TUYỂN TẬP THƠ
Bắt thang lên hỏi ông trời
Tôi gây
mấy tội để đời bôn ba
Lãng du cứ gọi cho là
Cố hương dịu vợi giấc ngà bồng lai
Tình xuân trỉu nặng đôi vai
Xuân về trang điểm khúc hoài cổ xưa
Trắng đêm mộng ước chưa vừa
Nằm nghe gió thổi Giao Thừa vẩn vơ
Mịt mờ tuyết đổ lê thê
Xuân xưa nẽo vắng sơn khê lạc loài
Núi sông cách biệt trời xa
Người đi sương gió ngân hà cỏi hoang
Tuyết rơi xuống khắp trần gian
Xuân sang
giá lạnh chiều hoang một mình
Đèn khuya bóng lẽ lung linh
Niềm thương nỗi nhớ trần tình long đong
Xuân về giữa cảnh mùa đông
Là xuân cứ gọi mà lòng héo hon
Tôi thích bước trong chiều
nắng nhạt
Ngắm mây trời lặng lẽ trôi bay
Nắng chiều xưa, bóng xưa man mác
Chợt nhớ em yêu, nhớ những ngày
Một nữa trời
vương mang nhớ tưởng
Mãnh tâm tình vất vưởng yêu thương
Kiếp miên du khóc cho phiêu lãng
Em quá xa, ta đã cuối đường
Theo giá buốt trăng tà hấp
hối
Nhắn sương mờ gọi gió buồn rơi
Giấc mơ xưa gởi theo hờ hửng
Vắng dáng em, hoang vắng nẽo đời.
Ố! Những ngày thơ ngây kỹ niệm
Mối tình câm nhức nhối con tim
Ta yêu em giống trăng yêu gió
Ta lạc em rồi, ta mất em!
Nam Thảo
London
(Tặng
bạn tôi anh Châu Văn Dũng)
Trạng nguyên ngày ấy phây phây
Ta chưa ứng thí mà dây đã
quàng
Em như nắng đẹp
chiều hoang
Ta chưa ân ái lỡ làng
đã quen
Bên bờ thế giới bon chen
Ta chưa mỡ mắt tối
đen đã gần
Rộn ràng máu mũ phù vân
Ta chưa ứa lệ giận
hờn đã nung
Ngu ngơ quờ quạng ngõ cùng
Ta chưa lã lướt anh hùng
đã teo
Âm dương ghềnh đá cheo
leo
Ta chưa ú ớ đã theo
ngưu đầu
Rợn người diêm phủ
thâm sâu
Ta chưa hết tội đã
cầu được tha
Mon men bầu bạn với ma
Ta chưa nhãm nhí đã xa nỗi
niềm
Lạnh lùng ôm nữa mãnh tim
Ta chưa tỉnh mộng đã
chìm vào mê
Nam Thảo
London
Đường về dốc núi
sương giăng
Gió khua lá nhẹ ru trăng lạnh lùng
Mơ hồ huyệt đáy mông lung
Hiu hiu lãnh địa du hồn phất phơ
Cung trầm quyện mấy dây tơ
Đèn khuya lặng đứng bơ phờ gió
sương
Nam
Thảo
London