Thơ

 

LỤC BÁT

Phổ Đồng

 

 

 

 

MỜI NHAU

MỘT LẦN

 

Vô thấy Phật ra thấy mình

Theo nhau triền kiếp mà thành quên nhau

Bây giờ đã tỏ mặt nhau

Chén trà sen ướp mời nhau một lần.

 

 

 

 

 

 

 

VƯỜN TRĂNG

 

Nghìn năm mây trắng sa mù

Bờ trong bờ đục ngày ru bên thềm

Vườn trăng sương đọng hai miền

Quỳnh hương gió thỏang ngòai hiên chợt cười.

 

 

 

 

 

 

NGUYỆT ĐỌNG

 

Sông trăng rớt giọt bụi hồng

Trôi thây về xứ biển không sương mờ

Lênh đênh quên cả bến bờ

Ngờ đâu nguyệt đọng bên bờ kinh thơ.

 

 

 

 

  

 

 

THẤY HÌNH

 

Hiên trăng chén nguyệt trà hoa

Mời người ở lại bụi xa phố phường

Nơi đây núi vắng mờ sương

Soi người dưới nguyệt ảnh vương thấy hình.

 

 

 

 

 

 

VÀI BA

GIỌT BUỒN

 

Xe lăn cuống bụi vô thường

Vết loan bóng ngã cuối đường người qua

Nhạt nhòa ký ức gần xa

Vô tình rớt lại vài ba giọt buồn!

 

 

 

 

 

 

 

 

HƯƠNG THỪA

 

Thềm trăng trầm thỏang hương thừa

Áo mây ươm khói mấy mùa còn vương

Dưới trăng loan bóng vô thường

Ra đi còn để dội trong mây mờ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HOA NỞ

 

Hoa mai vàng chén trà xanh

Thấy ta tiền kiếp lội quanh biển trầm

Uống đi từng giọt muộn phiền

Sáng ra hoa nở dưới triền mây bay.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

MANG ĐI

 

Rừng thu lá khép hong vàng

Tuổi thơ chiều xuống ngỡ ngàng thời gian

Người từ hạt bụi sang ngang

Điểm trang đâu khỏi vô thường mang đi!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

ĐỂ LẠI

 

Vô tình trong tách trà xanh

Thấy ta chết đuối trên cành treo nghiêng

Tiễn ta chim hót vô phiền

Âm thinh để lại rớt trong sa mù.

 

 

 

 

 

 

 

THẢ BAY

 

Đất khô cày ải trâu buồn

Chủ nông cơ cực ai buồn hơn ai?

Thôi đành cộng nghiệp trả vay

Từ tay phiền muộn thả bay luân hồi.

 

 

 

 

 

 

 

XÉ TAN

 

Trúc xanh âm hưởng đá hờn

Từ sinh qua tử hỏi, còn vọng vang

Nhánh ngờ chạm đúng cơ mang

Rầm trong tiếng sấm xé tan sương mờ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 ĐÁNH

RỚT

 

Lan khoe hương sắc vô thường

Người khoe ngã ái kết vương muôn đời

Chút tình hương sắc đổi dời

Vô tình đánh rớt bên đồi mây bay.

 

 

 

 

 

  

 

 

 

 

XA BAY

 

Ôm trăng đánh giấc ngủ vùi

Mộng non thế kỷ bùi ngùi trang kinh

Giật mình trăng vỡ lung linh

Thấy ta tiền kiếp mộng mình xa bay.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

BỤI RƠI

 

Thông reo chim hót ve đàn

Nốt trầm lặng xuống nốt thăng lan dần

Gió say ngủ muộn trên ngàn

Trường ca bản thể tơ đồng bụi rơi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NHÂN QUẢ

 

Trăm năm  trên cõi ta bà

Nghìn năm trong cõi  hằng sa đất trời

Người tạo tác kẻ nợ đời

Chạy đâu cho khỏi quả đòi theo sau?

 

 

 

 

 

 

 

 

ĐÓM MẶT TRỜI

 

Mưa chiều giọt đọng bờ trăng

Ảnh chìm nước lạnh khí giăng buốt trời

Sư về  khêu lửa mặt trời

Hong lên tiền kiếp buông rơi luân hồi.

 

 

 

  

 

 

 

 

CHIỀU VƯƠNG

RÁNG HỒNG

 

 

Người mang hạt bụi  rong chơi

Từ vô lượng kiếp đến nơi vô thường

Ở đây mưa nắng không thường

Dung nhan đâu khỏi chiều vương ráng hồng!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

MƯỜI BÀI

LỤC BÁT CHĂN TRÂU

 

 

1/ TÌM TRÂU

 

Lên non xuống suối mây chiều

Rừng ươm ráng đỏ đìu hiu mịt mùng

Đường mòn thăm thẳm rừng phong

Dạ mòn sức kiệt, dấu trong sương mù.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

2/ THẤY DẤU

 

Ráng hồng mở mắt bình minh

Ven rừng mé cỏ hiện hình dấu chân

Cỏ vừa rớt giọt phù vân

Chạy đâu cho khỏi bụi trần dấu in!

 

 

\

 

 

 

3/ THẤY TRÂU

 

Soi hình bóng ngã bờ xanh

 Cỏ non nhơi lại dưới cành liễu buông

Rõ ràng bóng dáng đầu truông

Sừng kia mũi nọ cuối truông  hiện bày.

   

 

               

 

 

 

 

 

 4/ ĐƯỢC TRÂU

 

Được trâu công sức mỏi mòn

Lại còn trừ tánh ngông cuồng thói quen

Dắt lên gò cạn thử quên

Nước mây  mời gọi buông quen ruộng người.

 

 

 

 

 

 

 

5/ CHĂN TRÂU

 

Đem giây xỏ mũi dắt về

 Sợ quen cát bụi roi kề một bên

Muốn cho trâu được tánh thuần

Giữ ngăn quen thói không cần người chăn.

 

 

 

 

 

 

 

6/ CỠI TRÂU VỀ NHÀ

 

Chiều tà ráng đỏ chân mây

Lưng trâu tiếng sáo gió lay đường về

Nhịp vang âm hưởng tứ bề

Cộng thông không ý ai nghề tri âm?!

 

 

 

 

 

 

 

 

7/ TRÂU MẤT

NGƯỜI CÒN

 

Đường xa thoắt đã về nhà

Buông giây trâu mất vào ra một mình

Ráng chiều thoi thốp bình minh

Roi thừng ném hết lều tranh cho rồi.

 

 

 

 

 

 

 

8/ NGƯỜI TRÂU

ĐỀU MẤT

 

Cội nguồn lặng lẽ trời chung

Non cao tuyết trắng không trung mây lành

Người, trâu, roi vọt giờ thành

Dung thông mất dấu nên đành mất tên.

 

 

 

 

 

 

 

9/ VỀ LẠI

CỘI NGUỒN

 

                       Cội nguồn nào nhắc gót chân

Ở đâu cũng hiện trong ngần  nhất như

Trong không thiếu ngoài không dư

Tùy duyên hoa thắm sương cười chơi vơi.

 

 

 

 

 

 

 

10/ THỎNG TAY

VÀO CHỢ

 

Duyên tùy sấn bước chợ đời

Trong không có ý thỏng tay không ngòai

Gặp nhau Phật Thánh quên lời

Mù đui câm điếc mở lời tây phương.
 

 
Phổ Đồng
 

 Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved