Khang mỡ cửa vào
nhà và đi thẳng vào pḥng khách. Ngân, vợ Khang, chắc đă
đi ra ngoài. Hai đứa con nhơ của Khang đi học
chưa về. Anh ngước nh́n thấy đồng hồ
trên tường chỉ 12 giờ trưa đúng.
Khang
để cái ống đựng bằng cấp tốt
nghiệp mới lănh sáng nay lên bàn. Anh vào nhà bếp
quậy một tách cà phê và ra pḥng khách, ngồi trầm ngâm.
Sau
mấy năm vừa đi làm vừa dồi mài kinh sử,
Khang đă thi đậu được cái cấp bằng
mà anh đă từng ao ước. Bây giờ là giai
đoạn anh phải đi kiếm “job” mới. Khang mong
kiếm được một chổ làm mới ngon lành hơn
càng sớm càng tốt để có tiền lương khá hơn,
hầu giăi quyết được biết bao nhiêu
chuyện cần trong gia đ́nh.
Khang
nhớ lại những ngày c̣n sống một ḿnh, chưa
bảo lănh được vợ con qua. Dù kiếp sống
cô đơn hồi đó lao đao lận đận, nhưng
Khang cũng có cơm ăn ít nhất hai bửa mỗi ngày.
Thỉnh thoảng thứ bảy hay chủ nhật, anh
cũng có đũ tư cách để thưởng
thức một tô ḿ hoành thánh vịt quay, một dĩa hủ
tiếu xào thập cẩm hoặc một dỉa cơm thịt
xá xíu thơm ngon ở tiệm ăn b́nh dân Hoàng Kỳ trong
khu China Town.
Hôm
nay, từ ngày bảo lănh vợ con qua được
rồi, mọi chuyện đều thay đổi. Chi phí
gia đ́nh càng ngày càng đă trở nên quá nặng. Mỗi
tháng nào tiền nhà, tiền thuế nhà, tiền
điện, nước, gas, tiền điện thoại, tiền
ăn, tiền uống, tiền xe, tiền quần áo, v.v...
cần phải được trang trải. Thêm vào đó, Khang
vẩn c̣n phải gởi tiền về giúp đở bao
nhiêu người nhà c̣n kẹt lại ở Việt Nam.
Lương
bổng của cái job hiện tại của Khang không sao
gánh hết những món tiền phải chi ra nầy.
Nếu không t́m được công ăn việc làm mới có
nhiều tiền hơn, anh phải đối diện
với một t́nh trạng tài chánh rất nguy ngập.
Khang
hy vọng với cái bằng cấp có “c̣ chứng tại
ṭa” mới lănh cọng thêm kinh nghiệm nghề nghiệp của
anh trong nhiều năm qua, anh sẻ có cơ hội xin
được việc làm tốt hơn và sẽ được
nhiều tiền hơn.
Tuy
nhiên, giữa thời buổi nầy, việc kiếm được
việc làm “ngon” đâu phải là chuyện có thể
xảy ra một sớm một chiều. Đám thất
nghiệp bản xứ th́ không ít, trong khi dân ngoại bang
thất cơ lơ vận lại tràn trề.
Đang
nghĩ đến đây, Khang bổng nghe có tiếng chuông
ngoài cửa. Anh ngồi dậy bước ra mỡ cửa.
Thấy vợ đang xách mấy bao nylon Tesco đầy các
thức ăn, anh cười:
-
Em đi dọn chợ hay sao? Cái ǵ
nhiều dữ vậy?
Vừa
hỏi Khang vừa đưa tay xách mấy cái bao
đồ ăm đem vào nhà. Ngân đi theo chồng vô nhà
bếp. Nàng phụ Khang để mấy cái bao lên bàn
ăn, vừa nh́n Khang cười tươi:
-
À! Anh đă lănh bằng rồi chưa? Nó
đẹp không vậy?
-
Bằng với Cớ ǵ em ơi! Chén cơm
manh áo đây em không lo, mà lo làm ǵ cái thứ đó!
Khang cũng cười, trả
lời vợ. Rồi anh gật đầu:
-
Lănh rồi!
-
Congratalutions!
Ngân vừa kêu to
lên vừa ôm hôn vào hai đôi má của Khang một cách
mừng rở. Tội nghiệp Ngân! Chồng đi
học, đi thi, thi đậu, mà nàng cứ tưởng
như ḿnh là người đang làm việc đó. Ngân chia xẻ với Khang tất
cả những ǵ anh làm trong đời. Riêng đối với Khang, việc đi học
và thi đậu của anh là v́ Ngân và gia đ́nh. Khang không
cho việc đổ đạt là một danh dự cho
ḿnh.
Khang
hôn lại vợ. Anh ôm lấy Ngân. Anh nh́n Ngân với đôi
mắt chứa đầy bao ư nghĩa, nhưng anh không
biết Ngân có hiểu được ǵ hay không.
Càng
ngày Khang càng cảm thấy đau ḷng và càng thương yêu
vợ ḿnh hơn khi nào v́ cho đến hôm nay, gia đ́nh anh
vẩn c̣n nghèo nàn và Ngân vẩn c̣n khổ cực.
Người
vợ đang đứng trước mặt Khang hôm nay,
từ ngày về chung sống với anh, đả trải
qua biết bao thử thách, hy sinh, khó nhọc, v́ nghèo, v́ con, và
v́ thời cuộc. Ngân ngày nay không c̣n là một Ngân nữ
sinh ngày nào mà Khang mới quen nữa. Sắc đẹp
của Ngân trong mắt của Khang, lần hồi bị
tàn tạ theo những tháng năm khổ cực, chịu
đựng. Có nhiều lúc trong tâm tư, Khang tự cho ḿnh
là thủ phạm đă mang những sự thiệt tḥi cho
cuộc đời của Ngân.
Khang
vô cùng đau đớn khi nhớ có lần Ngân đă nói
với anh: “Em yêu anh hơn cả đời em. Em đă
trao trọn cuộc đời của em cho anh. Dù chúng ta
nghèo, không có đũ điều kiện sinh sống sung sướng
như bao nhiêu người, nhưng em cảm thấy vô cùng
hạnh phúc bên cạnh anh và con. Em rất sung sướng
và thỏa măn với những ǵ ḿnh đang có”.
Khang
tiếp tục nh́n Ngân với đôi mắt tŕu mến. Anh
cảm thấy thương Ngân quá. Cả một đ̣i hy
sinh cho chồng con. Ngân là nguồn an ủi quư báu của
Khang trong những chuổi ngày sống lăng phiêu đầy
buồn năn. Ngân vừa là vợ và cũng vừa là người
bạn thân thương của Khang nơi xứ lạ quê
người. Ngân là người đàn bà đơn côi
đă thay mặt Khang, gánh vác tất cả những dăi
dầu nắng mưa để trông nom người mẹ
già nua của Khang và các con thơ nơi quê nhà sau ngày Sài-G̣n
thất thủ.
Qua
biết bao đêm khuya nơi quê người, Khang buồn
vô hạn cho thân phận ḿnh và thân phận của người
vợ hiền trong một cảnh cô đơn và nguy
hiểm mà nàng chưa hề biết và trải qua trong
đời.
Trong
khi cắn răng chịu đựng hàng ngày với cô
đơn, thiếu thôn và hiểm nguy, Ngân luôn luôn khuyên Khang
phải kiên nhẫn, không nên quyết định trở
về nước mặc dù trong thâm tâm, Ngân ao ước
ngày gia đ́nh được đoàn tụ dù ở bất
cứ nơi đâu.
Khang
nhớ trong một lá thơ Ngân viết gởi cho anh lúc
Khang đang ở nước ngoài và Ngân c̣n kẹt lại
ở Viêt Nam. Trong thơ nầy, Ngân đă viết:” ... Anh
đừng lo ǵ cho gia đ́nh bên nhà cả, mà hảy
chỉ lo cho thân anh, cho sức khoẻ của anh mà thôi. Anh
phải sống để c̣n sống với em và các con
của chúng ta trong một ngày nào. Tất cả mọi
việc ở nhà, em sẽ thay anh trông nom chu ṭan. Em biết anh
lo cho em và gia đ́nh. Gia đ́nh ḿnh đang gặp phải
rất nhiều khó khăn cũng như biết bao nhiêu gia
đ́nh khác. Tuy nhiên, với kiên nhẫn và quyết tâm,
rồi ḿnh sẽ vượt qua được hết anh
à!...”
Khang
cảm thấy Ngân là một vị cứu tinh trong cuộc
đời năm ch́m bảy nỗi của anh. Ngân đă
đem lại cho Khang một sức sống, một
niềm tin để vượt qua mọi trở ngại,
hiểm nguy và để có ngày đoàn tụ như hôm nay.
-
Bửa nay quan Trạng về làng mà sao gương
mặt của ông buồn lơ buồn lững vậy?
Mầy đứa nhơ chiều nay đi học về,
chắc tụi nó sẽ mừng cho ông lắm đó!
Ngân
lên tiếng với tật hay đùa giỡn.
Khang
vẩn im lặng, c̣n ôm Ngân trong ṿng tay.
Ngân
có vẻ ngạc nhiên, nh́n vào mặt Khang một hồi. Có
lẽ Ngân đoán được phần nào những ǵ Khang
nghĩ trong đầu. Tự nhiên những giọt nước
mắt nóng hổi chảy dài trên đôi má gầy của
Ngân.
Nàng
đánh trống lăng:
-
Mừng
quá hả anh?
Ngoài
vườn, nắng chiều mùa hè c̣n chói chang, lung linh trên
bải cỏ xanh muốt. Những cành trúc non mănh khảnh
đầy lá xanh tươi ở góc vườn đàng xa khe
khẻ, ŕ rào, phất phơ theo từng cơn gió
thoảng.
Sau
vài ngày suy vắn tính dài và bàn thảo với Ngân, Khang
quyết định nghĩ làm việc tại hảng
ḿnh đang làm như đă dự định từ lâu.
Khang
là người không bao giờ muốn thay đổi
việc làm. Hảng của Khang đang làm đối
đải rất tốt với Khang, nhưng để
giăi quyết t́nh trạng tài chánh khó khăn hiện nay
của Khang và nói về mặt tiến thân, không thể là nơi
thích hợp với anh được nữa. Khang nghĩ đây
là lúc ḿnh phải quyết định dù quyết
định nầy có đem đến buồn ḷng và
mất mát.
Theo dự định của Khang và
Ngân, Khang sẽ nghĩ việc hiện tại trước
hết. Sau đó, Khang sẽ đi kư lănh
tiền thất nghiệp trong
khi đi t́m việc làm mới.
Và
ngày hôm đó, Khang nộp đơn xin nghĩ việc. Khang
thông báo cho ông trưởng giám đốc của hảng
anh sẽ nghĩ làm một tháng sau. Ông trưởng giám
đốc hảng hết sức ngạc nhiên khi nhận
được thơ xin nghĩ việc của Khang. Ông gọi
Khang vào pḥng làm việc của ông t́m hỏi lư do v́ sao Khang
xin nghĩ. Ông hỏi Khang có việc ǵ làm Khang bất măn hay
không. Khanh thành thật tŕnh bày chuyện riêng tư cho ông
biết.
Ông trưởng
giám đốc hảng sau một buổi họp bất thường
với các giám đốc khác, đă đề nghị
tăng lương cho Khang để cố giữ Khang
lại.
Tuy
nhiên, sau khi thảo luận với Ngân, Khang vẩn thấy
với số tiền tăng hạn chế của
hảng, lương mới của Khang cũng không giúp gia
đ́nh anh vượt qua bức tường tài chánh khó
khăn một cách dễ dàng.
Khang lại tŕnh bày
thêm mọi việc cho ông trưởng giám đốc hảng
một lần nữa. Kết cuộc, sự thông
cảm của đôi bên đă đem lại niềm vui và
thỏa măn cho Khang và hảng.
Theo
nguyên tắc, Khang sẽ được quyền nghĩ sau
một tháng. Tuy nhiên, Khang muốn nghĩ càng sớm càng
tốt. Qua sự tŕnh bày của Khang, ông chủ hảng
thông cảm và đă cho anh đuợc nghĩ việc một
tuần lễ sau đó.
Khang rất buồn
đă phải giă từ những bạn bè đă quen qua nhiều
năm trong khi làm việc ở đây, rất buồn đă
phải rời bỏ một hảng của người bản
xứ lúc nào cũng đối xử hết sức tốt
đẹp với Khang.
Khang
lấy bảy ngày nghĩ phép của hảng c̣n lại
để nghĩ xả hơi.
Rồi
đến sáng hôm đó, Khang thức dậy sớm.
Sau khi dằn bụng một tô ḿ gói và cạn một ly
ca-phê, anh đón xe bus đến sở thất nghiệp
để kư lănh tiền thất nghiệp.
V́ bị kẹt xe,
Khang đến sở thất nghiệp khoảng 9 giờ
rưởi. Bước vô cửa nh́n số người
đang ở trong pḥng, Khang hoảng hồn. Trong
căn pḥng rộng thêng thang, một rừng người
nam có nữ có, già có trẻ có, ăn mặc tươm
tất có bụi đời có, sạch có dơ có, om ṣm có
im lặng có, đang đứng ngồi chờ kư lănh
tiền thất nghiệp. Khanh năn quá! Với cái số người đông
đảo như vầy, chừng nào mới tới phiên
ḿnh để được phỏng vấn.
Khang
c̣n hôn mê trong chán chường th́ bổng đâu có một
ông Tây tuổi trạc 50, tay cầm một lon la-ve Carlsberg
Special Brew cở lớn, mọp tới mọp lui, chệnh
choạng về phía Khang, lè nhè:
-
Anh muốn kư tên lănh tiền thất
nghiệp hả?
-
Dạ phải!
Khang vừa hoảng vừa
trả lời lẹ.
-
Anh lấy số chưa?
Ông ta vừa hỏi Khang vừa
ngất nga ngất ngưởng.
-
Dạ số ǵ?
Khang
thắc mắc.
-
Số thứ tự đến lượt
anh đó! Chổ cái hộp đàng kia ḱa!.
Vừa nói, ông ta vừa chỉ
một vật ǵ như một cái hộp được
treo trên tường ở gần đó.
-
A!..Cám ơn anh nhiều lắm!.
Bây
giờ Khang mới biết muốn được
phỏng vấn, Khang phải bắt số để chờ
tới phiên ḿnh.
Khang
đi lại chổ có cái “hộp” để lấy số thứ
tự. Anh lấy một số. Khang
thấy số thứ tự của ḿnh là 90 trong khi số thứ
tự hiện ra trong một cái hộp giống như cái đồng
hồ treo trước mặt là số 8!
Khang nghĩ trong đầu:” Chừng
nào mới tới phiên ḿnh
được phỏng vấn đây!”.
Nh́n
đám người đông như kiến, rồi nh́n
lại số thứ tự của ḿnh, Khang thấy ḷng
chán năn không biết sao mà tả. Anh kiếm một chổ
ngồi ở hàng ghế cuối cùng chờ tới phiên
ḿnh.
Khang mua một tờ
báo mang theo để đọc trong khi chờ đợi tới
phiên ḿnh được phỏng vấn, nhưng anh không thể
đọc được chử nào. Khang cứ trông chờ
con số thứ tự của ḿnh đến nhanh. Mắt
của Khang cứ dán vào cái hộp gọi số thứ tự.
Thỉnh thoảng Khang
liếc nh́n cái đồng hồ treo ở cuối pḥng. Mười
giờ đă qua. Mười một giờ đả qua,
mà con số thứ tự trên cái hộp gọi số
thứ tự mới tới 28!
Sự
kiên nhẫn của Khang bổng nhiên bị biến mất.
Khang
lắc đầu, đầu hàng. Anh
đứng dậy, bước ra khỏi cửa sở
thất nghiệp.
Đầu
óc ngỡ ngàng, Khang không biết làm ǵ và không biết đi
về đâu.
Trời
sáng mùa hè London có những cơn gió nhẹ man mát giông
giống như cái man mát của những cơn gió nhẹ
ban chiều trên bờ sông Bạch Đằng ngày nào.
Khang
thấy cuộc đời như một giấc mơ. Anh
nhớ mới ngày nào là một học sinh, một sinh viên,
rồi lớn lên có việc làm, có vợ, có con. Mới ngày
nào Khang cũng đường đường là...một
tên không đến đổi “bết” như vầy, mà hôm
nay trở thành một người Việt sống lưu
vong, thất cơ lơ vận nơi xứ lạ quê người,
phải tranh đấu với nội tại và ngoại
cảnh để có một đời sống tạm
gọi là êm đềm và hạnh phúc.
Sau
khi lang thang ngoài đường khoảng một giờ
đồng hồ, Khang đón xe bus đi một mạch
về nhà. Ngồi trên xe bus, Anh miên man nghĩ tới
nghĩ lui và quyết định sẽ bắt
đầu đi kiếm việc làm ngay từ ngày mai thay v́
vừa kư lănh tiền thất nghiệp vừa đi
kiếm job như đă dự định.
Khang tin tưởng
ḿnh sẽ có thể t́m ra việc làm trong ṿng một tháng.
Ngân
đang ngồi lặt rau trong nhà bếp. Nghe chuông reo, nàng
chạy ra mỡ cửa. Ngân ngạc nhiên thấy Khang
về với vẻ mặt không vui:
-
Sao
anh? Anh kư xong chưa?
-
Thôi đi em à! Thấy chán quá!
-
Sao
vậy?
Khang
lắc đầu. Rồi anh kể tất cả mọi
chuyện tai nghe mắt thấy tại sở kư thât
nghiệp cho Ngân nghe. Khang cũng cho Ngân biết dự
định của ḿnh. Sau khi nghe Khang nói đũ mọi
chuyện, Ngân đâm chiêu:
-
Em biết tánh anh. Nếu anh muốn làm theo
ư anh, anh cứ làm. Nhưng em thấy làm như vậy, ḿnh
sẽ thiệt hại về tiền bạc rất
nhiều nếu anh không t́m được việc làm trong
một khoảng thời gian ngắn.
Anh
coi! Nếu anh khai thất nghiệp, ḿnh sẽ không đóng tiền
mướn nhà, tiền thuế nhà, vợ chồng ḿnh và
con cái ḿnh sẽ được hưởng nhiều quyền lợi. C̣n
nếu anh không chịu khai thất nghiệp, ḿnh không được
quyền lợi ǵ hết, mà c̣n phải bỏ tiền túi
dành dụm từ mồ hôi nước mắt lâu nay
để trang trải tất cả mọi chi phí trong
ngoài.
Ngân
ngưng lại một chút, rồi ngập ngừng:
-
Anh nghĩ sao?
Khang thở dài:
-
Ngân à! Anh biết em lo điều nầy và
anh cũng nghĩ như em. Nhưng anh muốn thử
thời vận của ḿnh trước khi anh chịu
đầu hàng em à!. Hơn nữa, nếu ḿnh lănh
đồng tiền nầy, ḿnh có thể sinh ra tính ỷ
lại. Cả đời của ḿnh cho đến ngày nay,
ḿnh lúc nào cũng trông cậy vào hai bàn tay trắng của
ḿnh. Ḿnh đă từng nghèo khổ khi c̣n sống ở
Việt Nam ngày xưa mà không thở than. Bây giờ dù sao
đi nữa, ḿnh cũng đă may mắn và tốt số
quá rồi. Anh tin tưởng sẽ t́m được
việc trong ṿng một tháng em à!
-
Cái
ǵ làm anh chắc chắn như vậy?
-
Anh
tin vào khả năng của ḿnh. Ngày trước ở nhà trong
hoàn cảnh vô cùng khó khăn với cuộc sống không nhám
nhúa, mà ḿnh c̣n lây lất được qua ngày. Huống ǵ bây
giờ đời sống ở đây được xả
hội bảo đảm, làm ǵ ḿnh phải sợ để
làm việc nhẹ thể như vậy. Chừng nào đối
đế th́ ḿnh sẽ đành chịu làm như bao người
khác.
Ngân
im lặng một lúc, rồi thỏ thẻ:
-
Đây không phải là chuyện sợ hay nhẹ
thể, mà là quyền lợi tự nhiên và hợp pháp
của ḿnh. Em nói như vậy, nhưng nếu anh đă tính
kỹ rồi th́ ḿnh cứ theo quyết định đó
đi anh! Em cầu Trời cho anh kiếm được job càng sớm càng
tốt. Nếu không th́ ḿnh
sẽ bị thiệt hại nhiều lắm!
-
Anh mừng và cám ơn em đă cho anh hành
động theo cái tánh ngông của anh. Anh biết ḿnh làm như
thế nầy là hơi phiêu lưu, nhưng anh tin tưởng
ḿnh sẽ c̣n một may mắn lần cuối của
cuộc đời.
-
Đó là anh nói!
Ngân
cười x̣a đồng t́nh. Khang vừa đưa hai tay
lên vuốt má Ngân vừa cười theo. Anh thương
Ngân trong hoàn cảnh nào, nàng cũng có thể hài hước
được.
Để
chuẩn bị ra quân, Khang ra thư viện t́m vài cuốn
sách nói về nghệ thuật kiếm việc làm để
học nghề. Ở cái xứ nầy thiệt là lạ.
Muốn t́m được một việc làm kha khá một
chút, ḿnh phải hiểu thông qua nghệ thuật t́m
việc làm. Chớ không thể tơ lơ mơ được!
Ở đây không có việc khơi khơi vào xin việc là
tự nhiên được cái việc làm loại kha khá
nầy. Trái lại, người đi t́m việc muốn
được việc, phải biết cách chuẩn
bị từ trang phục,
sắc đẹp, nghệ thuật ăn nói, đến...cách
nói láo cho đúng sách vở!
Theo
sách dạy về nghệ thuật t́m việc của Tây,
muốn biết việc làm ở đâu mà có, ta phải t́m
đọc quảng cáo trong báo, sở t́m việc công hay tư,
viết thơ trực tiếp đến hảng ḿnh
muốn xin việc, vân vân và vân vân.
Áp
dụng đúng theo cẩm nang t́m việc và cũng
để thực hiện lời nguyện thề trong
một tháng phải kiếm cho ra job, Khang bỏ tiền ra
nhiều báo quảng cáo job mỗi ngày. Ban ngày, Khang lội
ṃn gót giày. Ban đêm, Khang đọc báo quảng cáo job,
rồi đánh máy gởi thơ xin việc làm tới
tấp.
Khang
cũng được nhiều hảng gởi mẫu
đơn kêu điền đũ thứ vào để
cứu xét, nhưng rốt cuộc Khang thường
chỉ nhận được thơ cảm ơn, chớ
không phải thơ cho việc. Có ngày Khang được
gọi phỏng vấn đến ba lần, nhưng
hạ hồi cũng bị
“out”.
Hai
tuần lễ trôi qua như tên bay. Khang vẩn c̣n lang thang
trên hè phố thất nghiệp và vẩn c̣n đọc báo
t́m việc trong đêm khuya. Khang rối rắm ngày đêm,
buông tờ báo hay bàn máy ra là mệt lă, ngă đùng xuống
ngũ như khúc cây.
Ngân
mỗi ngày càng lo âu cho Khang và cũng cho gia đ́nh nhiều hơn.
Ngân sợ Khang lo quá, mất tinh thần và có thể bị
bệnh. Ngân sợ tiền bạc trong nhà sẽ bị thâm
thủng càng ngày càng nhiều nếu Khang không t́m ra việc
làm sớm hơn.
Tuy
nhiên Ngân thường không muốn xen vào việc chồng
ḿnh làm. Để giúp chồng tập trung vào việc t́m
việc làm, Ngân cố nói đến những chuyện vui
trong gia đ́nh và tránh bàn nhiều về chuyện kiếm
job của Khang. Ngân chỉ lo việc bếp nút, chuẩn
bị những thức ăn vừa miệng cho Khang
để anh được có sức khỏe trong khi
đi t́m việc làm.
Chưa
t́m được việc làm, nhưng Khang vẩn không năn.
Niềm tự tin có sẳn trong ḍng máu của anh. Khang
cứ nghĩ thất bại là mẹ thành công. Thất
bại ban ngày, Khang về tu luyện để sẳn sàng
sáng mai... ra quân.
Ba
tuần lễ trôi qua rồi. Khang vẩn chưa t́m ra
việc làm.Tiền cứ ra khỏi túi của gia đ́nh
Khang một cách vô tội vạ. Khang lo lắng trong ḷng, nhưng
ngoài mặt vẩn làm như không có ǵ.
Ngân
cảm thấy thương chồng ḿnh vô cùng, nhưng
không biết làm ǵ hơn là khuyến khích, khuyên Khang nên b́nh
tỉnh và lo giữ ǵn sức khỏe.
Rồi
bổng nhiên một sự bất ngờ xảy
đến. Chỉ c̣n hai ngày nữa là hết tuần
lễ thứ tư, Khang bổng được hai
hảng lớn mời đến phỏng vấn trong cùng
một ngày. Đúng là chuyện Trời ngó lại!
Tối
hôm đó, Khang chuẩn bị cho hai cuộc phỏng
vấn nầy hết sức chu đáo v́ anh biết đă
tới mức ăn thua rồi.
Sáng
hôm sau, Khang phất cờ ra quân với đầu tóc có
trật tự, cà-vạt, quần áo lớn, áo sơ-mi, dây
nịt, giày, vớ thật là đâu ra đó. Phen nầy anh
nhất quyết “ra đi không hẹn ngày về”!
Sau
hai buổi phỏng vấn, linh tính cho Khang thấy có một
sự hứa hẹn nào đó. Khang tức tốc gởi
hai lá thơ cám ơn cho cả hai ông chũ vừa phỏng
vấn ḿnh.
Hai
ngày sau, Khang nhận được một lá thơ của
hảng nầy và một điện tín của hảng kia.
Cả hai hảng đều cho biết rất vui mừng để
thu nhận Khang vào làm tại hai hảng nầy và đề
nghị luôn cả ngày khởi việc cho Khang.
Với
nỗi mừng trên Trời rớt xuống, Khang lại
gởi thơ cám ơn cả hai hảng cùng một lúc. Lâu rồi, Khang bị người
từ chối. Bây giờ tới phiên anh có quyền từ
chối làm việc cho một hảng, và được
quyền chấp nhận làm việc cho một hảng có
số lương hàng năm cao hơn.
Đúng
đây là may mắn cuối cùng của cuộc đời
mà Khang đă nói với Ngân ngày nào. Với sự cương
quyết sau một thời gian trầy vi tróc vảy, Khang
kiếm được việc làm mới vừa “có
chức” và vừa có tiền lương cũng khá
nhiều hơn trước.
Nỗi vui mừng
của Ngân và các con của Khang không có bút mực nào tả hết.
Trong những nỗi vui mừng nầy, có lẽ nỗi vui
mừng của Khang là lớn hơn cả.
Chiều
nay bầu trời xanh lơ. Gió hiu hiu mát và màu nắng c̣n
vàng thật đẹp cho một buổi chiều mùa hè. Vài
áng mây trắng lững lơ trên cao. Có hai cánh chim bé nhơ vổ
cánh bay xa cùng nhau t́m đường về hạnh phúc.
Khang
ngồi một ḿnh ngoài vườn, mơ màng nh́n những
cánh hoa hồng đun đưa nhẹ nhàng trong gió
chiều nhạt nắng. Mùi hương thơm dịu dàng
từ những cánh hồng thoang thoảng trong vườn làm
Khang cảm thấy dễ chịu thích thú.
Khang
đang nghĩ đến một tương lai hứa
hẹn cho Ngân và các con yêu thương.
-
Anh đang tưởng nhớ đến
cô nào đó?
Ngân
từ nhà bếp đi ra. Nàng vừa đưa Khang một
ly nước đá chanh vừa đùa.
-
Em nói đúng quá! Anh mơ đến em Ngân!
Khang
cười thương, đùa lại.
Ngân nh́n lên trời
bâng quơ:
-
Chiều
nay nắng đẹp quá hả anh?
-
Nắng
đẹp chiều hè mà em!
Khang nắm tay Ngân
khẻ cười.
Ngân
ngồi xuống sát bên Khang. Khang choàng tay qua vai Ngân. Anh hôn
Ngân lên tóc, lên trán, lên mắt, và lên đôi má hồng ửng nóng
của nàng.
Nam Thảo