Chuyện Một Người Vợ Hiền
DOĂN QUỐC SỸ

Cô
Trang c̣n độc thân có một cô bạn đă có chồng được hai năm nhưng vẫn chưa có con,
Trang vẫn gọi là “cô bạn hiền !” Là thấy tính t́nh hiền, giọng nói hiền, nụ cười
hiền… th́ gọi là bạn hiền ! Hồn nhiên vậy thôi, chưa bao giờ Trang tự vấn v́ sao,
v́ những đức tính vượt trội nào mà ḿnh lại mệnh danh bạn là “cô bạn hiền !”
Một ngày kia nhân dịp công việc xong xuôi, trên đường về chợt nhớ tới bạn, Trang
bèn rẽ ngay theo con đường đưa đến nhà bạn.
Tới nơi, Trang vừa gơ cửa tiếng bạn bên trong đă vang ra:
• Cứ vào !
Trang mở cửa thấy bạn đang ngồi trên chiếc ghế kê ngay bên chậu hoa tím, tay cầm
bức thư, vẻ mặt tưng bừng.
Trang hỏi ngay:
• Mới nhận được thư của cô bạn thân nào vậy ?
Cô bạn đưa ngay bức thư cho Trang, giọng say mê:
• Hay quá bạn ơi, bạn đọc nè !
Trang cầm bức thư cúi xuống, lộ vẻ ngạc nhiên ngay khi vừa đọc ḍng đầu, kế đó
càng đọc càng say sưa, đọc nhanh nữa:
Kính Thưa Chàng,
Lẽ ra phải đề trên lá thư này bằng một từ
thương yêu hơn, nhưng em xin được bắt đầu bằng “Kính Thưa”, bởi v́ câu chuyện
thật đáng để bắt đầu trân trọng nhường ấy.
Chàng sẽ tự hỏi: em là ai ? Em viết thư này làm
ǵ ?
– Xin thưa: Lá thư này để tỏ t́nh em với chàng
– một mối t́nh nồng nàn sâu đậm, bất chấp những năm tháng muộn màng trôi qua ngả
sương trên mái tóc. Em xin gửi đến chàng t́nh yêu – há đó chẳng phải là điều cao
quư, là món quà đẹp nhất trên cơi đời này hay sao ?!
Em gặp chàng khi đôi ta chung ngơ, chàng c̣n là
cậu bé tắm sông, chui rào ăn trộm ổi. Thời ấu thơ tươi sáng reo vui, bướm rập
rờn băi sông, gió sớm phất phơ trên dậu cúc tần. Vâng, em yêu chàng khi ấy, khi
mười bốn tuổi, ḍng sông vắng ngậm vầng trăng cổ tích, trăng non rồi già chứng
kiến đôi ta lớn lên rời xa đi học. Chàng nức nở tiếng đàn xé nát ḷng em:
Từ đó em gối đầu sương xuống hát cho những v́ sao lẻ loi rơi rụng. Em xơa tóc
Giáng Tiên đi dưới ánh trăng rằm. Em ngày đêm vỗ sóng than van cho nhánh sông
phân ly. Em quẩy gánh hàng rong trên vỉa hè mờ cát bụi. Em hái chè dưới chân đồi
chập chùng. Từ sườn non góc biển, em dơi theo chàng, khóc cười theo những buồn
vui của chàng.
Giờ hẳn chàng đă nhận ra em ! Rồi em đi theo chàng lên rừng xuống phố, qua gian
nan họan nạn, qua sung sướng ngọt bùi, lúc nào cũng có nhau. Em ăn với chàng
miếng cơm nắm dọc đường thiên lư, uống với chàng ly rượu nồng sóng sánh. Em ngỡ
cùng chàng măi măi sánh đôi. Ai hay chàng đi xa:
Chàng đi xa rồi về, chàng lại đi xa rồi về, giờ chàng đi sao chưa thấy về ? Em
mong ngóng đợi chờ. Em làm thiếu phụ Nam Xương đêm đêm đối vách. Em là Tô Thị
hóa đá đầu non. Đợi chàng từ mấy lần oanh líu lo đến ư nhi chợt gáy, từ mấy độ
mai phong nhụy đến phù dung bơ thờ. Chàng nỡ đi thật sao ?! Chàng bảo rằng sông
đă ra tới biển c̣n có khúc quành nào đâu ? Nhưng em không đành đoạn cam chịu như
vậy. Nước tuôn ra biển lại mưa về nguồn ! Em dâng tặng chàng mối t́nh trắng
trong chung thủy này và không chịu mất chàng ! Từ nay chàng sẽ luôn luôn nghĩ về
em như em luôn nghĩ về chàng ! Chàng sẽ nh́n thấy em khắp nơi ! Một tà áo thóang
qua. Em đó ! Tiếng guốc vang trên vỉa hè: em đó ! Em hóa thân thành con sáo sậu
hót tự t́nh trong bụi tre ! Em náu ḿnh trong gió mùa xuân, giục cành mai sớm nở
! Em núp trong giọt mưa từ tàng me rơi xuống tóc chàng ! Em núp trong sợi cỏ may
quấn quít chân chàng !
Thương nhớ chàng khôn nguôi !
Em chèo bè t́m chàng ng̣ai biển Đông mênh mông, ngỏanh nh́n bốn phương mờ mịt,
gió bấc thổi buốt ruột cây sầu đông, mưa Tây Sơn chứa chan từng trận, hồn em băo
tố tơi bời.
Chàng hăy hứa nắm tay em đi trong khu rừng lau xạc xào. Chàng hăy hứa cùng em
tung tăn đi dạo, có trái dầu xoay trong gió rơi cài lên tóc em. Niềm mơ ước trải
dài thao thức giữa hai ngụm nước trong tiếng nói cười. Lẽ nào những chuyện đó
chẳng trở thành sự thực ! Lẽ nào chàng quên khu rừng mơ ước ấy ! Quên lời thệ
ước ba sinh !
Chàng phụ t́nh em ư ? Hay là chàng đă quên chàng và chàng đă quên em ?
Nhớ thuở chàng là ḥang tử nhặt được chiếc hài em qua cầu đánh rơi, thuở chàng
dẫn em lên núi Tản Viên xây nhà bên suối, vớt tơ trời dệt lụa may xiêm.
C̣n em ? Thơm đêm liêu trai huyền hoặc !
Nhưng em là th́ điều ấy có ǵ là quan trọng ?!
Em vừa là ân sủng vừa là oan khiên ! Bởi v́ em chính là chàng và chàng chính là
em !
Chàng ơi xin hăy về với em ! Nơi ta ở có nắng hè nhuộm đỏ hàng dâm bụt, có trời
thu xanh biếc ngơ hồng cốm tốt đôi ! Nơi ta ở có nhọc nhằn cay đắng nhưng cũng
có hạnh ngộ thênh thang; có hệ lụy đời thường nhưng cũng có t́nh yêu thánh hóa.
Đó là cội nguồn chàng dấn thân vào hành tŕnh kiếp người và cũng là trốn đến vào
phút cuối cùng chàng rời trần thế. Không mệt mỏi âu sầu, chàng sẽ an nhiên mỉm
cười ngả vào ṿng tay em !
Xin hăy đến cùng em ! Em ngồi hong tóc đợi chàng đầu thềm vắng. Em đi hát hội
trăng rằm ở thôn Đông. Em se chỉ luồn kim nơi tinh cầu tím ngát.
Em đưa vơng hát ru:
Em đó, thưa chàng, luân hồi trong cơi vô thường
này !
Em là của chàng và chàng là của em kiếp trước,
kiếp này và măi măi về sau !
Em đợi chàng có nhật nguyệt trên cao chứng soi
cho mối t́nh đôi ta.
Đọc vừa xong Trang trao lại ngay bức thư cho bạn và hỏi liền:
• Bức thư bạn thấy ở đâu vậy ?
• Gài ngay trong tập sổ tay của anh ấy !
Trang ngạc nhiên gần như hốt hoảng.
• Ủa, vậy là bức thư của người đẹp nào đó ?!
• Đúng !
Vẻ mặt Trang hầu như chuyển thành ngẩn ngơ khi thấy vẻ mặt bạn vẫn vui hồn nhiên:
• Ủa, bạn không giận sao ?
• Giận sao ?! Người ta đă viết hộ những lời âu yếm mà ḿnh không có tài viết nổi,
không cám ơn c̣n giận người ta nữa sao ?!
Sau đó câu chuyện của hai người chuyển sang những đề tài quen thuộc – nói nói
cười cười vui vẻ !
Rồi cũng đến lúc đôi bạn tạm biệt !
Trang rời khỏi nhà bạn, trên đường về, trong tiềm thức vẫn nghĩ về câu chuyện
của bạn với bức thư “Kính Thưa Chàng” !
Cho tới khi trở về đến nhà, rồi vào pḥng ḿnh, hầu như Trang vẫn không ngừng
thỉnh thỏang lại tự nhủ thầm:
• Đúng là cô bạn hiền của ḿnh ! Và cũng đúng là chuyện một người vợ hiền !
DOĂN QUỐC SỸ