Thơ
Ðoàn văn Khánh



Mục Lục

thơ
Vô Ngại



01 Xuân Hóa Thân
02
Cảm Ơn Phố Biển
03
Giao Tình
04
Tâm Cảnh
05
Bên Trời Thất Thanh
06
Ðứng Trước Gương
07
Nói Với Trang Kinh
08
Vẫn Còn Năm Mới
09
Trong Thời Pháp
10
Tẩy Trần
11
Bên Ngọn Gỉả Sơn
12
Như Nước Trong Nguồn
13
Tự Bạch
14
Cong Người Như Chiếc Lá Khô
15
Giữa Dâu Biển Ðời
16
Với Ðàn
17
Hăm Lăm Tết Giữa SàiGòn
18
Bất Nhị
19
Kinh
20
Không Ðề
21
Dụ Ngôn
22
Kiếp Sau Xin Chớ ...
23
Với Cao Xanh
24
Nghe Tiếng Chuông Xa
25
Dị Khúc
26
Ði Lên Chùa Vắng
27
Vô Cùng Mở ra
28
Kim Nhật Ðại Hoan Hỷ
29
Như Bầu Trời Xanh
30
Về Với Mẹ Khoan Dung
31
Về Cõi Ngàn Khuya
32
Cõi Người Khuất Mặt
33
Nghệ Sĩ
34
Ngày Xuân. Thấy Bạn. Thấy Ta
35
Dứt Khoát

 

 

XUÂN HÓA THÂN


Tết với Xuân sang cùng một lúc
Cành nêu hạ xuống - Tết phiêu bồng
Cuộc đời tất tả và bươn trải
Lại như chong chóng, lại quay mòng
     Thoáng gió hanh hao vừa thoảng nhẹ
            Rung lên tiếng phong linh khe khẽ
                  Tàn tro tiền áo hóa vàng bay
            Cung tiễn người âm về quạnh quẽ
Mai đã tàn và rượu cũng hết
Bên thềm tâm sự ấm trà suông
Khói trầm bãng lãng hồn thanh tịnh
Cái Tết bay xa tận cuối đường
                  Lạ nhỉ! mùa Xuân còn ở lại
       Niềm tin đang thắp sáng dần lên
             Bên trong những trái tim vô ngại
                  Có lẽ nào Xuân nỡ lặng yên
Còn lại nên mùa Xuân hóa thân
Là em, là chị, là tình thân
Là thơ với nhạc luôn hòa quyện
Là tiếng chuông linh vọng rất gần ...

 

 

 

CẢM ƠN PHỐ BIỂN


Tới đây lạ đất lạ trời
May ra biển mới là người thân quen
Sáng, trưa, chiều, tối ... qua đêm
Nghe con sóng hát càng thêm nhớ nhà
Dọc bờ cát xoãi bao la
Chiếc ghế đôi, chiếc dù hoa trữ tình
Ngỡ ta cạn chén một mình
Ngỡ ta giỡn với bóng hình ta tho âi
Tới đây lạ đất lạ trời
Bất ngờ gặp lại niềm vui kim bằng
Mặt mừng, tay bắt - nhớ chăng
Ðêm buôn Niêng thắp màu trăng dị thường
Dốc tâm huyết dưới mái trường
Ðã xa bụi phấn sao vương vấn hoài
Những bài thơ viết vì ai
Râm ran chuyện ngắn chuyện dài Ban mê
Thời trai tráng bỗng hiện về
Tiếng cười hào sảng át đi tuổi già
Tháng năm nào có phôi pha
Cảm ơn phố biển thành Nha vạn lần
Muôn hoa đang bước vào Xuân ...

 

 

 



GIAO TÌNH



Dù chỉ trong chớp mắt
Nếu lỡ ... bỏ quên nhau
Sẽ chẳng còn là
Ta nữa đâu

Người trao tôi
Cay đắng hay ngọt bùi
Ðều trân trọng
 
Trong mỗi bọt nước li ti
Có một dòng sông trôi đi
Trôi đi mãi

Phút giây tịnh lắng
Hồn trong
Sẽ nghe tiếng vỡ tan
Cùng hư vô


 

 

 

TÂM CẢNH
 

Trèo lên ngất ngưỡng đỉnh trời
Vươn vai nuốt gọn một hơi sương đầy

Căng buồm gió kết bè mây
Lửng lơ năm sắc màu bay dịu dàng

Dong hồn cố xứ lang thang
Hái rêu thiên cổ ướp trang thơ tình

Gõ vào thạch thất kiên trinh
Sầu thi biến hiện tờ kinh nhiệm mầu

Gõ vào tâm cảnh thiên thâu
Cỏ thơm bỗng rụng trắng đầu thiền sư

 

 

 

BÊN TRỜI THẤT THANH

Viếng hương linh cố nhạc sĩ Quốc Thái. 19/5 Ðinh Sửu
 

Dòng sông nhạc chảy nửa vời
Tiếng thơ lỡ vận bên trời thất thanh ...

Chửa kịp say ! Rượu thành mật đắng
Bản tình ca nín lặng mất rồi
Biết rằng đời vốn không vui
Nào hay người bỏ cuộc chơi bất ngờ
Hóa công xếp ván cờ nghiệt ngã
Ngỡ tâm đầu ... thoắt lạ mặt nhau
Bát hương tỏa khói về đâu
Nại hà cách trở mà đau xé lòng
Một mảnh hồn phiêu bồng hạc nội
Bao bàn tay níu gọi muộn màng
Lăn tròn hạt lệ trái ngang
Cũng đành thôi giải khăn tang não nùng
Ðêm thăm thẳm rưng rưng sương phụ
Mặn nồng xưa liễu rũ ngậm ngùi
Dòng sông nhạc chảy nửa vời
Tiếng thơ lỡ vận bên trời thất thanh

 

 

 

ÐỨNG TRƯỚC GƯƠNG

MẶT
Lúc quấy quá như Ma
Lúc hiền hòa như Bụt
Lơ láo cõi người ta
Nửa mặt hư, mặt thực

TAI
Trung ngôn hay nghịch nhĩ
Ðời tiếng bấc tiếng chì
Gác ngoài tai lời mị
Ðường ta, ta cứ đi

MẮT
Ngày chống mắt coi đời
Xốn xang điều càn rở
Bắt gặp một tình người
Sáng bừng lên hớn hở

LƯỠI
Lột lưỡi như con nhồng
Líu lo tuồng nịnh hót
Lòng có tự hỏi lòng
Biết đắng, cay, chua, xót ...

RĂNG
Cơm rau dưa lưng chén
Rượu khê cạn vài ly
Già đời thiếu mỹ vị
Mỏi mòn răng bỏ đi

TÓC
Thương sợi tóc đổi màu
Hết đen rồi tới bạc
Tôi ơi! Ðừng kinh ngạc
Khi tình lỡ biển dâu

RÂU
Sáng nào cũng cạo râu
Râu cứ lì lợm mọc
Không xanh một ngọn trầu
Khuya về là ... nhớ nhau

 

 

NÓI VỚI TRANG KINH

Hiện tiền như huyễn mộng thôi
Màu trăng chênh chếch khi vơi khi đầy
Ngọn nguồn ở chín tầng mây
Xé trời rụng xuống làm mây vô thường
Lên ngàn vượt rú qua truông
Nẩy bao chồi lộc đoạn trường bấy nhiêu
Quán từ giọt lệ trong veo
Quán ra biển ca quán vèo mưa bay
Biết là xuân sớm phôi phai
Dám đâu ép một nhành mai xa rừng
Biết là hạnh phúc vô chừng
Khổ đau vô tận lao lung kín trời
Có chăng tiếng khóc chào đòi
Ðã làm lưng vốn cuộc chơi vật vờ
Rồi chiều nay ... chợt tứ thơ
Ướp hương sen ngát mấy tờ bút hoa
Cũng bên bờ nhánh sông xa
Dẫu cho bèo dạt vẫn già sắc xanh
Nhấp nhô gợn sóng dỗ dành
Thương con cá nhỏ loanh quanh như mình
Chìm trong sâu thẳm trang kinh
Nghe len lén dậy chút tình ngẩn ngơ

 

 

 

VẪN CÒN NĂM MỚI

Vẫn còn năm mới, còn xuân mới
Nắng dát vàng lên mấy đóa mai
Sương lấp lánh khoe từng hạt ngọc
Gió đùa lơi lả áo ai bay

Vẫn còn năm mới còn xuân mới
Tròn trĩnh nguyên tiêu sáng một vầng -
Bích nguyệt hồn nhiên nằm vắt vẻo
Hương quỳnh líu ríu đợi triều dâng
 
Vẫn còn năm mới, còn xuân mói
Ngây ngất túi thơ lưng rượu bầu
Tri kỷ, tri âm, tri ngộ ... vậy -
Xin mời nâng chén chúc mừng nhau

Xin chúc mừng nhau : đời lận đận
Nỗi buồn có lấn lướt niềm vui
Áo cơm lắm bận làm quay quắt
Cũng sớm quen đi - chớ ngậm ngùi

Xin chúc mừng nhau : câu lạc đạo
Lỡ mai nắng lửa ngộ mưa dầu
Nhân thân nan đắc dù ma nạn -
Tật ách ... cũng đừng trách biển dâu

Xin chúc mừng nhau trong cuộc sống
Rập rình những địa võng thiên la
Người thương, kẻ ghét không xao xác
Cứ trải lòng ra, cứ thiết tha ...

 

 

 

TRONG THỜI PHÁP
 

Mắt tròn xoe, sáng ngời lên
Bờ môi bỗng hóa búp sen thắm hồng

Sắc trần chợt tịnh như không
Sông dìu dặt chảy một dòng pháp âm

Nghe như thể ... rất tình thâm
Phải chăng tiền kiếp xa xăm đã từng

Chắp tay tôi lạy vô cùng
Thỉnh hồi bát nhã vang lừng Bụt ơi !

 

 

 

TẨY TRẦN

Gieo mình trong dòng suối
Bóc nõn hết xương da
Căn nguyên từ hạt bụi
Ðâu rửa sạch đời ta

Trang kinh đầy dấu hỏi
Tiếng chuông mõ vỡ òa
Xé đôi bờ cảnh giới
Hương nhập quán cùng hoa

Quán đường xa diệu vợi
Trong muôn ngàn Quan Âm
Kiếp xưa nào vướng lụy
Ta với mình hóa thân

Giọt Cam lồ minh thị
Hay chuốc giọt rượu tăm
Rung nốt nhạc lặng trầm
Chắp cánh thơ bay bổng

Giữa trời cao lồng lộng
Hòa điệu cùng thế nhân
Em đang làm Quán Âm
Cỏ sương mơ thành Bụt

 

 

BÊN NGỌN GIẢ SƠN

Cũng đôi hươu sao õng ẹo
Hai con hạc trắng về non
Riêng mình ta ngồi xiêu vẹo
Ôm hoài không hết càn khôn

Lượm lặt san hô được mấy hòn
Thay Trời xếp lại cuộc vuông tròn
Hái mây nhuộm biếc dăm cành lá
Bồi đất tô hồng một nước non
Vi vút cánh diều đùa mục tử
Chông chênh ngọn tháp gọi u hồn
Ðài sen Bụt ngự cao vời quá
Chén rượu, chung trà, ngọn giả sơn

Chén rượu, chung trà, ngọn giả sơn
Trang thơ phổ nhạc - thú nào hơn
Chấp chi lời trẻ chê : say, tỉnh
Mặc kệ miệng đời trách : dại, khôn
Trăng rụng ánh vàng soi cuối phố
Gió đùa bóng liễu rũ đầu thôn
Nửa đêm nguyệt thực thương chàng Cuội
Vọng ẩm cùng ta cũng sướng rơn

Vọng ẩm cùng ta cũng sướng rơn
Quên đi mắt biếc với môi son
Cội đa trút lá thu xào xạc
Bóng nguyệt trần thân trăng héo hon
Ðoạn nghiệp đi, về hồn tự tại
Phủi tay chán, ngán cảnh chen bon
Biến kinh phổ độ không câu, chữ
Tiếng mõ vèo bay lẽ mất, còn

Tiếng mõ vèo bay lẽ mất, còn
Ðôi bờ cách bệt khéo bông lơn
Ðường về chín suối xa thăm thẳm
Cõi tạm ba sinh mộng chập chờn
Cực lạc buồn thiu dòng kinh lặng
A tỳ cháy bỏng tiếng cười dòn
Mênh mang trời đất phương nào nhỉ
Tặng khối tình chung một cái hôn ...

 

 

NHƯ NƯỚC TRONG NGUỒN

Tụng Ca Mẹ - nén tâm hương mùa Vu Lan

Run rẩy từ tin yêu dâng hiến. Mầm sống cựa mình lên tiếng thai phôi. Những cái đạp chân, thúc chõ khoan nhặt liên hồi. Lời vỗ về thì thầm. Ngượng nghịu.

Sự cưu mang trăm chiều vất vả. Một nhịp tim, một hơi thở chia đôi. Sợi nhau hồng chuyền sinh khí tinh khôi. Con với mẹ chan hòa trong linh cảm.

Thời gian trôi qua ... tính ngày tính tháng. Niềm hạnh phúc đan lưới nỗi âu lo. Trong lặng lẽ đợi chờ. Vời vợi.

Không gian nặng một màu chì. Tia chớp dọc ngang xé trời trăm mảnh. Ðám thủy thủ gan lì chợt thấy mình nhỏ nhoi giữa hai bờ sinh tử. Và biển đang mênh mông giận dữ. Và sóng đang cuồn cuộn ba đào. Sự kinh hoàng dẫu đến thế nào ... cũng còn được sẻ chia, vợi bớt. Kẻ đi biển mồ côi một mình. Là Mẹ !

Tiếng chiêm chiếp khe khẽ mổ vỏ trứng chui ra. Con người phải xẻ thịt, banh da. Cắn răng nuốt cơn đau cắt ruột. Mười đầu ngón tay tê buốt. Mái tóc quằn quại mướt mồ hôi.

Khi tiếng tu-oa chào đời. Niềm vui rạng rỡ. Môi cười tái xanh. Những giọt nước mắt nhảy múa. Nhảy múa khúc luân vũ nghê thường.

Ơi ! Diệu kỳ hai bầu vú tròn căng. Là hương của ngàn hoa. Sáng của muôn trăng. Dòng sữa mật ngọt ngào ấp ủ. Từ lòng Mẹ tràn dâng.

Chiếc răng non mới nhú. Ðẹp như mảnh trăng liềm. Tham lam in dấu lên cồn ngực Mẹ hiền. Niềm đau cháy bỏng . Hân hoan. Rồi những đêm thâu đêm. Mắt thâm quầng.Lúc con èo uột. Se thân. Aám đầu. Rưng rưng Mẹ lại nguyện cầu thầm trong câ hát ví dầu ầu ơ ...

Cái cò lặn lội đêm đêm. Chắt chiu rau tảo lại chen rau tần. Quên ngày nhan sắc đương xuân. Của ngon mẹ nhịn dành phần cho con. Ði về một nắng hai sương ...

Con lớn lên cao bằng gậy bằng sào. Mẹ già nua tự lúc nào không hay. Con bước đi đầu núi chân mây. Mẹ mòn mắt đợi. Mong ngày. Ngóng năm. Con còn dệt mộng xa xăm. Mẹ thì hiu hắt. Âm thầm. Hắt hiu.

Như ngọn nến hiến dâng giọt sáng cuối cùng mới lụn tàn trong bóng tối. Rồi một hôm sức mòn mỏi. Lịm dần.

Trọn đời mẹ đăm đắm viễn phương. Mắt khép lại. Hóa thân làm nhánh mây sương bàng bạc. Bay lơ lửng khắp vòm trời bát ngát. Chở che cho con chút râm mát quê nhà.

Có bao giờ con đứng giữa bao la uống từng giọt mưa để nghe vị mặn chan hòa nước mắt ?

Ðừng mê đắm giữa dòng đời oan khuất Ðêm rằm. Tịnh lặng thân tâm Lắng nghe một tiếng chuông trầm ngân nga Có hồn thiêng của ông cha Có tình mẹ vẫn thiết tha ru hời ...

 

 

TỰ BẠCH
 

Nghé non gặm cỏ đồng xanh
Chiều vàng dắt nắng vàng hanh cả trời

Sáo diều cưỡi gió rong chơi
Trâu già đủng đỉnh niềm vui kế thừa

Ai sanh nạnh chuyện hơn, thua
Thay lòng đổi dạ- trâu chưa bao giờ

Chỉ cần vài mớ cỏ khô
Một ao nước dẫu bùn nhơ - đủ rồi !

Trâu làm bạn cái cày thôi
Công đâu báng bổ với đời làm chi

Niêm hoa nên chỉ cười khì
Muôn ngàn điều tiếng thị phi . Tùy người ...

 

 

 

CONG NGƯỜI NHƯ CHIẾC LÁ KHÔ

Có những điều đau hơn ... ngựa đá
Ai nhởn nhơ đâu biết - quen rồi !
Ta xé rách môi cười ha hả
Kim chỉ nào khâu vá niềm vui

Nhạc xập xình bay lên, rớt xuống
Ðèn đỏ xanh chớp nháy đảo điên
Một góc ngồi co tình vất vưởng
Hạt mầm lén lút mọc oan khiên

Mỗi người là một nhánh sông riêng
Dòng trong hờ hững trôi ra biển
Dòng quánh bùn đen ngầu ô nhiễm
Mơ cánh buồm xa mà ngẩn ngơ

Bật cong người như chiếc lá khô
Vỡ nát trước khi mùa mưa tới
Thà cứ vuột tay ngoài tầm với
Còn hơn lẳng lặng xót đau hoài

Phải chi mình tháng rộng năm dài
Có những điều giả vờ không hiểu
Có những điều cắn răng khứng chịu
Chẳng thèm biện giải với trời cao

Làm thơ - thơ lạc vận đi đâu
Giấy mực chán chê đời mạt rệp
Loanh quanh giữa lối mòn mê mệt
Rẻ rúng làm sao cảnh chợ chiều

Có những điều ... thôi ! Chỉ một điều
Thây kệ trăm vòng dây oan trái
Ðến với nhau nhớ câu tự tại
Thuộc nằm lòng nhật tụng như kinh

 

 

GIỮA DÂU BIỂN ÐỜI

Ðã từng san sớt cho nhau
Lát gừng hạt muối giữa dâu biển đời
 
Toát màu trắng lạnh mây trôi
Xin chia sẻ nỗi đau người đại tang

18/9 Kỷ mẹo



 

 

VỚI ÐÀN

Ðàn không thèm gảy tai trâu
Ðàn mang âm sắc lên lầu phù hoa

Năm cung thương nhớ vỡ òa
Trâu nằm nhơi nỗi xót xa quê mùa

Gió trăng còn mãi bông đùa
Hương đồng cỏ nội sao vừa lòng ai

 

 

 

HĂM LĂM TẾT GIỮA SÀI GÒN

Về thăm nơi xưa chôn nhau
Giũ áo sông hồ mỏi mệt
Tập tục ngày hăm lăm tết
Nối liền hai cõi âm dương

Người đi tảo mộ dâng hương
Ta biết lấy chi báo hiếu
Ðắng cay ngậm ngùi mới hiểu
Nhân sinh một cõi vô thường

1995

 

 

 

BẤT NHỊ

Một góc lầu hình chân vạc
Một khung cửa hẹp trông vời
Một vò rượu nghêu ngao hát
Ðâu rồi ... một mảnh vàng rơi

Rớt mưa đêm rằm vọng nguyệt
Không trăng, không cả sao trời
Dốc cạn cùng bầu nhiệt huyết
Tạo dựng một thế gian chơi

 

 


KINH

Tiếng chuông ngân nga
Lời dạy Phật đà
Mười phương sáu cõi
Vọng mãi âm ba

 

 

KHÔNG ÐỀ

Mở sách thánh hiền
Ðọc muôn ngàn chữ
Xin lẽ xuất xử
Vào cuộc rong chơi

 

 



DỤ NGÔN

Muôn trùng gió sóng
Vững tay chèo thuyền
Niềm tin rộng bóng
Dịu dàng thiên nhiên

 

 

KIẾP SAU XIN CHỚ ...

Tại sao cũng một kiếp người
Mà như hạt bụi bên đời quạnh hiu
Ngàn thông lồng lộng tiếng reo
Kiếp sau xin chớ ... chín chiều ruột đau

 

 

VỚI CAO XANH

Thôi thì bậu bạn với ta
Sớm hôm chén rượu chung trà nhâm nhi
Mặc ai điên đảo đi về
Mình ta với bậu lâm ly ả Hằng

 

 

NGHE TIẾNG CHUÔNG XA

Biết mình còn vụng đường tu
Dẫu kỳ kiếp khó luân bù nợ vay
Trần thân đi giữa trần ai
Ðợi hoa ... chỉ một ngón tay Bụt cười

 

 

DỊ KHÚC

Người ở đâu? Người ở đâu về
Sao tiếng chân người ... tôi chưa nghe
Sao mây bàng bạc mà mưa nhỉ
Sao vội vàng như có chút gì

Như có chút gì vương trong mắt
Một chút gì rưng rức lạ kỳ
Một chút gì như ... không có thực
Lúc người về hay lúc người đi

Sao bóng trăng còn lồng bóng nước
Sao bóng người thôi lồng bóng tôi
Sao vội vàng xa mau quá thể
Ngọn nến bùng lên phút cuối đời

Rồi thôi. Rồi hết. Rồi thôi. Hết
Lặng lờ rơi xuống đáy hư vô
Nàng gái ma khuya sầu thả tóc
Màn sương trắng mộ tự bao giờ

Rượt đuổi cả ngàn năm ánh sáng
Quay cuồng khắp mọi nẻo nhân sinh
Tinh tú này qua tinh tú khác
Ðập vỡ gương xưa ... chẳng thấy mình

Khắc khoải lục tìm trong quá vãng
Ðồng không nhà trống với hồn hoang
Vọng âm cuồng vọng âm cuồng vọng
Người ở đâu ? Người ở đâu về ...

 

 

ÐI LÊN CHÙA VẮNG

Ði lên chùa vắng một mình
Hồn ta thị hiện tâm kinh mấy tờ
Gió còn hái lá bâng quơ
Thu tà áo mộng bên bờ nguyệt xanh
Ni còn san định vô minh
Ta thôi nhập thất vẽ tranh Bồ đề

 

 

VÔ CÙNG MỞ RA

Một người bướng. Một người gàn
Càng thương nhau lắm càng làm khổ nhau
Ðêm dài cho mắt trũng sâu
Cỏ sương lấm tấm rắc đầu không hay
Tôi đi quán xá dông dài
Dọc ngang phố chợ thấy đầy ... người dưng
Muốn quên tình cứ rưng rưng
Ghé chùa lạy Bụt - vô cùng mở ra ...

 

 

 

KIM NHẬT ÐẠI HOAN HỶ

Kính viếng hương linh cụ Bùi Giáng

Xin nâng ly mừng Bùi đại huynh
Ðã khóa kín nắp van bình dưỡng khí
Mấy vỏ chai nước bển nằm bí rị
Chấm dứt luôn rồi cơn hôn mê sâu

Dứt luôn cả cơn trần gian huyễn mộng
Sắc Kim Cương sáng mãi giữa đời thường
Môi Brigitte như liềm trăng cong cớn
Nên câu lục bát cuối vẫn là ...
                                lời trách móc dễ thương

Dứt điểm luôn cái lạnh lẽo vô cùng
Lạnh thế thái, lạnh âm sâu xương tủy
Thơ tự tại bông phèn bên thi sĩ
Năm bảy manh áo che thân cũng đâu thể ngự hàn

Xin nâng ly mừng Bùi đại huynh
Bảy ba năm ! Ngắn hay dài - thây kệ
Giữa hương và hoa nhà thơ đường bệ
Ánh mắt trũng sâu còn rọi thấu tim người

Xin nâng ly mừng Bùi đại huynh
Chừ mới được mời ông thỏa thích
Cặp đế Gò đen trước linh sàng cười khúc khích
Chiêu một hơi ngọt lịm tận ruột gan

Xin nâng ly mừng Bùi đại huynh
Tôi chen vai trong đám hậu sinh
Ba đêm liền Vĩnh Nghiêm vui như Tết
Lễ hội sáng danh thi ca - vinh hiển tấm chân tình

Xin nâng ly mừng Bùi đại huynh
Ngày đã hết. Nợ Ta bà rũ sạch
Rêu đã xanh. Non Bồng mời thượng khách
Hồn nhởn nhơ hái trăm đóa liên tồn ...

Vĩnh Nghiêm. 18+19+20 tháng tám. Mậu Dần.

 

 

 


NHƯ BẦU TRỜI XANH

Kính viếng hương linh
anh Thanh Vân Võ Viết Mây . 25/12/1996

Ai báo cho tôi :
" Thầy Mây mất rồi !
" Tin ... không tin được
" Thầy Mây mất rồi ! "
Tin như sét đánh xé trời
Ðã thiên cổ. Ðã ngậm ngùi. Còn đâu ...

Còn đâu nữa một bầu nhiệt huyết
Sáu mươi năm tha thiết dâng đời
Trăng còn có lúc đầy vơi
Riêng anh - anh vẫn sáng ngời niềm tin

Tin cuộc sống sẽ hiền như đất
Sẽ nở hoa ngây ngất ngàn hương
Tin người với cả tình thương
Gia đình, bầu bạn, mái trường, nhà Chung

Là bóng cả như rừng như núi
Là cái tâm quy hội muôn nơi
Người niên trưởng của chúng tôi
Nhóm Mực Trắng mất anh rồi. Còn đâu ...

Tàn nhẫn quá đôi bờ sinh tử
Có lầm không phần số lạ lùng
Ðể bao tiếng khóc não nùng
Tiếc thương anh đến tận cùng nỗi đau

Anh nằm đó một màu tang trắng
Ðêm tàn đông thinh lặng vô biên
Gió đang vật vã oan khiên
Mưa hay sương giáng triền miên một dòng

Những được, mất có, không vi diệu
Thôi đành thôi tạm hiểu cho nhau
Ðã từng chia chén rượu sầu
" Nối vòng tay lớn " hát câu tang tình
Ðã từng thức đón hương quỳnh
Ðã từng gõ nhịp lời kinh nguyện cầu

Bây giờ và cả mai sau
Anh còn mãi mãi như bầu trời xanh

 

 

 

VỀ VỚI MẸ KHOAN DUNG

Cánh cửa đời chợt khép
Xuôi tay cõi vô thường
Bảy ngọn đèn leo lét
Du hồn vào tang thương

Trải một lớp trà thơm
Thật êm ru anh ngủ
Nằm trong cỗ quan tài
Còn trở trăn thế sự

Cây bút, đôi kính lão
Chồng sách báo gối đầu
Dở dang trang bản thảo
Viết gì về mai sau

Ðậy lại nắp ván thiên
Chia lìa hai cảnh giới
Tiếng chày búa nện đinh
Ơi ! Ngàn thu vời vợi

Rắc một vòng hoa đất
Phủ kín thi hài anh
Hoá thân dòng sữa mật
Nuôi dậy hạt mầm xanh

Từ vực thẳm lao lung
Những bàn tay vun xới
Mai cây lớn thành rừng
Và rừng lên tiếng gọi

Nhánh sông xa nguồn cội
Về với Mẹ khoan dung

 

 

 

VỀ CÕI NGÀN KHUYA

Viếng hương linh trưởng Hồ Giáo.
GÐPT Kỳ Viên. Daklak.

Khi ta nhìn vào mắt nhau
Nói câu tử biệt - nỗi đau nào bằng !

Em còn nuối tiếc gì chăng
Ðêm xuân hát hội dưới vầng nguyệt xanh

Ðàn Oanh vũ của chúng mình
Ba mươi năm nặng nghĩa tình áo Lam

Trầm hương nở đóa Ưu đàm
Câu kinh tiếp dẫn bàng hoàng... Giáo ơi !

Tiếng chuông, tiếng mõ ngậm ngùi
Muôn hàng lệ nến tuôn rơi đầm đìa

Dây Thân Aùi bỗng đoạn lìa
Tiễn em về cõi ngàn khuya xa vời ...

 

 

 

CÕI NGƯỜI KHUẤT MẶT

Thôi ! Bây giờ ... ngày cũng như đêm
Nơi âm cảnh cần chi ánh sáng
Nhìn mặt nhau bất kể lạ, quen
Những đóm mắt không còn khủng hoảng
Những u hồn lặng xuống bình yên

Thôi ! Bây giờ ... thời gian kéo sợi
Lá cỏ xanh non lá cỏ úa vàng
Rơi rớt tiếng chuông giờ cứu rỗi
Ðọng nỗi buồn mưa có hoang mang

Thôi! Bây giờ ... xác thân rửa nát
Ðừng bao giờ hờn tủi vu vơ
Hồn vỗ cánh cuộn tròn bụi cát
Thoảng trôi theo ngọn gió vật vờ

Thôi ! Bây giờ ... đời riêng một cõi
Ðừng bao giờ nuối tiếc xa xôi
Tuổi tên người - nếu còn ai gọi
Ðừng nhọc công lên tiếng trả lời

Thôi ! Bây giờ ... tàn hương lạnh khói
Chôn chân trong sáu mảnh ván sầu
Ðêm sâu thẳm nghe dập dồn vó ngựa
Hãy hư vô cùng với thiên thu

 

 

 

NGHỆ SĨ

Sầu cố xứ khua rối bời ngọn tóc
Lằn gân khô tiếc nuối ngón dương cầm
Ngẩng mặt hát buồn hơn tiếng khóc
Toác miệng cười vờ quên hết gian truân

 

 

 


NGÀY XUÂN. THẤY BẠN. THẤY TA

Rồi sẽ tới ... một lúc nào lỏng gối
Mắt lòa.Tai điếc. Da đồi mồi
Nhưng tâm huyết có bao giờ biết mỏi
Như ánh hồng ngày vẫn mới tinh khôi

 

 

 

DỨT KHOÁT

Sông không dài và trời không rộng
Người trở về sau những hoang lang
Bước nhẹ hẫng bởi hồn đã trống
Niềm tin xưa rụng cánh thiên đàng

Con dốc nhỏ chuyển mình trông ngóng
Ðám cỏ may bò tận đầu làng
Hàng dậu kín xoè tay mở cổng

Người nhìn người . Nhìn người - lớn giọng
Người nhìn người . Nhìn người - ngỡ ngàng

Người lại đi. Người đi. Hút bóng

 

VÔ NGẠI.
Thơ.
Ðoàn văn Khánh

 


Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved