Chiều Qua Phố Buồn
Chiều mình em lang thang phố buồn
Mưa mùa xuân ướt tóc bâng khuâng
Trời vẫn lạnh như mùa đông giá
Hạt mưa xuân thấm ướt tình trần
Em một chiều lang thang phố lạ
Phố đông người sao buồn riêng ta
Em về đâu giòng đời nghiệt ngã
Ai cho em núp bóng đời qua
Em một mình đi trong chiều rơi
Thương nhớ ai thấm mặn bờ môi
Gió mưa thổi vào đời hiu hắt
Chỉ riêng em lê bước ngậm ngùi
Em về đâu về đâu đêm nay
Còn chờ ai ôm ấp đôi vai
Đèn nhà ai khi mờ khi tỏ
Có thương em lẽ bước u hoài
Miên Thụy