Du Ca Việt Nam

Đào Nguyên Gia Trang
Diễm Châu



Tết năm nay, một mùa xuân đến với gia đình của Đôn nhàm chán hơn bao giờ hết. Bận làm việc tới tấp không có giờ nghĩ thì lấy đâu mà sắm sửa với lại trang hoàng nhà cửa hay chào đón bạn bè. Buổi chiều, đứng bán hàng, chợt nhớ ra điều gì Trang quay qua Đôn:
- Anh ơi, hôm nay là 30 Tết rồi...
Chàng ôm vai vợ:
- Em có mua sắm gì chưa?
Trang lắc nhẹ mái tóc:
- Đâu có giờ...bánh chưng ăn mau ngán, người ta cũng đã cho mấy cái rồi...mức thì ngọt ngay...mình có mời ai đến nhà đâu mà phải sắm sửa hở anh!
Đôn cười, chiếc răng khểnh ló ra làm Trang phải đưa tay nhéo mặt chàng một cái:
- Thôi...anh coi tiệm em chạy ra chợ mua vài thứ gì cho có vẻ Tết...để tụi con nít nó còn biết tới phong tục của nước mình...
Chàng nói xong, hôn tóc nàng một cái, đẩy nàng ra cửa:
- Đi mau không họ đóng cửa sớm hôm nay.
Trang nhìn lên đồng hồ, đã hơn 4 giờ chiều. Ghé chợ Việt Nam mua mấy gói mức hồng khô, hột dưa, hộp bánh Pháp. Tính mua thêm thịt heo quay để cúng ông bà thì hàng thịt cũng chẳng còn thứ gì. Trang chạy lại chợ Mễ
mua dưa hấu, cam nho táo, một con gà bự có làn da vàng nhìn rất ngon mắt.
Buổi chiều, về nhà sớm hơn một tiếng. Về để quay gà ăn bữa cơm giao thừa cho có vẻ tết. Vậy rồi cũng qua, Tết qua, mùa xuân đến. Mặc dù trời hơi lạnh nhưng cây cỏ đã bắt đầu đâm chồi nẩy lộc. Những lá xanh hé nụ nho nhỏ xinh xinh. Hoa đào nở đầy hai bên đường.
Khu nhà gần chỗ Trang ở có con đường hoa đào thật đẹp và quyến rũ. Mới dọn về thành phố này hơn một năm nên hai vợ chồng chưa mua nhà. Vả lại thời buổi bây giờ kinh tế khó khăn, muốn tậu một căn nhà cũng phải đòi hỏi đủ thứ.
Từ khi mùa xuân đến, Trang mê con đường và dãy nhà ở đây chi lạ. Nhà không khít nhau lắm, đủ để...cãi lộn khỏi ai nghe. Con lộ rộng rãi trước mặt và sân cỏ mượt như nhung làm cho khu nhà cửa ở đây có giá trị, sạch sẽ và thoải mái. Không bao giờ Trang thấy trẻ con chạy chơi ồn ào ngoài đường, đó là điều nàng rất thích. Nhà nào phía sau cũng trồng một vài loại cây ăn trái. Có khi nàng đòi Đôn lái vòng vòng cho nàng coi các kiểu nhà, cách thức họ trồng cây, làm vườn phía trước sao cho đẹp... Làm như nàng sắp sửa mua nhà ở đây tới nơi.
Đôn thường chiều theo lời Trang. Chàng mặc cho vợ ngắm nghía, bình phẩm, khen chê. Cuối cùng buông một câu:
- Chắc gì mình ở tiểu bang này mà em dự tính đủ thứ vậy...
- Mình ở đây mà... không “ move ” nữa đâu!
Rồi nàng nhìn quanh, chỉ trỏ:
- Có trồng chuối... chắc nhà này Việt Nam quá. anh ơi cả cây hồng giòn đây này...ngừng cho em xin họ một trái...
- Thôi đi, người ta la bây giờ!
- Em đâu có ăn cắp mà la! Em xin họ đàng hoàng, nếu họ không cho thì em trả tiền mua.
- Họ không bán thì sao?
- Thì mình liếc họ một cái... rồi dông...
Đôn không ngừng xe, chàng vòng lại con đường về nhà. Trang cũng đã quên rằng mình mới đòi bẻ hồng, nàng nói xong quên ngay, không bao giờ để ý bất cứ gì, bởi vì theo ý Trang thì trên đời này chẳng có gì là quan trọng cả!
Có khi Trang đứng hàng giờ nhìn xuống sân, mơ mộng đâu đâu. Nàng đang nghĩ đến mảnh vườn của mình trong tưởng tượng, sẽ có nhiều bông hoa đàng trước sân. Nàng sẽ trồng hoa tím có lá răm như bờ hồ Xuân Hương Đà Lạt thuở nào, ngày còn nhỏ nàng vẫn thường lang thang trên những con đường nhiều hoa hồng để hái trộm. Nghĩ đến Đà Lạt, lại nhớ đến thuở thiếu thời, vui và nhiều mộng tưởng. Bây giờ thì ngày tối lo làm việc, làm như bị ma đuổi vậy!
- Anh ơi,ngừng xe lại đi, có bà Việt Nam bồng con muốn gì kìa anh...
Thấy người đàn bà với đứa bé bồng trên tay và hai giỏ nặng kéo lê dưới đất, Đôn ngừng xe de lại.
- Cô cậu cho tôi quá giang về nhà được không, nhà tôi gần đây thôi!
Bà ta đưa tay chỉ về hướng nhà có dãy hoa đào mà Trang thích phía sau lưng. Đôn mở cửa xe giúp bà đưa hai túi xách bỏ ra phía sau.
- Chị chỉ đường nha... ông xã chị đâu mà phải đi bộ vậy?
Người đàn bà rầu rầu nét mặt:
- Tui cũng không biết, đã năm tháng nay ổng không về nhà... tuần nào tui cũng phải đi chợ bằng xe bus, hôm nay xui xẻo gặp chiếc xe hư mọi người phải xuống hết... ở đàng kia kìa... Mỗi chuyến xe cách nhau cả tiếng nên tui lết về đại!
Trang thấy thắc mắc trong lòng. Chồng đi đâu mà không biết? Muốn hỏi tới nhưng lại ngại nên Trang im lặng. Căn nhà của chị Hên chính là căn nhà có cây hồng mà Trang đòi hái hồi nãy, Trang buột miệng:
- Nhà chị đây hả? Hồi nãy tụi này có đi qua đây muốn xin ít trái hồng nhưng lại sợ nên thôi... Chị để lại cho em vài trái, tính bao nhiêu cũng được.
Chị Hên kéo tay nàng:
- Cô cậu vô chơi một chút đi, con tui còn cả bầy ở trỏng, sao không nói tụi nó hái cho...
Đôn xách hai túi siêu thị theo chị vào nhà. căn nhà bên ngoài đẹp thế mà trong chẳng có món đồ nào ở phòng khách.
- Chị mới dọn vô đây hả?
Chị Hên cắn môi:
- Không cô, tui bán lần đồ đạc hết rồi, bị ổng bỏ đi không có tiền trả tiền nhà nên tui bán hết...
Lần này thì Trang không nhịn nổi sự tò mò:
- Ảnh đi đâu vậy?
Một đứa con của chị khoảng bảy tám tuổi đứng gần đó chu miệng:
- Ba đi theo... con đĩ ngựa...
Chị Hên tát một cái vô miệng thằng nhỏ:
- Nói bậy...Cu Tí vô nhà đi...
Cu Tí ré lên khóc:
- Con không nói bậy... ngày nào má cũng nói ba đi theo con đĩ ngựa...má còn đòi đập con ngựa cái đó rồi cột tóc nó lại cho bõ ghét...
Chị Hên lôi thằng bé xềnh xệch vào trong:
- Câm miệng lại nghe chưa...trời ơi con với cái.. tao giết mày chết bây giờ...
Trang bật cười:
- Không sao đâu chị, để cháu ở đây đi... Chị có cả thảy mấy cháu?
- Năm đứa cô ơi, lớn nhất mới có mười tuổi, thằng này thứ ba, toàn là con trai... Ổng viện cớ tui không có con gái ổng đi theo bà kia, bỏ bê mẹ con tui lâu rồi, cũng chẳng thèm gởi tiền chu cấp gì ráo... Bị nói thiệt cô
thương, tui với chả không hôn thơ hôn thú gì hết, tui khai trợ cấp xã hội, đến khi chả bỏ tui thì sở xã hội cũng nghi ngờ gì đó cho người điều tra. Bây giờ tiền thì bị cúp,khổ sở mọi bề... Mẹ tui ở Cali gọi về bển mà nhà cửa như vầy
làm sao đi...
- Bỏ hết, đi đại, nhà đâu phải tên chị phải không?
- Không phải tên tui nhưng thằng chả nói cho tui với mấy đứa con căn nhà này, bán cho ai thì bán... Chả sẵn sàng ký giấy, đỡ áy náy lương tâm chứ có tốt gì đâu...
Trang lẩm bẩm:
- Đàn ông thiệt là...dã man!
Đôn cười nhẹ:
- Đâu phải ai cũng vậy em...
Trang cũng cười:
- Ừa, trừ anh được không?
Chị Hên xen vào:
- Cô cậu hạnh phúc quá... cô cậu có mua nhà gì chưa?
- Mới đến thành phố này chị ơi, tụi này đang ở mướn, mua nhà cũng khó khăn, kinh tế đi xuống ai dám mua nhà bây giờ...chị không thấy người ta còn đi khỏi tiểu bang này hay sao?
Đám con nhà chị Hên đứa nào cũng dễ thương mặc dù có hơi lem luốc. Trang thích nhất là thằng cu Tí, nó rất là nhanh nhẩu, có thể là nhanh nhẩu...đoảng ! Nó nói tía lia luôn miệng. Cái miệng đỏ, đôi má phúng phính dễ thương làm Trang muốn cắn. Nàng đứng lên:
- Thôi tụi nài phải về, hôm nào rảnh sẽ ghé thăm chị, chị có gì cần cứ gọi tụi này nghe... đừng ngại gì hết.
Chị Hên nói “đợi một chút...” rồi bỏ ra ngoài. Trang quay qua thằng bé con vẫn tò tò theo nàng nãy giờ:
- Cô về cu Tí ơi.
- Chừng nào cô chú tới lại đây?
- Mai mốt...
- Nhớ tới nha, Cu Tí dẫn cô đi bẩy mấy con chim nó mập lắm...
Trang kề tai cu Tí:
- Rồi con nhốt chim ở đâu?
- Con không nhốt, má đi chợ mua toàn rau không, má nướng thịt chim cho tụi con ăn. Ăn thịt chim bổ và ngon hơn thịt gà...má cứ nói hoài mà con ghét lắm...ăn toàn đụng xương không à, ăn thịt gà cũng ngon mà sao má cứ nói không ngon... Má đập đầu con chim cái bộp nghe ghê lắm...cu Tí sợ máu con chim chảy ra tội nghiệp!!!
Trang ngẩn ngơ ôm thằng bé vào lòng, tội nghiệp cho hoàn cảnh chị Hên... Chị Hên trở vào nhà với túi hồng trên tay:
- Biếu cô cậu mấy trái hồng tươi ngọt lắm, khi nào muốn ăn hồng thì qua đây bẻ ăn nghe cô, đừng có ngại gì hết...
Trang lấy túi hồng, cám ơn rồi dúi vào tay cu Tí tờ giấy 20 đồng:
- Cho cu Tí mua kẹo nghe.
Chị Hên kêu lên:
- Thôi, cho tiền làm chi cô, tụi nó không biết xài tiền đâu...
Trang kéo tay Đôn ra cửa:
- Kệ, chị mua đồ chơi cho các cháu cũng được...
Chị Hên đứng ở cửa trông theo, ánh mắt u uẩn. Trang cười vẫy vẫy tay, cu Tí hét lên:
- Bye cô Trang... mai lại chơi với Tí...
Buổi đầu gặp chị Hên là như thế, không ngờ ba tháng sau chính Trang lại biến thành bà chủ của ngôi nhà đó. Chị Hên đã kể hết cho vợ chồng Trang nghe về chuyện gia đình chị, những khổ tâm từ gia đình, từ ông chồng, trăm cay đắng đều trút lên đầu một người vợ quê mộc mạc. Chị muốn Trang giúp chị bằng cách trả tiếp tiền cho ngôi nhà và giúp chị vài ngàn cho tiền “ down ” căn nhà.
Cuối cùng mọi việc cũng xong. Đông dưa cho chị Hên bảy ngàn đồng, “ Take over payments ” căn nhà còn trả trong 15 năm nữa. Ngày chia tay, chị Hên đưa con về ngoại, cu Tí quấn theo Trang, thằng bé có cảm tình đặc biệt với nàng vì Trang thường hay mua kẹo và nói chuyện với cu cậu. Nó không chịu đi theo mẹ, cứ lải nhải bên tai chị Hên:
- Cho con ở với cô Trang, con không muốn đi Cali động đất...
Rốt cuộc, qua sự thăm dò ý kiến của Đôn, của ba má cu Tí, thằng bé được ở lại Texas với cô Trang , và về với bố cuối tuần, để chỉ cách cho cô Trang bẫy chim. Trang rất mến thằng bé này, mới có bẩy tuổi mà thông minh và dễ thương, biết vâng lời, dễ dạy. Trang có thằng con trai cũng 10 tuổi, để cho hai đứa chơi với nhau cũng tiện. Bây giờ thì gia đình Trang nâng tổng số người lên là 6. Hai vợ chồng, 4 đứa con (kể cả con nuôi là cu Tí).
Trang dọn nhà khá mệt vì nhiều thứ lặt vặt, lỉnh kỉnh. Nội lũ nồi niêuxoong chảo đã làm cho nàng bơ phờ hết mấy ngày. Trang có một bộ nồi nấu ăn nắp có cửa sổ, mỗi lần nấu gì sôi là cửa sổ nhỏ tí trên nắp nồi lại thụt lên thụt xuống kêu leng keng rất vui tai. Bộ nồi này nàng phải đi tìm ở những buổi họp chợ miền quê nước Mỹ mới có bán. Không thấy trên thị trường. Có khi dọn nhà tìm kiếm thứ này thứ nọ mệt quá, nàng lăn ra ngủ trên chiếc giường êm ái...
Đôn đặt tên cho căn nhà là Đào Nguyên Gia Trang. Khu vườn sau khá rộng được trồng toàn hoa đào chung quanh. Ở một góc sân, chàng mướn mấy người Mễ đào một cái hồ khá lớn để nuôi cá và thả hoa sen hoa súng, bên trên
làm một cái khung thật chắc che nắng mưa giống như một “ green house ”. Bên cạnh hồ nước là khoảng trống được tráng xi măng, có hàng giậu thưa cho một giàn hoa lý, mồng tơi. Chiếc bàn gỗ mộc với những chiếc ghế mây êm ái vây quanh là nơi tiếp bạn bè vào những ngày cuối tuần, rảnh rỗi. Những cây ăn trái Trang thích trồng thêm là ổi, khế... Nhưng các cây nàymùa đông nếu lạnh quá có thể bị chết nên phải trồng vào chậu lớn, để trong “ green house ”.
Ngày ăn tân gia, Đôn mời các bạn bè thân hữu, đa số là những người bạn thân đến chung vui. Ai cũng khen cái vườn của Đôn cả làm chàng khoái quá nháy mắt với Trang lia liạ. Từ khi dọn vào đây, không ngày nào là Đôn không có mặt
ngoài vườn. Bên cạnh chàng, cu Tí, cu Việt cũng lăng xăng phụ giúp. Hai đứa bẩy được con chim lạ đủ màu rất đẹp. Trang mua một cái lồng treo ngay sát hiên nhà bếp.
Trong thiệp mời, vì không muốn các bạn phải mua những món quà đắt tiền đem tới cho mình, Đôn có ghi thêm chữ: “Nếu muốn lưu lại vật kỷ niệm tại Đào Nguyên Gia Trang, chúng tôi rất vui khi các bạn mang đến các loại cây Á Đông để trồng tại đây”. Ý kiến này được những người bạn Đôn hoan nghênh vô cùng.
Bởi vậy cho nên mỗi người một cây, ai cũng ráng tìm loại cây gì đặc sắc một chút để làm quà cho đôi vợ chồng trẻ.
Buổi tiệc ra mắt sau bốn tháng mua nhà của Đôn và Trang thật là vui vẻ. Mỗi người đến đều có một chậu cây được kết nơ thật là khéo léo. Có người bạn chịu khó kiếm cho Trang được loại Lan bốn mùa, người thì khệ nệ với chậu hoa Ngọc Lan to tướng quí giá. Trang đã phải kêu lên:
- Trời ơi...mua chi cây này đắt lắm....
- Có gì đâu, miễn ông bà thích là vui rồi...
Cũng có cả hoa thược dược và ngải cứu nữa. Cây long tu mà người ta thường gọi là “ Aloe vera ” hay trường sinh được để kế bên chậu hoa lài thơm phức màu trắng ẻo lả. Một chậu hồng màu vàng kiêu sa kề cận bó mía sẽ được trồng ở sân sau nay mai. Cũng có chị bạn cho Trang một chậu xã, nghệ, gừng, củ nén dùng để lấy lá hoặc củ kho thịt, nhất là cho đàn bà đẻ ăn rất tốt...
Trang cười toe khi một chị bạn vỗ bụng nàng nói : “Mai mốt bồ đẻ ăn thứ này tốt lắm, rồi lấy nghệ bôi lên mặt cho nước da đẹp”... Trang lắc đầu :”Sợ con nít lắm rồi bồ ơi...còn xức nghệ lên mặt thì đẹp thiệt...giống con ma, nhưng tui sẽ kho thịt ăn hàng ngày... !”
- Bà Trang ơi, con bà nó khóc ngoài vườn kìa...
Trang chạy ra vườn, cu Tí đang dụi mắt đỏ hoe mếu máo, cu Việt đứng kế bên cũng buồn xo:
- Việt đánh cu Tí hả?
Bé Việt gân cổ:
- Con không có đánh nó...
Cu Tí khóc to hơn, Trang ngạc nhiên:
- Sao vậy Tí, sao con khóc?
- Con chim...chim nó chết rồi!
- Hả, thiệt không?
Trang hoảng hốt chạy ra chỗ lồng chim, con chim nằm gục xuống một góc, bộ lông sặc sỡ đủ màu không còn tươi đẹp như lúc còn sống nữa. Trang rùng mình, lấy lồng chim bỏ xuống đất.
- Loại chim này không thể sống trong lồng được, nó chết là đúng rồi.
Tiếng một người vang lên phía sau. Trang thẫn thờ, con chim xinh đẹp có tiếng hót líu lo không còn nữa. Nàng nắm tay cu Tí và bé Việt an ủi hai đứa trẻ. Cả ba im lặng, rồi Trang nói:
- Thôi từ nay mình đừng bắt chim nữa, nó không quen sống trong lồng, nó phải tự do bay nhảy bên ngoài mới hợp với nó...
Lại có tiếng chuông cửa, Trang nắm tay hai đứa con đi ra:
- Hi Diễm, mang gì mà che kín thế, sao tới trễ vậy, mọi người đang chờ bà đó.
- Chờ tui làm chi...tui mắc đi tìm cái này cho bà với mấy đứa nhỏ dây nè...
Diễm chỉ chỉ vô thùng, Trang hỏi:
- Cái gì trong đó?
- Tui biết bà sẽ thích mà mấy đứa nhỏ còn thích hơn..
Trang giựt cái thùng, mở ra và hét lên:
- Gà...Tí Việt ơi, gà con.....một hai ba bốn năm sáu...bộ bà cho mỗi người một con hả?
- Ừ, nuôi gà cho vui cửa vui nhà, tui chọn toàn gà mái nó không có ồn ào đâu, mai mốt lại có trứng ăn, có đồ ăn dư cho gà ăn cũng đỡ tội lỗi...
- Cám ơn bà nghe...
- Có gì đâu mà cám ơn, ráng nuôi cho nó sống nghe không!
Mấy con gà, con thì màu vàng, con trắng, con đốm, con đen đủ cả. Cu Tí, bé Việt quên đi cái buồn vừa mất con chim quí, bu lại với đàn gà thăm hỏi tíu tít...
Trang lôi bạn ra sân sau, vừa đi vừa nghĩ đến công việc ngày mai là phải làm cái chuồng gà. Bất giác nàng thấy mệt quá, đánh vào tay bạn một cái:
- Con khỉ lại làm cho bà thêm việc...mệt quá đi mất!
Diễm cười, nheo mắt:
- Đừng có lo, tui làm chuồng sẵn cho bà rồi, còn để ngoài xe chưa mang vô...
- Giỏi... thôi để Trang “hầu hạ” cho Diễm đồ ăn nè, muốn ăn gì Trang đi lấy...
Đôi bạn đi vô nhà. Trang nhìn Đôn đang giảng giải về cách thức đào hồ cá với các bạn hữu chung quanh, nhìn những bông hoa cây trái có tính chất Việt Nam, Trang thấy yêu đời và cuộc sống có ý nghĩa chi lạ, nàng không còn thấy tinh thần mệt mỏi như trước nữa, nàng cười, quay qua Diễm nói nhỏ:
- Đây là quê hương thứ hai của mình đó Diễm ạ...


DIỄM CHÂU

Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved