|
|
Thơ
NHỚ HÀ NỘI
Hà nội giờ chỉ còn trong ký ức Cảnh mưa phùn gió bấc lạnh căm căm Nhớ gối chăn qua làn hơi thở ấm Cho thịt da hâm nóng mộng nghìn năm.
Nhớ Thăng long ngày đầu xây dựng nước Thịnh trị một thời oanh liệt một phương Còn gì ngoài văn bia-quốc tử giám Khiêm tốn trở thành di tích quê hương!
Nhớ tháp rùa đứng nghiêng chờ nắng đổ Mặt hồ gươm phẳng lặng bóng chiều xiêu Hàng cây xanh mấy lần thay lá cũ Cho nhựa về nhú mộng hạt đâm mơ?
Nhớ hồ tây mưa phùn bay giăng phủ Bụi sương mờ lảng đảng bến bờ xa Từ Thiên phúc, Kim liên về Tảo sách Bước lãng du bến đỗ gót đường qua.
Nhớ gánh hàng hoa bên bờ yên phụ Đôi vai gầy ướt đầm bụi sương mai Rảo bước chân qua phố phường sau trước Đem cho đời cái đẹp tưởng chừng phai!
Nhớ những hàng cây xanh mờ nâu tím Bóng chiều nghiêng che phủ ánh trời xa Bụi mưa phùn tung gió bay trút lá Cho đâm chồi nẩy lộc với nghìn sau.
Nhớ ba mươi sáu phố phường xưa cũ Cửa đóng then cài phong kín tường rêu Của một thời chỉ còn qua tên gọi Ký ức nhạt nhoà hiện thực còn đâu!
Nhớ tách chè xanh vỉa hè hôm sớm Ấm lòng người hơi toả bóng mù sương Bên tách cafe ven hồ hoàn kiếm Đường qua đi lơ đễnh bước chân về.
Nhớ một cột chùa xưa sau giấc mộng Nét hương mù sen toả ngát nghìn năm Còn hiện tại qua rêu mờ năm tháng Chút tình xưa dư ảnh mộng vì dân.
Nhớ mái chùa cong cong chờ nắng đậu Bụi mưa buồn loan lổ vách tường sa Vẫn hiên ngang chở che hồn dân tộc Nghiệp sống muôn đời
của tổ
tiên ta[1]. 05-2003
MỘT NỤ CƯỜI
Ngày xưa buồn hiển hiện Kiếp người quá mong manh Nỗi đau lòng canh cánh Thương cho một nụ cười.
Hôm nay buồn đi vắng Không nỗi buồn, mênh mông Tràn đầy tâm ảnh hiện Thế giới ngập hoa không.
Mai kia buồn lắng đọng Soi rõ bản mặt xưa Một cục thịt au đỏ Máu trào nối đường qua.
Thoảng qua từng hơi thở Vào ra một kiếp người Êm đềm như lắng đọng Nhặt hoa miệng mỉm cười.
GIỌT NẮNG
Ta mang một giọt nắng Nghìn năm đọng hai bờ Sương tan cười mây vỡ Ảnh hiện trăng đáy soi.
Dòng sông ánh mây hiện Bồng bềnh lạc xứ xa Ráng chiều nghiêng đổ hạt Rừng sâu mờ núi xa.
Chừng ngủ quên giọt nắng Mở mắt gió đông về Mùa xuân hoa chao động Nắng loan rụng bóng chiều.
Tường rêu xanh năm cũ Sáng lên một chút buồn Ngày qua lay đầu mộng Mốt mai cuốn xa nguồn.
Tàn xuân nghiêng sợi nhớ Nắng ngủ bờ ráng pha Sợi tóc mềm bến đỗ Luân lưu tháng năm gầy.
CHIỀU QUÊ Lúa xanh reo nắng đậu Cánh cò mỏi đường qua Lặng lội bờ sương cũ In hình điểm đồng xa.
Luỹ tre thềm gió lộng Bóng ngã chiều mông lung Chiều quê êm đềm xuống Mùi lúa thoảng đưa hương.
Đất thơm mùi cỏ dại Tanh nồng nước phèn cay Quyện thêm mùi rơm rạ Bức tranh quê hiện bày.
Mục đồng lưng trâu cỡi Trâu thong thả đường về Tiếng sáo diều thoang thoảng Gió hiu thổi bốn bề.
Chuông chùa buông nhẹ tiếng Lay động bóng chiều qua Đèn nhà ai mới tỏ Giọt nắng vắng bờ xa.
MỘT CHÚT HƯƠNG
Sáng nay sunset nở Ráng chiều lay bóng đêm Đọng mãi hương trời cũ Lửng lơ suốt trăng tàn.
Người đi mang sợi nắng Làm vỡ cõi hư vô Vầng trăng thương nỗi nhớ Trăng nay lạc nơi nào?
Duyên đâu từng sợi nhỏ Khởi động vô thường lay Ra đi còn đọng lại Chút gì sót trăm năm.
Vầng trăng nghìn năm tỏ Ráng gầy qua gió bay Lảng đãng bờ sương đậu Hương lan đọng bên ngày.
LÀN GIÓ
Từ kiếp nào làn gió Lang thang lạc bước chân Ta làm duyên hạt bụi Hai bờ vọng, phù vân.
Sát-na từng giây chuyển Vô thường chạm hư không Càn khôn đầu ngọn gió Nhật nguyệt điểm từng không.
Nghìn năm thương làn gió Vào ra cõi có không Từ sinh qua tử lại Thở ra vào cộng thông.
Gió đông lay tuyết rụng Hoa khai động xuân phong Gió hè du sen nở Lá vàng ánh thu phong.
Phù vân hạt bụi nhỏ Giọt nắng gió cỏn con Duyên nhau hiện sinh diệt Nâng niu cuộc sinh tồn.
ĐẾN VÀ ĐI
Người mở mắt với hai bàn tay trắng Mồi lợi danh Khêu gợi đến vô cùng Và từ đó những mong cầu tranh thắng Tự biến mình làm con vật thiêu thân.
Mùi danh lợi thoảng đưa mời hấp dẫn Tự đốt mình qua vinh nhục buồn vui Cho đến khi người buông xuôi cát bụi Vinh nhục bại thành bỗng hóa hư không!
Và tay trắng vẫn hoàn bàn tay trắng Còn lại gì sau đôi mắt khép kia!? Niềm hối tiếc đọc qua bờ thất vọng Ôm nghiệp đời tham đắm hận cuồng đi!
Và như thế bao giờ dừng lại được Kiếp luân hồi đan trói khổ đeo theo?
.NHỚ CỐ HƯƠNG
Chuông khuya lay bóng trăng tàn Lạnh giòng nước chảy ngân tràn cuối sông Đò ngang nay đã xa nguồn Thì nay thôi cũng nghe buồn cố hương.
Chốn về đau nỗi nhớ thương Chỉ còn ký ức vô thường giòng trôi Phù du thương một cõi đời Gió lay ngọn sóng vàng soi bọt tàn.
Nguồn xuôi cuối bãi điêu tàn Biển dâu hiêu hắt vọng vang bóng chiều Mơ về chốn cũ đìu hiu Tường rêu vách đổ thành xiêu xa dòng.
Trăng buồn rủ gió về sông Soi vùng tâm sự đau lòng nước qua Thả buồn trôi ngược dòng ca Vọng triều sương khói âm ba la đà.
Giờ còn âm vọng xa xa Khắc sâu dư ảnh quê nhà cõi không Chỉ vì chút nhớ chút thương Thời-không xa cách mà vương thành sầu!
.THỞ DÀI ĐIỀU HƠI
Lên non uống ánh trăng ngàn Về xuôi uống suối hoa vàng cuối sông Mốt mai nguyệt hạ mờ sương Áo trăng ai giũ bên dòng bụi bay?
Ngày tàn lá đỏ bóng lay Nghìn thu lảng đãng chiều ngây giấc nồng Sư về nhặt lá tàn đông Phía sau mất dấu rêu rong biển đời.
Chiều buông vó ngựa chơi vơi Dặm trường sương khói vàng rơi cuối đường Đìu hiu quán trọ câu vương Nghìn năm mây trắng mù sương gót hài.
Đêm tàn ráng đỏ ban mai Giật mình ngỡ bóng chiều phai bên thềm Hoa cau nở trắng im đềm Gió ngây lảng đảng bờ hiên hương thầm.
Tóc xanh dài trắng ngày tàn Chút hương cho gió nghìn năm sau này? Trăm năm dồn lại một ngày Mỗi giây mỗi phút thở dài điều hơi.
SANG TRANGĐưa người qua cuộc tử-sanh Biển dâu thành bại hư danh một đời Buông tay giọt nắng bồi hồi Vô thường lay động chơi vơi phận buồn
Trăm năm bóng ngã hao mòn Nghìn năm bụi đỏ cuốn nguồn tịch liêu Chim trời cánh mỏi đìu hiu Đường qua mất dấu ảnh chiều hư vô
Ráng hồng níu hạt chơ vơ Nằm nghe trăng đổ bên bờ thời gian Mây buồn gió đuổi lang thang Cho ta hỏi thử không gian mấy bờ?
Đâu rồi giọt lệ bơ vơ Đâu rồi tiếng nói nguyên sơ nụ cười!? Từ cuối kiếp đến đầu đời Bỗng dưng phút chốc đổi dời sang trang!?
. SƯƠNG ỨA LỆ Kính viếng Giác linh cố Ni sư THÍCH NỮ TRÍ HẢI, nhân tuần sơ thất.
Đôi cánh mộng lưng trời nay xếp lại Người ra đi bụi đỏ chợt hao mòn Nhớ vầng trăng nửa cài song cửa mộng Nửa giật mình sương ứa lệ tàn canh.
Cầu sinh tử gãy đôi bờ huyễn hoặc Bụi mây mờ xin để lại phía sau Đêm mộng mị lững lơ mờ sương đậu Ráng hồng phai nghe khóc vỡ ngày tàn.
Hoa sóng cả bạc đầu vương nắng sớm Bụi tro tàn theo gió nước lang thang Bờ bến cũ Người về sao chợt sáng Để ngậm ngùi nhớ tiếc lại sau lưng !
Phổ Đồng Kính bút
|
Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved