|
Người Đồng Nghiệp Miền Đông Âu TyNa
Đi ngang qua phòng làm việc của Janneke và Anna, 2 cô thư ký dễ thương của department tôi làm việc . Có lẻ đây là phòng đẹp nhất, tươi mát nhất của từng, vì trong phòng đầy những chậu kiểng, lá xanh um, mơn mỡn ... Và hầu như mỗi lần đi ngang phòng này, tôi ưa ngó vào để nháy mắt chào 2 cô thư ký và để ngắm 1 chút bức họa tĩnh vật treo trên tường . Cảnh chiếc bàn uống trà với bình trà sứ, vài tách trà thơm nóng và 1 dĩa bánh ngọt nhìn thật ngon . Cảnh hiên nhà nhìn ra 1 khúc vườn hoa sau nhà rất êm đềm, yên tịnh và ấm cúng, trong 1 buổi trưa hè nào đó ở vùng miền nam Âu châu : Y', Tây Ban Nha, nơi khí hậu ấm áp hơn và người ta cũng thân thiện, dễ dãi, nặng tình gia đình hơn các xứ lạnh ơ? Tây Âu . - Đợi 1 chút, Thi . Anna gọi lớn, khi thấy tôi . Trong phòng, còn có 1 người lạ, ăn mặc tề chỉnh trong bộ vest xám, hơi lỗi mode, đứng kế bình hoa hồng rực rỡ đặt ở góc bàn của Anna . - Đây là đồng nghiệp mới của Thi đó . Ông Bela sẽ bắt đầu vào làm ở department mình tuần tới . - Tôi là Thi Dương . Hân hạnh. Tôi tự giới thiệu và đưa tay bắt . - Tên… tôi là Ivan Bela . Rất hân hạnh .. được biết cô . Ông Bela mở lời chào bằng tiếng Hoà lan, khá ấp úng ! . Chắc chắn ông là người ngoại quốc, tôi thầm nghĩ, và không phải là dân Bắc Âu hay Đức . Dân chúng những xứ này thường rất cao lớn, đa số tóc vàng . Ông Bela không cao lắm, người tầm thước trung bình nhưng có thể nói là nhỏ con so với dân Hoà Lan. Màu tóc nâu đen, sói gần 1/3 đầu . 1 cặp kính mõng, gọng vàng với vóc dáng ốm gầy cho người gặp ấn tượng đầu tiên là 1 thầy giáo cần cù, đạo mạo và gương mẫu . Tôi gật đầu chào, chúc nhanh ngày cuối tuần vui vẻ để Anna dẫn ông đi tiếp, giới thiệu những người khác . Trong bụng hơi ngạc nhiên 1 ít : giờ là trưa thứ sáu mà, thường ai cũng bắt đầu thứ hai . Nhưng tôi không bận lòng để ý nữa, khi nắng chiều đang chiếu hồng lên mặt cửa kính và ngoài kia dưới bầu trời mây trắng, những chú chim sáo vô tư lự cứ nhảy nhót, kiếm mồi trên thảm cỏ . Những đoá hoa hồng màu vàng, màu tím cắm chung với nhiều cành lấm tấm bông trắng nho nhỏ trong bình của Anna đẹp sang trọng, quí phái .. đã làm mặt tôi cũng bừng sáng, tươi tỉnh và chỉ có thể nghĩ đến 1 cuối tuần cũng sẽ đẹp như thế ! . ................. - Chào, chào .. ! Tôi lớn tiếng chào tất cả mọi người . Đã gần 9 giờ, bàn làm việc đối diện tôi vẫn còn trống. Mỗi sáng thứ hai như 1 số người khác, Kiel vẫn chưa vào sở vì ở tận phía nam Hòa Lan, gần biên giới Bỉ. Nhóm kỹ sư freelancers thường về sớm chiều thứ sáu và thứ hai đến muộn . Cũng dễ hiểu, họ chỉ có thể trở về gặp gia đình cuối tuần, và thứ hai luôn kẹt xe !. Có tiếng chào nho nhỏ đáp lại từ 1 góc phòng . Ông Bela đã có mặt . Từ mấy tháng nay, cho dự án mới này chúng tôi được xếp vào trong taskforce : những người cùng làm 1 dự án phải ngồi chung 1 từng để làm việc nhanh chóng, hiệu quả hơn ! Hãng có 1 phân bộ chuyên môn lo việc di chuyển , dọn đồ và vì thế nhóm kỹ sư chúng tôi thường cứ di chuyển hết từng này rồi từng khác và lại trở về từng cũ . Nhờ thế tôi biết được nhiều người trong hãng, không nhàm chán , có lẻ lợi điểm nhứt là không phải luôn gặp những nhân vật không thân thiện, khó chịu ! Phòng làm việc khá lớn cho 6 người, cứ 2 người ngồi đối diện nhau . Nói đúng ra đây là 2 phòng làm việc thông nhau : 1 phòng nhỏ cho 2 người làm việc và 1 phòng lớn cho 4 người, được chắn bởi 1 vách tường mõng, phân nửa là kiếng trong có thể nhìn xuyên qua . Ông Bela ngồi trong phòng nhỏ, lưng đối diện với cửa ra vào. Là người mới, nên bàn làm việc của ông thật ra là bàn dư trống đặt sát theo chiều ngang của 2 bàn làm việc của 2 bạn đồng nghiệp khác . Bergie, người đồng nghiệp ngồi trong phòng nhỏ, đứng dậy tiến về chổ tôi : - Thi, đây là người đồng nghiệp mới . Ivan Bela ... Tôi cười, chặn ngang trả lời : -Tôi đã gặp hôm thứ sáu rồi . Vậy là ông vào làm chung 1 dự án với mình hay sao? - Tôi đựơc nói là sẽ làm cho ông T. Ông Bela đã đứng gần bàn tôi, cất tiếng . Không đeo mắt kiếng, ông nhìn kỹ thấy trẻ hơn hình ảnh ngày hôm trước . Ông trạc chừng khoảng 45 tuổi . Đôi mắt hiền hòa, gương mặt thân thiện nổi bật chiếc mũi rất thẳng, dài dài như nét mũi tiêu chuẩn rất thường gặp của người Hy lạp ! . - Cô là người Nhật bổn hay Trung hoa ? Hầu như lần nào, có người ngoại quốc vào làm, không sớm thì muộn tôi nghe câu hỏi này . Tôi nhẹ cười, trả lời : - Không, tôi từ Việt Nam đến . Còn ông ?. Giọng ông Bela chợt có vẻ vui lên, như gặp người quen ? ! : - Trong chổ tôi lúc xưa làm việc, cũng có vài kỹ sư VN đến tu nghiệp . Bergie lập tức xen vào, không để ông nói hết câu : - Thi với gia đình cổ đến Hòa Lan lâu lắm rồi, ông à. Người ta từ Nam VietNam đến, nên chắc không biết gì đến mấy người ông nói đâu . Bergie nhấn mạnh chữ Nam VN, nhìn tôi phân bua : - Ông Bela từ Bảo gia lợi đến đó ! Tôi nhìn qua ông Bela, mặt ông giờ lộ vẻ lúng túng, gượng gập ..chưa biết phản ứng thêm thế nào . Và tôi cũng thế , không biết phải nói gì thêm. Chắc chắn đó là những anh em Xã hội chủ Nghĩa mà ông Bela đã từng gặp ! , tôi lập tức hiểu . Bức tường ô nhục Bá linh đã xụp đỗ mấy năm rồi .Trên nguyên tắc, các nước Đông âu không còn là CS nữa . Hãng tôi làm, rất nhiều người các quốc tịch khác nhau làm việc . Chính nhờ không khí làm việc có vẻ quốc tế, rộng rãi tôi cũng được thoải mái hơn, vì không phải cư xử 1 chiều theo kiểu đặc bản xứ Hòa lan! Tuy vậy, tôi vẫn chưa quen phản ứng, thoải mái nói chuyện .. khi có người mở đầu câu chuyện, nhận làm bà con như thế ! .. Ngày đầu tiên gặp ông Bela là vậy .Khi biết nguồn gốc gia đình tôi là dân tị nạn Cộng Sãn, ông không còn nhắc gì đến nhóm anh em XHCN tu nghiệp từ VN nữa ! .Tính tôi cũng thoải mái, không thích phiền toái, để ý nhiều . Trong sở, ngoài những chuyện kỷ thuật, bàn luận công việc ,thật ra chuyện chúng tôi thường nói vẫn là chuyện thời tiết và những chuyện chung chung tầm phào, thời sự trong báo hàng ngày ! Cũng như dân Hòa Lan, rất phân biệt rõ việc sỡ và việc tư, không nói gì đến chuyện chính trị . Và ít xía mũi ,nói đến việc riêng mình và không cần biết nhiều đến đời tư người khác .. Nếu lúc đi nghỉ hè thì càng ít gặp bạn trong sỡ càng tốt ! .. Cứ như hể thấy người trong sở là sợ bị nhắc đến việc làm, không thưởng thức được thì giờ vui chơi tự do của mình ! Và nếu có dịp, chúng tôi cứ thích chế diễu tinh thần tập thể của dân Nhựt : Đã gặp bạn, xếp trong sở cả ngày, tối còn phải đi hầu hát karaoke và cuối tuần phải vào hầu xếp đi đánh golf ! Còn gì là đời sống cá nhân của mình nữa ! .. Ông Bela chỉ 1 thời gian ngắn sau, đã dần quen với tôi . Khoảng sau 5 giờ, các người đồng nghiệp HL đã về nhà hết, ông đến nhờ dịch 1 ít tiếng HL ra tiếng Anh hoặc những điều chỉ dẫn nho nhỏ . Qua những lúc chuyện trò, tôi được biết ơ? Bulgaria, ngôn ngữ ngoại quốc chính là tiếng Liên xô và tiếng Đức .Cũng như đa số, ông đã chọn tiếng Liên xô là ngôn ngữ chính . Chỉ khi qua HL, ông mới bắt đầu học 2 ngôn ngữ đối với ông hoàn toàn mới này 1 lúc : tiếng Anh và tiếng HL . Nơi tôi làm việc, tài liệu chính thức đều là tiếng Anh vì thường nhận các dự án của nhiều nước khác nhau trên thế giới . Ngay cả những project cho nước láng giềng là Đức, rất hiếm khi phải dùng tiếng Đức . Và khốn khó cho người ngoại quốc như ông Bela, vi` bình thường chúng tôi bàn luận bằng tiếng HL với nhau trừ khi họp khách hàng hay bàn chuyện cùng nhóm kỹ sư ngoại quốc, nhưng sau đó tất cả đều viết lại bằng tiếng Anh ... Và những từ ngữ chuyên môn kỷ thuật không dễ gì tìm thấy trong tự điễn chuyên môn ! - Thi, Uống cà phê hay chocolade gì không ? Tôi đi lấy luôn cho. Ông Bela nói lớn . Trong phòng giờ chỉ còn 2 người chúng tôi . Thường ngày, người trong phòng mỗi khi đi lấy nước uống, cũng thường đi lấy giùm những bạn đồng nghiệp khác . - Cám ơn. Tôi mĩm cười cầm lấy ly chocolade ông Bela trao , còn bốc khói ấm . Trên bàn ông, ngoài xấp tài liệu làm việc hàng ngày còn 2 cuốn sách dày được mở ra . 1 quyển Tự điển Anh - Bulgaria và 1 quyển Hòa lan - Anh .Ông Bela đang bận tìm chữ để ghi chú vào hình vẽ bằng tiếng Anh .. - Thi, cô có biết chữ này nghĩa là gì không ? Tôi không tìm thấy được trong cuốn tự điển này ? Ông Bela nhẹ nhàng hỏi . Ghé mắt nhanh nhìn vào chữ ông Bela đưa và quyễn tự điễn Hoà -Anh, tôi buột miệng : - Đây là tiếng Anh mà . Đâu cần dịch nữa ! Ông Bela hơi sững sờ, mặt đỏ lên hơi gượng . đôi mắt thoáng buồn, nhìn xuống, im lặng !. Tôi chợt hiểu sự vô tình thiếu tế nhị của mình !. Thì ra, phải học 2 ngôn ngữ lạ cùng 1 lúc, ông không phân biệt đâu là từ tiếng Anh, hoặc từ tiếng Hòa lan nên nhiều lúc gặp chữ Hòa lan ông tra trong tự điễn Anh hay ngược lại ! Thật ra tôi rất thông cảm ông Bela . Có lẻ trong hãng tôi là người mà nhóm kỹ sư ngoại quốc không ngại gì quấy rầy với những câu hỏi lẩn thẩn nhất ! Mới đầu họ còn giữ kẻ , sợ mất mặt với tôi, 1 trong những nữ đồng nghiệp hiếm hoi của hãng . Nhưng dần dần biết tính tôi thoải mái , dễ thông cảm và không thích màu mè như dân bản xứ .. không cười nhao, khinh dễ khi nghe những câu hỏi ma` HL cho là ngu ngốc nhất ! Có lẻ nhờ làm việc nơi xứ người, nhóm kỹ sư ngoại quốc có tính rộng rãi .Quan niệm nhìn rộng mở hơn, chấp nhận, tôn trọng sự khác biệt giửa các nền văn hóa, phòng tục xứ mình và xứ người . Chúng tôi cùng 1 quan điễm là tất cả chúng ta đều làm việc để mưu sinh, không có gì phải làm khó khăn, bắt bẻ nhau mà phải giúp đỡ nhau để cùng thoải mái, vui vẻ cho công chuyện được thành và ngày làm việc không căng thẳng, nhức đầu !. Ngồi trong phòng ông Bela và Bergie là ông T., kỹ sư chính chịu trách nhiệm phần vụ ông Bela và Bergie đang làm . Bergie mới ra trường khỏang 2 năm nay, và mới vào làm cho hãng chừng mấy tháng nay, sau khi hắn đi chơi 1 vòng Ấn độ , Thái lan và trở về làm việc ngắn hạn cho 1 hãng nào đó về sản xuất . Tính Bergie khá tiêu biểu là lớn miệng, lý sự khoe khoang và thích làm nổi ! . Ngồi chung phòng, nhiều lúc có thể nghe Bergie cố nói lớn, gằn giọng như đang giải thích rành rẽ 1 vấn đề rất quan trọng những khi ông Bela hỏi !. Tôi cũng từng gặp phải như thế, khi Bergie lần đầu tiên vào làm tưởng tôi trông cũng non trẻ !, chắc mới ra trường chân ướt ,chân ráo như hắn ! Dù gặp nhiều người như vậy , tôi thật tình vẫn chịu không nỗi những lần tài liệu khách hàng gửi đến Bergie đọc trước, không đưa tiếp cho người cùng làm chung chuyện, rồi tự mình nói 1 cách tự phụ phách lối như là mọi điều mình mới tự khám phá, tự suy nghĩ ra ! Biết vậy, tôi chỉ cười nheo mắt, nói lớn cho mấy người trong phòng biết : - Vậy à ? Trong fax của Shell mới gửi đó ma`. Đọc xong chưa? Thôi để tôi làm copy để khỏi mất thì giờ, vừa phải suy nghĩ lại không giống ý khách hàng ! Mình phải làm việc hiệu quả chứ . Còn ai muốn có copy không ? .. Bergie là người ghi biên bản cuộc họp ngày trước . Trong cuộc họp, mọi người thường cũng tự ghi notes những điều đã thỏa thuận với khách hàng để làm tiếp chuyện mình, vì cũng mất mấy ngày biên bản mới được cô thư ký đánh máy xong . - À , ông Bela, hôm trước tôi cũng có ghi chú 1 ít mấy chuyện bàn buổi họp trước . Tôi cũng không biết mình có ghi đủ hết không nữa, để tôi copy lại 1 bản cho ông coi, xem giùm tôi có quên gì không . Tôi lẹ trở về bàn mình, cố gắng thật tự nhiên như không có gì xảy ra .. Đưa miếng copy cho ông Bela, giờ tôi mới có thể dám nhìn thẳng vào đôi mắt nâu nâu, thật thân thiện, hiền hòa .. của ông, chợt sáng vui lên . Đường như màu xám đen của bầu trời giờ đây đã bớt phần phản chiếu trong mắt ông. .................. Mùa đông trôi qua nhanh . Ông Bela bắt đầu vào làm khoảng tháng hai, mới đây đã hơ n 3 tháng . Giờ đã lại gần qua mùa xuân .. Các cô thư ký trong hãng là những chiếc hàn thử biểu sống !, báo hiệu mùa xuân đến qua cách ăn mặc của mình, còn hay, chính xác hơn chim én .Tôi cũng đã cất lại những chiếc áo pull ấm, thùng thình và quần tây jeans dày vào đáy tủ, cất lại giày Bata để thay thế bằng những chiếc áo mõng mùa xuân, cũn màu sắc rực rỡ tươi thắm, và giầy ..đầm . Ông Bela cũng thế . Chiếc áo sơ mi vãi , màu sắc và cặp mắt kiếng mát làm ông cũng trẻ trung, yêu đời ra như tất cả mọi người ! . Hãng chúng tôi nằm không xa trung tâm thương mại lắm . Nên giờ nghỉ trưa, có thể đi sắm hàng hoặc đa số thường đi bách bộ dọc 1 con rạch nhỏ gần hãng để thưởng thức cảnh xuân và nắng ấm . Nhà hàng ăn từng dưới giờ dường ít khách hơn .Đúng ra, ai náy nếu ăn đồ nóng thì ăn nhanh hoặc chỉ ghé lấy sandwich mang theo để còn đi dạo mát, hít thở khí xuân lâu hơn . Trên nguyên tắc, giờ nghỉ trưa chỉ nửa tiếng nhưng hãng chúng tôi rất uyển chuyển, vì restaurant mở cửa từ 12 đến 1giờ 30 để tránh 1 loạt hàng trăm khách hàng cùng đổ xuống .. Không ai thật sự để ý mấy giờ bạn đồng nghiệp mình bắt đầu đi ăn và lúc nào họ trở về chổ ! miễn sao chừng lúc 1 giờ, có mặt ở chổ làm thì không ai ngạc nhiên hết !. Và dĩ nhiên ai cũng tự giác với tinh thần trách nhiệm, hôm nào phải giải quyết việc gấp thì ăn lẹ nửa tiếng, nếu không thì cứ tự nhiên đi dạo .. miễn sao kịp planning của mình thôi . Cũng như tôi và đa số bạn khác, ông Bela khoảng 12 giờ đã bắt đầu đi ăn . Và sau đó, cùng đi dạo công viên, hoặc ngồi trên bãi cỏ hong nắng ngắm bầy vịt mập mạp lội trên mặt nươc yên tĩnh . . - Thi đi daọ không hả ? Trời đẹp quá .. - Tại sao phải nên đi dạo với mấy người hả ? Tôi ngước lên, trả lời câu mời Bergie vừa giỡn vừa thật : - Thôi đi, cẳng tôi đâu dài bằng mấy người . Mắc công lắm, đi chung mấy người tôi lại lẹt tẹt phía sau, đi lẹ kịp mấy người thi `xốc bụng lắm, mới ăn không tiêu đâu !. Tôi đi bằng cẳng mình mà đâu bằng cẳng mấy người mà đi nhanh hơn được đâu ! Tôi trả lời thẳng thừng 1 cách rất biết mình, biết ta như vậy vì biết Bergie mời chỉ lấy lệ, lịch sự khi có nhiều người bạn ngoại quốc có mặt chung quanh ! Ở đây là vậy , mọi người chỉ biết nghĩ đến mình và không có tính giúp đỡ, để ý đến người yếu hơn mình ! Lúc đầu tôi còn đi nguyên nhóm cho vui, nhưng dần thấy, trong những trường hợp như vậy cứ ung dung theo sức mình là tốt nhứt. Chỉ qua mấy tháng, trong " thế giới đàn ông " này, ông Bela đã dường nhanh lẹ thâm nhập, hòa hợp vì giữa những người bạn âu châu da trắng ông dễ dàng hòa lẫn, vì không gì khác biệt, nổi bật màu da, vóc dáng . Ông có thể cũng nói chuyện thể thao đá banh, nhận xét chẳng thua ai .Chân cũng đủ dài để theo kịp bạn trong giờ nghỉ trưa đi dạo mát, không bị đi lét tét phía sau ! lại cũng có thể ghé quán cà phê uống vài ly bia với bạn sau giờ làm việc... trong khi tôi nếu họa khi có mặt cũng chỉ trơ mắt, khô cô? nhìn mọi người cụng ly bia ! - Bức chân dung này dễ thương ghê ! Tôi ngắm bức tranh nhỏ vẽ bằng viết chì chân dung của Janneke trên miếng giấy tập . Sau giờ nghỉ trưa, tôi ghé vào phòng Janneke lấy thêm 1 ít dĩa computer, giấy viết . . Người vẽ lấy được nét tiêu biểu của Janneke, cô thư ký gốc người Surinam . Dân xứ này màu da ngâm ngâm, đa số gốc Ấn độ hay Nam Dương . Đôi mắt to của Janneke nổi bật trên hình cùng chiếc cằm nhọn, mái tóc uốn quăn quăn, nhìn vào biết ngay là hình của Janneke ngay . - Ông Bela vẽ cho mình mới hôm trước đó . - Vậy sao ? Ấy da, thì ra ông dấu tài khôg cho đồng nghiệp cùng phòng hay há . Tôi la lên . Janneke cười khúc khích : -Vậy chiều nay kêu ông vẽ đi . Ông khoái vẽ và vẽ nhanh lắm . Hình như ông hiền lắm, phải không Thi ? Janneke đến từ Surinam, 1 thuộc địa cũ của HL ở châu Mỹ nên rất thông cảm và cảm tình người ngoại quốc và đặc biệt với tôi . Thông cảm trong thế giới đàn ông này trong hãng, loại thục nữ yểu điệu như tôi rất ít . Nên lúc mới vào làm, Janneke đã sớm nhắc nhở : - Thi ơi, đừng có hiền, lịch sự khiêm nhường quá thiên hạ lấn lướt ! . Nhứt là trong ngành của Thi, thiên hạ nhứt định là 1 với 1 là 2, cái gì cũng cho là mình lý luận đúng cả đấy . ............... Thế rồi bận rộn với công việc tôi cũng quên, không nhớ đến tài họa tranh của ông Bela nữa . Đến 1 ngày mùa thu, tôi được cho hay bắt đầu với dự án mới tuần tới ... Đang sửa soạn dọn dẹp lại ngăn tủ làm việc, ông Bela đã tiến đến bên bàn : - Thi sẽ dời xuống phòng dưới hả, khi nào ? - Thứ Hai tuần tới, sẽ dời chổ . Nhưng tôi đi nghỉ hè khoảng 2 tuần sau mới vào làm việc . Tới hết cuối tuần này, trên nguyên tắc tôi vẫn còn làm chuyện này . - Vậy là bữa nay là ngày cuối .. Thi còn làm cho dự án này ... Ông Bela cười, nói thêm : - Vì mai tôi cũng nghỉ đi Paris chơi, cuối tuẫn này . Nghe nói Thi cũng đi Pháp ? - Vâng, nhưng chỉ ghé Paris 1 ít ngày, chủ yếu là đi Fatima ơ? Bồ Đào Nha . Ông đến Paris lần nào chưa ? Vừa sắp xếp lại bàn giấy, tôi vừa hỏi . Trên bàn tôi lúc nào cũng bề bộn sách, giấy, để mọi khi bàn luận đều có thể trưng bằng chứng : “ nói có sách, mách có chứng “ ! vì tôi từng quen cách nhanh nhất để tránh nghe những biện luận miệng to . Cứ đưa giấy tờ, giấy trắng mực đen sờ sờ thì hết lớn họng ! - Lần đầu tiên, còn Thi ? - Paris đẹp lắm . Tôi đã đi nhiều lần rồi, nhưng vẫn thích trở lại . Không như những nơi du lịch khác, đi 1 lần cũng thấy đủ ! À, ông nếu đi EuroDisneyland, thì nên tránh ngày thứ 7, Chủ nhật nhá, đông lắm . Cứ mỗi chổ chơi , nhiều lúc phải đợi 30, 45 phút .Nhưng ông đi ngày mai .. Thứ năm mà, vậy còn kịp thứ sáu . Ông Bela hơi buồn cười, thấy tôi như con nít huyên thuyên ta? Disney land như là điều duy nhất đáng xem ơ? Paris ! : - Có lẻ tôi không đủ thì giờ lần này, để lần sau toi sẽ nhớ cái tip này . Vì tôi dành cả ngày để đi thăm bảo tàng viện Louvres, xem bức tranh Mona Lisa ... Đúng rồi, ai đến Paris chẳng ghé vào thưởng thức bức tranh nụ cười nổi tiếng thế giới này, cùng như chưa thấy tháp Effel là chưa đến Paris . Ông Bela chợt làm tôi nhớ 1 việc : - A , tôi quên hoài không có dịp hỏi . Tôi có thấy bức chân dung ông vẽ cho Janneke, hay ghê . Ơ? Paris, chô? Nhà thờ Đức bà và Sacre Coeur, có nhiều họa sĩ lắm, họ vẽ rất nhanh tranh cho du khách cũng đẹp lắm và kiếm khá tiền đó . Ông Bela vui lên, không biết vì tôi biết đến việc ông từng vẽ cho Janneke hay biết là nếu lúc lỡ đường ơ? Paris có thể kiếm 1 chút tiền độ nhật ! . Ông rút túi lấy ra cây viết chì, và cầm lên tập giấy A4 để trên bàn tôi, lẳng lặng ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc tôi trong khi tôi cứ vừa sắp đồ, vừa nói tiếp : - Paris có nhiều cảnh đẹp lắm . 1 cuối tuần không đủ, nhưng chắc ông có thể coi nhanh tất cả lần này và tôi chắc ông sẽ muốn trở lại nữa . Nhà thờ Sacre Coeur nằm trên 1 ngọn đồi nho nhỏ không cao lắm, nhưng trèo lên rỗi đi xuống đối với tôi cũng đủ mệt . Tôi đến mấy lần vào mùa hè , mùa xuân . Khí hậu ôn hòa, tươi ấm hơn HL và lần nào cũng vẫn thấy đẹp . Cây cối xanh tươi . Gió mát mát . Dáng tròn tròn của chóp đỉnh nhà thờ in lên nền trời xanh lam thật hài hòa . Ngồi trên bắng đá, ngắm khu chơ. Paris sát chân dốc , những tiệm ăn, quán cà phê cũ kỹ trên những con đường dốc, nhỏ, cũ .Paris vẫn đẹp như trong truyện miêu tả, vừa ồn ào lại vừa mang vẻ mơ mộng đặc biệt .Khác Amsterdam lắm! Tôi chợt nhìn qua : - Ý, ông đang vẽ tôi đó à ? Có cần tôi ngồi im, không nhúc nhích không, ông Bela ? Tôi nói tự nhiên, và khoái chí nghĩ thầm: thế mới là bạn đồng nghiệp tốt chớ, không cần nhờ cũng biết ý mà ! Ông Bela gật đầu : - Gần xong rồi, nếu cô nhìn về phía cửa sổ như hồi nãy 1 chút nữa là được rồi . Nhìn về cửa sổ, nắng chiễu vẫn còn lững vững, nhàn nhạt chưa tàn . Mùa này, nhiều lúc trời u ám nhưng cũng có ngày nắng tốt, không đoán được . Dù ông Bela không cấm nói, tôi cũng giữ im lặng, đầu bắt đầu thầm nghĩ miên man . Ông Bela tính hiền hòa, nhỏ nhẹ như vậy tôi thật không tưởng tượng nỗi lúc xứ ông còn CS, ông như thế nào . Ông tốt nghiệp trường đại học ở Sofia, thủ đô Bảo gia lợi . , vậy chắc ông phải là đảng viên ? Sinh ra và lớn lên nơi đo’ , tôi nghĩ ông phải quen những việc kiểm thảo, phê phán, và để y' hành động người khác để báo cáo, tấn công trước người khác chứ ? Tôi chẳng bao giờ có dịp hỏi những điều này hay chắc không muốn biết đến để tránh những tranh luận chính trị, mất hòa khí đồng nghiệp. Bởi vì thật ra đối với tôi và có lẻ nhiều người, sự thật về CS quá rõ ràng, không còn gì che đậy . Nhất là từ khi sụp đổ bức tường Berlin và sự tự hủy diệt chế độ, ngay từ nước cha đẻ CS là Liên xô đã là bằng chứng hùng hồ cho nhân loại, công nhận sự thất baị cuả lý thuyết này. Không thể nào ngụy biện và không cần tranh luận gì nữa .. mất thì giờ ! Không cần đối chất ông Bela . Sự hiện diện của ông ở nuớc tự do là câu trả lời quá rõ : ông đã lựa chọn khi dược quyền chọn lựa . Tôi chỉ biết ông ra trường ngành cơ khí, mẹ ông còn sống ở vùng ngoại ô gần Thủ đô . Bà cũng tên Sofia, thật dễ nhớ . Khi nghe ông nhắc tên mẹ ông rồi khi biết tên thủ đô Bulgraria cũng tên đó, tôi nói đùa : - Thì ra tên thủ đô nước ông được đặt theo tên của mẹ ông à ? Ông cười xòa . Ông Bela đã làm việc trong các hãng sản xuất máy móc và cũng từng có dịp đến Liên xô . Ông đến HL nhờ quen 1 bà HL sang du lịch xứ ông, và sau đó bà giúp đỡ ông đến HL tìm việc làm... - Xong rồi . Ông Bela đứng dậy đưa tập giấy sang tôi . - Cám ơn nhe ông Bela . Tôi nhìn kỹ bức họa, ngần ngừ .. Thấy tôi có vẻ trầm ngâm, nghĩ tôi không hài lòng mấy , ông Bela vội nói : - Thi ở ngoài xinh hơn trong hình nhiều . Tôi vẽ không mấy gì hay .. - Không, không tôi không hề có ý này đâu . Tôi vội lắc đầu, trả lời thành thật . Chỉ là .. không giống mấy ! Câu cuối tôi nói nhỏ lại, như để nói cho mình nghe . Bức họa vẽ 1 cô gái Á đông trẻ trung, mặt trái soan dài dài nhìn nghiêng nghiêng chừng 3/4 . Mái tóc thẳng, xỏa dài chưa chạm đến vai . Đôi mắt nhìn về phương trời xa xăm và sống mũi thanh tú . Tôi không thể nào xinh đẹp hơn bức hình như ông Bela nói đâu . Nhưng chỉ là cô gái trong bức họa ông vẽ , có nét rất .. tự tin và dường như có 1 chút gì can đảm , 1 chút gì mạnh mẽ .. 1 chút gì chờ đợi, khó nói được !. Mình không giống được vậy thôi ! Không phải tôi khó tính, tiêu chuẩn mỹ thuật cao !, nhưng tôi tình cờ có lần thấy, ngoài bức họa của Janneke, ông Bela còn từng vẽ trong tập nảo của ông hình ông X. ở từng 5 . Ông này gần tuổi về hưu, cao lớn và rất nóng tính ưa cãi, lúc nào gặp là ông cũng đang lúc bất bình, bực dọc . Bức họa ông Bela vẽ rất sống động, có lẽ chính ông X. cũng chưa hề biết ông Bela đa~ vẽ mình ! Nhìn bức họa ai lại chẳng nhận ra ngay là ông X, lúc nào cũng với gương mặt nhăn nhó , bất bình và chiếc miệng hả lớn, sẵn sàng ta thán ! . - Hình này ông vẽ đẹp chớ . Nhưng mà người trong hình tôi thấy có vẻ .. Tôi chưa tìm được chữ thích hợp để nói thì ông Bela mĩm cười tiếp lời bằng tiếng Anh : - Promising .. Tôi cũng cười theo cho xong dù thật sự không rõ ông muốn nói gì . Có lẻ người mình nét hiền dịu Á đông, không có gì nổi bật nên họa si khó diễn tả được . Thời này, các người mẫu có chiếc mũi to, miệng rộng không cân xứng mặt lại là những điểm nổi bật, được đưa lên nhất ! ... Ông Bela đưa tay bắt, chúc tôi nghỉ hè vui vẻ, dường 1 chút buồn buồn trong giọng nói . Có lẻ dù sao , mấy tháng qua ngồi chung phòng, ông Bela cũng cảm thấy có 1 người đồng nghệp nhỏ thông cảm, có thể chỉ dẫn 1 cách thoải mái những chuyện nhỏ nhặt . Có lẻ tôi cũng nhớ nhất khi ông nhìn về phía tôi không nói, chỉ ánh mắt mĩm cười, như hoàn toàn đồng tình, vừa thông hiểu với tôi vừa thích thú, 1 chút mến phục những khi tôi có thể trả lời móc họng Bergie . !! . ............ Sau chuyến nghỉ hè bằng xe bus, chạy từ HL xuyên qua Pháp , Tây ban Nha đến Bồ Đào nha tôi bệnh nghỉ nhà thêm 1 tuần lễ ! Chuyến hành trình không phải vất vã gì, vẫn nghi? ngơi tại khách sạn trên đường, nhưng ngồi trên xe nhiều lúc gần cả ngày, đến rêm lưng, ê mông ! . Bởi thế mới hiểu sao dân HL đi du lịch nhiều thế ngay từ lúc trẻ ! . Ngay từ đầu năm, họ có thể đã sắp đặt chương trình du lịch , đặt vé cho chổ nghỉ hè, nghỉ đông, nghỉ xuân ! ...Ai không đi nghỉ hè 1 lần trong năm là chuyện khá lạ ! .. Phòng làm việc mới của tôi nằm ở từng 4 . Chỉ 2 người trong phòng . Vào chưa 1 tuần, thì ông bạn đồng nghiệp đã đi nghỉ mát mùa thu sang Ý . Tôi cũng ít trở lên từng cũ , nên ít gặp ông Bela và cũg như những đồng nghiệp ngoại quốc khác, mỗi khi gặp tôi, họ vẩy tay chào hỏi thăm vui vẻ: thế naò ?, mạnh giỏi không ? . Có lần gặp trong thang máy, ông Bela dường như ốm thỏn ra , không tươi tắn như mấy tháng trước . 1 phần có thể công việc, nhưng có lẻ phần lớn cũng do thời tiết ! . Ở đây là vậy, nhứt là người HL, cứ mùa xuân họ như tươi ra , trẻ ra và khi mùa thu đến, lại dần héo hắt như lá đần trở nâu vàng, đến lúc trời đông thì mặt tái xám lại , cáu kỉnh, cằn cỗi ra, tóc sói nhiều hơn như cây trụi lá! Công việc giờ làm có thể trở lại tốc độ bình thường , không như trong Taskforce . Đang ngồi 1 mình trong phòng, tôi nhìn lá đỏ trên mấy cây cao bên cửa sổ, thấy ngày trôi nhanh thật thì tiếng chuông điện thoại vang lên . Kiel nhờ tôi lên phòng, giúp tìm lại 1 file cũ. Mới bước gần phòng, đã nghe giọng Bergie to tiếng : -Thế này là thật mất thì giờ, không hiệu quả gì ca ? ! Ông Bela mặt tái nhạt, lấp bấp giải thích nho nhỏ gì không rõ cho Bergie . Trong phòng chỉ còn 3 người : phòng nhỏ ông Bela và Bergie và Kiel trong phòng lớn . Các người khác đã về nhà . - Có vấn đề gì vậy ? Tôi vừa hỏi Kiel vừa chỉ bài toán cũ trong 1 file nằm sát trong kẹt kệ sách . Tất cả người trong phòng cùng làm chung 1 dự án khá lớn ,nhưng cứ 2 kỹ sư lảnh 1 phần vụ riêng, khá độc lập , không dính dáng nhiều công việc những bạn khác . Ông Bela thật ra đã làm việc nhiều hãng sản xuất máy móc công nghiệp, nhiều kinh nghiệm thực tế nhưng công việc văn phòng kỹ sư thì khác hẳn . Cứ như trong trường học, phải đọc tài liệu và làm toán, thiết kế cơ xưỡng, cần nhiều kiến thức tổng hợp, hơi lý thuyết và công việc rất .. " bàn giấy " . Kiel nói : - Hình như ông Bela dùng lộn đơn vị và ký hiệu vẽ hình hay sao . Phòng vẽ phải vẽ lại tất ca, mất thì giờ còn phải sửa những tài liệu khác ! Thế thì mệt ngất rồi, tôi thầm nghĩ và bước lại bàn của Bergie. Ông T. thường đi họp, giờ cũng đã về nhà . Bergie nhăn nhó : - Nếu không hiểu rõ, thì hỏi chúng tôi giảng lại mấy lần cũng đâu mất thì giờ bằng bây giờ phải bỏ hết thế này . Thứ tư phải gủi khách hàng rồi . .. làm sao kịp sữa lại cho trùng đây. Để mai bàn với ông T. coi giải quyết thế nào đây . Phần ông Bela làm là phần revamp : 1 phần của nhà máy cũ phải đươc sửa sang, mở rộng ra .Phần revamp luôn cực hơn thiết kế những phần mới .Chợt đầu tôi nhớ lại 1 file cũ, lâu lắm rồi từ lúc bắt đầu dự án . Trong phần thư tín liên lạc khách hàng, có nói ít nhiều về việc này . Tôi nhìn sang ông Bela, mặt xám môi mím lại, giờ không nói, tê tái như chú mèo con bị trúng nước lạnh . Bergie trồi dậy , có vẻ bực dọc như hết sức nhẫn nhịn, chịu đựng, đi ra khỏi phòng . Tôi lục lọi file cũ, và Kiel cũng bước tới giúp . Kiel nói với ông Bela : - Tên Bergiẹ này quen miệng lớn rồi, như trong phòng điếc sao, nói vừa vừa đủ nghe rồi . Rồi nhìn tôi, nói tiếp : - Nhưng lúc có ông T. thì nó biết nói chuyện nhỏ nhẹ, điều chỉnh âm thanh vừa phải lắm mà . Kiel ở vùng gần biên giới Bỉ, tuốt phía nam HL, tính trầm và ngay cả giọng nói cũng giống dân Bỉ hơn . - Hê, xem cái này . Tôi đưa Kiel xem 1 tài liệu trong file . 1 đoạn nhỏ ghi là phần revamp này, ký hiệu và v.. v.. khách hàng để tùy ý hãng chúng tôi, sao cho thuận tiện, vì phần này sẽ được 1 hãng khác xây cất và hình cũng sẽ phải do hãng khác này vẽ lại . Đọc kỹ không bắt buộc phải trùng ký hiệu như những phần khác !. Kiel cũng mừng lên : - Đúng rồi, mấy phần khác thì có ghi rõ ràng phải dùng ký hiệu mới . nhưng mà đây đâu có bắt buộc . Ông Bela còn chưa hoàn toàn tỉnh hồn nhưng hiểu giờ chúng tôi đã tìm ra được cái gì, sự việc không trầm trọng như Bergie nói .. Kiel nhỏm dậy : - Ai náy chắc khát nước rồi, để tôi đi lấy cà phê cho mọi người hay ông Bela muốn đích thân đi lấy đãi cô ..Thi đây ? Bước ra cửa, ông còn ráng xoay lại nói với ông Bela ! Uống miếng cà phê, ông Bela nhìn tôi : - Tôi nhớ có hỏi ông T. 1 lần, ông nói thì làm .. như hinh cũ . Mà Bergie bữa nay nói vậy là tôi nghe lầm, không hỏi rõ . Bergie lập luận. chỉ khi phần revamp là 1 dự án hoàn toàn khác .., nhưng giờ cùng 1 dự án, không thể nào chấp nhận có .. inconsistency . Ông Bela nhấn mạnh chữ inconsistency . Đúng là 1 trong các chữ Bergie thường thích dùng nhất !, lúc nào hắn cũng cho mình là lý luận vững chắc, còn người khác thì mâu thuẫn ,không biết dùng đầu óc lập luận gì cả. Tôi cười : - Hắn nói cũng đúng, có thể thường là vậy . Nhưng có nhiều khi cũng không vậy, như bây giờ nè ! - Bởi vậy, đừng cái gì cũng lý luận chắc mẫm, vội vã tự tin kết luận mà . Kiel nhìn tôi tự đúc kết 1 cách hiểu biết, vì ông thường nghe lời nhận xét tương tợ dành cho dân bản xứ ! . Kiel gật gù nói thêm : - Ngày mai, ông đưa ông T. coi thì chắc ăn, khỏi cần lý sự gì . Khách hàng cũng không cãi được, đã ghi giấy trắng mực đen, tùy mình mà . Ông Bela giờ mặt hồng hào lại, nhìn tôi nói thành thực như mời khi tôi nhắc ông Jo. trong phòng tôi giờ đang nghỉ hè : - Cô Thi lần tới đi nghỉ hè, sang Bulgaria chơi . Nơi đó cũng đep lắm, nhiều đền đài cổ . -Tôi cũng nghe Đông Âu, nhiều di tích cổ đẹp, đáng xem như ơ? Praag, Budapest … Tôi cười trả lời . Nhưng tôi biết , chắc còn lâu lắm mới co’ dịp . Châu Âu vẫn còn nhiều xứ tôi chưa đi dến, trước nhất còn Ý, Hy lạp ,Thổ nhĩ kỳ .. các nước bắc Âu, đừng nói chi đến những nơi nổi tiếng thế giới như Do thái, Ai cập .Và không hiểu sao tôi vẫn còn cảm thấy e dè những xứ đông Âu và Liên xô ; Không hiểu tâm tình dân chúng, sự an toàn giờ thế nào !. Bergie giờ trở vào phòng .Hắn đã nghe Kiel nói vấn đề đã giải quyết êm xuôi rồi .Bergie chỉ cầm coi kỹ lại miếng giấy khách hàng mà chúng tôi may mắn tìm lại được, mặt trơ, tỉnh bơ, như không có gì xẫy ra không nói thêm gì. Cơn bão giờ đã lặn . Bergie không cần biết trận bão hắn tạo này có gây thiệt hại, tổn thương gì !. Có lẻ hắn thấm nhuần quan niệm " rất khoa học " là : Bởi vì “ đời là thế “ . Có giông bão, có thiên tai là việc thông thường trên trái đất này, 1 phần nhân loại kém may mắn luôn phải gánh chịu mà ! .............. Thắm thoát ngày nghỉ cuối năm được 1 tuần cũng chóng qua . Lại qua 1 năm mới . Cây Giáng sinh trong mọi nhà, giờ được quăng ra sân cho dẹp rác hay được cất lại cho năm tới . Câu chúc tết rộn ràng cũng không còn nữa .Gặp ông Bela bữa tiệc đầu năm để nghe ban giám đốc chúc mừng năm mới và nghe bản báo cáo thường lệ cái nhìn vào tương lai . Vẫn như mọi năm vẫn lạc quan, vẫn triễn vọng .! Nhìn thẳng vào mắt tôi, nắm tay thật chặt ông chúc 1 năm mới hạnh phúc, mọi sự như ý sau khi tôi chúc ông năm mới hạnh phúc . Thời tiết HL rất khó lường . Tháng giêng năm nay nhiều lúc có tuyết, lúc chỉ lạnh cóng hoặc nhiều lúc mặt trời chiếu sáng chói rực rỡ, phải đeo cả kính mát ! .Hầu như cả ngày hôm nay, tôi phải ngồi làm với máy computer chung dành cho cả từng mỗi khi phải tính toán đặc biệt . Cả từng chỉ có 3 máy có chương trình đặc biệt này, nhưng hôm nay 1 máy bị trục trặc chỉ còn 2 . - Hello Thi, bộ bận lắm à ? - Dĩ nhiên rồi . Tôi còn xài máy nguyên buổi chiều nay à nha . Hơn nữa có người đặt cọc máy rồi .Nếu không đợi được thì còn cái máy đằng kia, không chừng hắn gần xong rồi, hỏi hắn đi . Tôi hơi bực mình trả lời nhanh, không quay đầu lại, vì nãy giờ đã có mấy người phá rầy, hỏi chừng nào xong . Cả buổi vừa gấp, vừa chưa làm xong lại bị liên tục quấy rầy ! .. - Không, tôi không cần dùng máy này đâu . Xin phép tôi được hỏi .. cái bài toán cũ này hồi đó Thi làm còn trong file không . Ông T. bảo tôi mai làm xong, gửi cho khách hàng . Thật ra nghe giọng nói tôi đã biết là ông Bela . Cũng hơi mắc cở, nhanh nhẩu phản ứng như thể ai cũng muốn giành giựt !. Tôi nhìn xem bài ông ,cầm miếng copy ông đưa, ghi xuống ông phải kiếm trong đâu , rồi cười : - Nếu không có trong đó, thì ông hỏi ông Kiel . Ổng chắc biết rõ ở đâu vì khi tôi làm project mới, ông còn làm cho project này thêm mấy tháng mà . Ổng bây giờ ngồi phòng ở cuối hành lang đó . - À, mai là ngày cuối của tôi làm việc đó, cô Thi à . Ông Bela chợt nói thêm . Ngạc nhiên, tôi nhìn ông Bela chưa hiểu rõ ý ông thế nào . Ánh mắt buồn, đôi mắt hơi đo đỏ, ướt ướt ông Bela nói nho nhỏ : - Ngày hôm qua, tôi được biết là hãng không gia hạn hợp đồng làm việc của tôi . Tôi ráng làm xong việc để có thể thứ sáu này nghỉ . Lòng bỗng dâng lên 1 chút buồn rười rượi ! . Ông Bela đã vào làm việc giữa tháng hai năm ngoái, giờ đã là giữa tháng giêng . Thông thường trước 1 tháng trước khi hết hạn hợp đồng, hãng sẽ thông báo nhận chính thức hay không . Tôi chợt nhớ lại tháng 12 năm ngoái, J. tình cờ ghé qua phòng làm việc tôi, nói chuyện chơi, và có hỏi tôi nghĩ thế nào về ông Bela . Tình thật, tôi cũng không nghĩ là J. muốn hỏi ý tôi để phê bình ông Bela vì hồi đó giờ đâu ai cần hỏi ý kiến tôi về những việc này ! và tôi nói rất thực những gì tôi nghĩ : Ông Bela có kinh nghiệm, siêng năng, hiền hòa và có tinh thần giúp đỡ đồng đội, tinh thần trắch nhiệm, sẵn sàng học hỏi .. . chỉ 1 chút khó khăn về ngôn ngữ, nhưng sẽ không là vấn đề . Dĩ nhiên ông phải có kinh nghiệm và giỏi hơn những người mới ra trường trong khi giải quyết vấn đề và chắc chắn không thể nào học điều mới lại thua người không có kinh nghiệm . Tôi nhớ mình nói nhiều và nói dài cho đã, như không chỉ nói riêng cho ông Bela mà cũng để nói cho những người khác hay chính mình ! nhưng chỉ nghĩ cuộc nói chuyện chơi, tình cờ thôi . J. là kỷ sư chịu trách nhiệm nguyên toán lần trước. Chừng trên 35 tuổi . Người nho nhã, nét mặt đẹp cân đối, thông sáng với mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh xám . Nếu có thể bầu hoa hậu nam trong hãng, có lẻ tôi đã bầu J. ! Vì J. ăn mặc cũng lịch sự, tư cách cổ điễn gallant , nói chuyện từ tốn nhất trong hãng . Có lẻ vì không có con trai, làm cha của 3 đứa con gái nên J. quen lịch sự, nhỏ nhẹ , từ tốn với phụ nữ ! . Nhiều lúc tôi nghĩ J. có thể đóng vai những nhân vật thời trung cỗ như Romeo hoặc hiệp sĩ bàn tròn, chỉ tiếc không ai khám phá ! . J. đã làm cho văn phòng kỷ sư khác trước khi vào làm hãng này 6 năm trước. Chỉ chừng 3 tháng trước khi tôi mới ra trường, gia nhập hãng . J. lịch sự, mỗi lần gặp thường chào hỏi, giọng ân cần như 1 người anh đối với em gái ... vì chắc có lẻ chỉ tôi và J. cùng thuộc loại thiểu số sống sót trong thời này: qua’ lịch sự, cổ điễn ! Mấy tuần trước, tình cờ tôi bước vào phòng 1 người đồng nghiệp, gặp Bergie đang nói gì với mấy người trong phòng . Bergie đã được nhận làm nhân viên chính thức của hãng chỉ chừng vài tháng trước . - Thật tức cười, phải coi sách còn chưa phân biệt chữ HL hay chữ Anh … Không biết hiểu gì không, giảng đi giảng lại mệt muốn chết . Không biết ọ ẹ nói gì với mình nữa … Cả đám cười ồ . Thấy tôi, mọi người chuyển qua vấn đề khác . Đối với nhóm này, tôi không có chuyện gì tán gẫu được, khi gặp mặt họ là chỉ để hỏi về việc làm, để giải quyết công chuyện . Nhóm này rất giỏi tài châm biếm, mĩa mai, giỏi dùng từ hơn cả những " nhà ngôn ngữ học ", là những " nhà chuyên môn " về tiếng lóng địa phương ! Thật ra, tôi cũng không cần hiểu họ nói đùa gì, cũng không đáp lại thường tôi chỉ nghiêm chỉnh, lo công việc cho xong . Bây giờ tôi mới hiểu rõ người họ nói là ai … Nhìn ông Bela, tôi cảm thấy 1 chút chua xót . Có lẻ ông không hên, ngay buổi ban đầu khó khăn, bị sắp làm việc chung với Bergie . Dấu tiếng thở dài, tôi hỏi nhỏ : - Chừng nào ông mới thật sự chính thức rời hãng ? - Ngày Noel và tết rồi, tôi cũng không lấy thêm ngày nghỉ. Nên đúng ra tháng sau mới chính thức hết hạn hộp đồng . Nhưng nhờ tôi để dành ngày nghỉ giờ vẫn còn đủ khoảng 4 tuần, nên thứ bảy này, tôi có thể về Sofia, thăm gia đình ... Mẹ của tôi . Tôi chỉ biết sơ ông còn người mẹ ở quê hương ông . Bà mẹ tên Sofia, cũng là tên thủ đô của Bulgaria .. và thì ra, lần đi Paris weekend là lần nghỉ hè duy nhất của ông . - Ông trở về 1 mình à ? bà bạn HL của ông có cùng đi ? - Không, bà ấy bận . - Nhưng ông sẽ trở lại HL mà . Tôi nói thêm, nghĩ ông sẽ vượt qua những trở ngại ban đầu khi chợt nhớ ông vẫn còn có sự an ủi, nâng đỡ của bà bạn HL này bên cạnh . Ông mĩm cười : - Vâng, tôi về chừng 3 tuần lễ . Cám ơn cô Thi nhiều lắm . Cám ơn sự giúp đỡ, lòng tốt của cô và .. tất cả . Ông thầm thì, đưa tay trịnh trọng bắt tay tôi : - Chúc Thi .. thật vui vẻ, hạnh phúc . - Ông Bela, xin chúc ông cũng như thế .. và thành công . Tôi gật đầu nhẹ chào, rồi nhìn theo bóng ông lưng dường cong xuống, dần khuất nơi cửa . Đầu óc trở nên trống rỗng, tim nặng nề . Tôi đứng dậy, tắt máy .Thế đã đủ 1 ngày làm việc rồi . - Máy trống rồi đó . Tôi cho Bergie hay như đã hứa khi ngang qua phòng làm việc của Bergie, hắn mới dời lên phòng này ngày hôm qua, tạm thời để giúp 1 dự án nhỏ trong vài tuần. J. cũng đang đứng trong phòng và đang chào hỏi tôi lịch sự như thường lệ . - Bình thường . Tôi trả lời nhỏ và bước đi, trống vắng. Dường như phòng đèn chưa mở, trong ánh sáng chập choạng J . không thật thanh tú, dễ nhìn như mọi lần . Có lẻ cũng không thật thích hợp với vai hiệp sĩ bàn tròn như tôi đã nghĩ ! Ngoài trời vừa đổ cơn tuyết xuống . Những bông tuyết trắng bay lất phất và tiếng gió hú rít từng cơn dài . Phòng thật im lặng. Tôi chỉ còn nghe ngoài tiếng thở của mình, tiếng động duy nhất là tiếng gió, tuyết xào xạc như mấy câu thơ của Robert Frost trong bài " Dừng chân bên rừng 1 chiều tuyết phủ ". ............... The only other sound is the sweep Of easy wind and downy flake. The woods are lovely, dark, and deep, But I have promises to keep And miles to go before I sleep, And miles to go before I sleep. Chỉ khác không phải là cảnh rừng thắm, mà là những con đường quanh sở giờ bóng hoàng hôn đang bắt đầu trùm phủ . Mai này, ông Bela sẽ phải đi hàng dặm dài mới có thể đến nhà, yên nghỉ . Và còn nhiều người khác còn đang vất vã đi trên những con đường tối, sâu, nhỏ hẹp, vẫn chưa biết đâu là nhà, lúc nào mới thật sự ngủ yên được ... Ông Bela dù sao chắc chắn có điểm tựa tinh thần hơn là quê hương ông đã tự do, và dù thế nào ông vẫn bất cứ lúc nào cũng có thể trở về thăm viếng người thân ...và ra đi tùy ý . Tôi chợt nhiên buông tiếng thở dài, cúi đầu đi trên hành lang quen thuộc dẫn về phòng làm việc . Chiếc hành lang lót thảm nhung xanh chìm dần trong bóng tối lờ mờ bỗng dưng dài hơn ngày thường . Có lẻ, ngoài đường giờ dưới cơn mưa tuyết, hay dù trong hoàn cảnh nào, vẫn còn nhiều người mang lời hứa phải đi hết trọn vẹn con đường dài mới đến nhà, mới có chỗ yên giấc .. Tuyết đang tiếp tục rơi . Dù chỉ có 1 mình tôi, chiếc lò sưởi nước nóng trong phòng giờ dường không đủ ấm !.
TyNa |
Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved