Du Ca Việt Nam

Đoản văn

HỒNG DÒN – HỒNG NHŨN (1)

KINH DƯƠNG VƯƠNG

Hồng dòn tuổi vừa mới lớn, từng chùm treo lủng lẳng trên cành trông đã ngon mắt. Từng trái no tròn, múi rắn chắc ôm chặt lấy nhau tạo thành một khối đầy đặn. Đến tuổi dậy thì, khi màu cam nhạt vừa ửng,trông đã hấp dẫn, chàng nào có máu. . . thì cũng có thể bẻ vội .Nhưng vừa ăn vừa hít hà vì nàng còn vị chua chua chát chát. Nhưng đến khi màu vàng cam đã ửng bình minh toàn thể rồi thì . . . cắn ngập răng, nhai dòn tan, ngọt mát cả miêng . Ăn tha hồ đến no . No rồi còn thèm ăn nữa!

Hồng Nhũn thì khác ạ . Cô nàng đa đoan . Trông các nàng rất xinh xắn, dễ thương, ngay lúc còn thơ ấu . Từng quả như những núm vú gái mười ba, mặc áo màu lục nhạt phủ ngoài lớp phấn trắng mỏng . Trông thì xinh, nhưng xin chớ, đừng ham hố cắn vào. Nhựa chát bỏ cảũ miệng . Cho mãi đến khi má các nàng đỏ rực xuân tình rồi, chưng bàn thờ đôi ngày rồi, làn da căng là thế, mướt mơ là thế, trước khi muốn “vầy duyên” cùng nàng cũng phải thăm dò xem nàng đã hoàn toàn thuận ý chưa! Nàng còn khó khăn cho đến đít . Có khi toàn thân nàng đã thuận tình, chỉ còn chút xíu chỗ . . . cuống thôi, hãy còn cưng cứng, thì dẫu có ham cũng xin quân tử rán chờ . “Không phải Hồng Nhũn kiêu kỳ, muốn làm khó khăn gì đấng mày râu cho cam . Nhưng người đẹp nào mà không muốn làm nũng, được cưng chìu ? Chàng thích mặc chàng, còn em khi nào . . . Em hoàn toàn sẵn sàng em mới chìu chàng được, mà không làm chàng mất lòng – ấy chẳng qua cũng vì chàng đó thôi, em không muốn làm chàng thất vọng, em không muốn hạ thấp chất lượng tuyệt hảo của em đó mà . Ấy là lúc em sẵn sàng để chàng bẹo lấy cái cuống khô queo quắt của em rút ra . . .Đó chẳng khác nào cỡi được yếm thắm giai nhân! Khi cái cuống – à quên, yếm thắm chứ – rút ra được rồi – chàng có quan sát nó không, nó đem theo mật ngọt từ thân thể em ra, cái nút tiết trinh mà mẹ em đã đóng chặt từ lúc mới chào đời . Chàng hãy nhẹ nhàng cởi bỏ lớp xiêm y của em ra – chỉ là một lớp lụa mỏng thôi mà, chẳng nhọc công chàng đâu . Giờ thì em “rõ ràng trong ngoc trắng ngà, dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên”, lõa lồ nằm khoe thân trên dĩa, bậc quân tử tha hồ mà ngắm nhìn thỏa thuê . Mời quân tử . . . xơi em bằng cách nào tùy thích”. Lúc này Hồng Nhũn không còn nói nữa . Toàn thân đã nhũn từ đầu đến chân rồi, nằm phơi nguyên tấm thân trần ra đó mê chờ người quân tử thưởng thức . Nào, xin mời! Nếu quân tử cầm lòng không đậu, háo hức dễ thương như kẻp hàm phu, hãy nhấc bổng nàng lên cho ngay vào miệng mà cắn một miếng rõ to, nhai nuốt . Nếu tài tử nhẫn nha tao nhã thì lấy dao xẻ đôi xẻ ba để thấy máu, thịt Hồng Nhũn được cấu tạo bởi một tay nghệ sĩ kỳ tài. Lúc còn non, mũ chát ngấm chát ngầm, lở cắn phải bỏ miệng ba ngày chưa ăn cơm được. Vậy mà chín rồi cái mũ đắng chát đó trở nên mật ngọt óng ánh. Làn dao vừa tách, máu thịt Hồng làm ta choáng ngợp. Thịt Hồng màu đỏ tươi, từng sớ nhỏ kết dính lại như bắp thịt ken đặc. Toàn thể những thớ thịt đó được nuôi trong một loại máu sánh, ónh ánh như hổ phách, trong vắt, ngot lịm mật ong lọc. Nào, sắc hương hãy còn chờ đợi, mời người quân tử hãy tận hưởng em bằng miệng, lưỡi. Hãy cắn vào em ngập răng, hãy tươm nước miếng bao phủ lấy em, nhai từ tốn, ngậm nghe rồi nuốt vào chầm chậm. Có phải cả một mùa Xuân của đất trời vừa trôi qua cổ họng làm cho máu huyết trong thân thể người bừng lên rộn rã như sắp đâm chồi nẩy lộc?

Ôi! Hồng Dòn ơi! Cô gái quê xinh đẹp, mộc mạc.
Ôi Hồng Nhũn ơi! Hồng Nhũn! Nàng Tiểu thư khuê các ngoc ngà đa tình.
Ta yêu các nàng,
Như yêu gái trinh.

KINH DƯƠNG VƯƠNG
Oct / 2005
(1) Hồng mềm
 

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved