Thơ

 

 

Độc Hành

 

 

Đường khuya ngon giấc du miên

Gió vơ vẩn nói cười riêng một mình

Trăng già trải ánh lung linh

Hương đêm ấp ủ cuộc tình thế gian

 

Tôi đi giữa chốn mơ màng

Nghe cơn gió thổi bàng hoàng tấm thân

Bước chân trỉu nặng bâng khuâng

Tuổi thơ bổng chốc mắt xanh thâm quần

 

Đêm dài trắng mắt năm canh

Biết đâu mai đã chỉ mành treo chuông

Ra đi nơi ấy cũng thường

Lo em ở lại dọc đường hẩm hiu

 

Thương em cô lẽ hôm chiều

Như cây trúc nhõ đìu hiu dật dờ

Thương em bóng dáng đơn sơ

Sương khuya thấm lạnh bụi mờ chinh phu

 

Hồn anh chiếc lá cuối thu

Tả tơi theo gió phiêu du cuối trời

Thuyền tình chuyến chót ra khơi

Cho anh nhắn gởi đôi lời trối trăn

 

Em đừng khóc lúc sương giăng

Đời anh mộng ước họa hoằng cũng qua

Tử sanh chỉ chuyện gọi là

Biệt ly tình khúc mặn mà ái ân

 

Lỡ làng nữa mãnh phù vân

Yêu em yêu mãi chín tầng mây xanh

Nhớ em nước mắt long lanh

Buồn vui một thuở mái tranh xưa nghèo

 

Thương anh mấy núi cũng trèo

Ghét anh ngàn dậm em đèo em theo

Đêm nay đỉnh núi cheo leo

Hồn anh lờ lững kiếp bèo bọt trôi!

 

Giọt buồn có lúc pha phôi

Mưa rơi có lúc cũng thôi dãi dầu

Độc hành anh ở nơi đâu

Mong em trút bỏ niềm sầu xót xa!

 

 

 

Nam Thảo

Thương gởi về Tố Nhung