cổ,để cùng bước vào cho một thăng-hoa tâm thức nhân-loại mới...Như sống lại trong cõi phẳng-lặng phiêu-bồng đầy ẩn-mật vi-diệu từ thuở đời-đời, những tinh anh của chân-thể hồn nhiên vĩnh-cửu...Ta như mênh-mang vời-vợi, bước chân nở hoa vội bước về trong buổi xế bóng chiều tà.

* Ta chắc không hề lẻ-loi, vì còn có Bạn Ðời, Bạn Ðoàn và Ðồng loại đã đi trước ta, những giọt rượu đắng cay, hay những hớp nước lã trắng khiết thanh tâm nơi quán cốc bên đường, trong những đoạn di-hành chất-ngất điêu-linh cũng không làm cho chúng ta những khó khăn bủa dựng ! Ta không hề cố sức, và cũng chẳng hề vượt thoát , chân ta vẫn thoăn-thoắt, tóc ta vẫn phiêu bồng, tay ta vẫn không thừa-thãi trong một vũ-điệu sớm mai hài-hòa, tai ta cũng nghe những âm vang mời gọi thì-thầm trên đọt lá ngàn sao...
Là hiện-thực, không là cõi trường mộng, ta như là cánh chim bằng bay-bay mãi lên giữa sự trầm-uất nhân sinh...
Ta không muốn nấn-ná thêm nữa, giữa những cảnh xô-bồ văn-minh kỷ-thuật, giữa những biện-kiến tao-loạn bởi nội-tại tâm-thức phân-ly vì vô thức, giữa những sầu-hận của anh em, của con ngừơi , của ngọn-nguồn đầu ghềnh cuối bãi trong cõi ngừơi ta...
Ta như khung cửa hẹp đầy ắp niềm thi-cảm mà không biết lối ra, lối vào. Ta luôn hằng tâm ngưỡng-nguyện, chúc tất cả mọi Thành-viên, Ban-bè xa gần và thân-bằng quyến-thuộc còn lại cõi đời, ta sẽ rời xa nơi chốn lãng-du đầy điêu-linh nhiều gió chướng, ta sẽ cùng ta lãng-đãng nơi chốn miên-viễn hay thong dong nơi chốn vĩnh hằng...
Ta không còn thấy sương bình-minh chảy máu, ta gĩa từ cõi hồng trần cùng bao điều luyến-lưu khôn tả, ta sung-mãn và quay về nơi Thiên-Ân, là cõi bình yên muôn đời bất diệt. Ta ra đi bình yên không còn nếp gấp của cuộc đời, hay sóng dập gió vùi bởi lượng hải-hàm của Ðại-dương tăm tối

* Ta nói với tất cả tâm tình trao gởi không đứt mạch văn hay cạn nòi tình... Ta như đang sống trong lung-linh sương bóng và u-huyền bí-nhiệm , ta đi cũng như ta sống đời sơ-nguyên trần thế đầy mê-cung đồng điệu đã qua, Mẹ-Cha và bạn-bè đã chiếu cố sương mù trong bao hàm: Du-ngôn, Hoa-ngôn , Chí-ngôn... đầy uyên-nguyên thâm-bác, tất cả đều nhất lý, nhất tiết, Văn-phong, Văn-thái và Tuệ-tâm... Những ân-tình đó làm sao ta quên đươc, càng sao quên được sức sống quảng-bác, hàm-dưỡng và thông-tuệ.

* Gió lộng gió đưa, lay lửa tĩnh-mịch nhen-nhuốm để kịp soi sơ-ngộ trần đời, cũng bao điều rậm lời bất bình, bất kính... Giờ đây xin bái-biệt , bờ bèo dạt trôi và như : ' Thu Gãy '

* Ta đã đi theo Bạn Ðời ta, Bạn Ðoàn Ta, và một khung trời miên-viễn, vĩnh-hằng, đang chờ ta...Ta đã đích thực bước chân vào bậc thềm Thiên Niên-Kỷ Thứ Ba . . .

* Nào có ai cùng đồng-hành với ta chăng !?

Seattle, những tháng ngày miên-du * 12/1999
 

DUCDZIEN alpha.13
 

 

Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved