VẼ VOI    1 và 2
Tuyển Tập Thơ
Ðoàn văn Khánh




Mục Lục :

01 Em Sợ
02
VẽVoi
03
Thế Sự
04
Ðời Sống
05
Kinh Kha
06
Ngã Ngựa
07
Bại Tướng
08
Chiều Ðá Bạc
09
Gía
10
Dấn Thân
11
Kiều
12
Những Con Số Lạnh Tanh
13
LangThang Trừ Tịch-Gầm Cầu
14
Xó Chợ
15
Vỉa Hè
16
Khước Từ
17
Ngồi Giữa Trời Khuya
18
Ẩn Số
19
Chín Lăm.Những Tháng Ngày Tôi
20
Khẩu Cung Ghi Ở Trại Tạm Cư
21
Bản Tin Cuối Ngày
22
Năm Tháng Qua Ði
23
Huyền Thoại Mưa Mẹ Gìa
24
Mưa Hường Nhan
25
Ðêm Thương Nữ
26
Thuyền Không Lái
27
Hóa Kiếp Tôi
28
Bài Hoàng Hoa Duy Nhất
29
Tiếng Khóc
30
Tam Thập Niên Tiền..
31
Năm Cùng Tháng Tận
32
Ði Tới Nụ Cười
33
Thư Viết Từ Ðồng Tháp Mười
34
Biến Trình
35
Hè Ðỏ Lửa
36
Ngoài Nỗi Mong Chờ

37
Mưa Núi
38
Còn Mãi Chông Chênh
39
Một Thời
40
Thất Chí
41
Quán Không
42
Cảnh Báo El Nino
43
Trong Vườn Khổ Lụy
44
Sáu Tám
45
Trừ Tịch Một Mình
46
Kinh Hoàng Ðạt Lý
47
Một Chút Tình
48
Hạnh Phúc Vô Kỵ
49
Sóng Ðời
50
Ngụ Ngôn Cá Chậu
51
Ngày.Giờ.
52
Khuya Hạ Huyền
53
Giữa Ðời Thường
54
Ðã Ðời Thành Phố Tôi
55
Thúc Thủ
56
Quốc Lộ 13
57
Sàigòn Xuân.Sáu.Tám.Linh Một
58
Luận Anh Hùng
59
Tất Niên
60
Tầm Xuân
61
Giáp Năm Về Lại SàiGòn
62
Lỗi Tại Tôi Mọi Ðàng

 

 

 

 



Em Sợ ...

Thương tặng ... rất nhiều người phụ nữ Việt Nam

 

Ở nhà ... sợ mẹ khổ
Ðến trường ... sợ thầy nghiêm
Vào đời ... sợ bạn láu
Sang ngang ... sợ chồng phiền

Sợ con trai, con gái
Một đời em bươn trải
Một đời em lo âu
Một đời em sợ hãi

Thời gian không trả lại
Ðôi má bầu em xưa
Những mộng mơ thơ dại
Ðâu cả rồi - thương chưa

 

 


Vẽ Voi

Buồn lên cồn cát vẽ voi
Cái vòi đi trước cái đuôi lặt lè
Cắt rừng băng cả sơn khê
Tay roi quản tượng lăm le trên đầu

 

 



Thế Sự

Giận cho cái lưỡi cứng đờ
Thương cho cục sạn ngây thơ trong đầu
Hạ màn sân khấu lao xao
Thầy tuồng con hát nhìn nhau sượng sùng

 

 


Ðời Sống

Thằng chài hí hửng mom sông
Vung cao cần trúc khuấy dòng nước trong
Mồi thơm bóng sắc ngon lành
Tội đàn cá dại ngay tình mắc câu

 

 


Kinh Kha

Bất ngờ hãi địa kinh thiên
Phóng con chủy thủ lút tim đen người
Ta hề tráng sĩ như chơi
Bốn phương cuồng loạn tiếng cười âm binh

 

 


Ngã Ngựa

Kín đường lũ cỏ mọc lang
Thiên nhiên dựng đá hai hàng chon von
Ôi thôi kỵ mã hết hồn
Hất tung bốn vó ngựa non bổ nhào

 

 


Bại Tướng

Ngựa về lạc ngựa nín khe
Khuya qua thành cổ lập lòe đèn ma
Người về người nhìn không ra
Bụi đường xa. Bụi đường xa. Bụi đường ...

 

 


Chiều Ðá Bạc

Ông già râu tóc bạc phơ
Còng lưng đạp chiếc xe thồ
Ba giỏ mắm đầy đắp đổi
Manh áo rách. Miếng cơm khô

Bé gái nhẩm tính thường xuyên
Bài chia phần theo tỷ lệ
Vú chưa kịp đầy ngực áo
Sớm làm cái vạc ăn đêm

Con đường cong mình nắng cháy
Làm sân phơi đậu, bắp, cà
Ðấu mồ hôi phu khuân vác
Bốc hơi : bia bọt chan hòa

Một thời lừng lẫy pháo đài
Nay ổ mua vui rẻ mạt
Ti-gôn quên mình khuê các
Bò lang bụi xương rồng gai

Bộ tứ linh thiếu Lân, Phụng
Hòn Long, Quy đành ngẩn ngơ
Hòn Bà đêm ngày dầu dãi
Hòn Ông khuất sau mây mù

Ðìa tôm chen vai lấn biển
Ðâu hay biển lấn đất liền ( !)
Lau lách sau kè Ðá bạc
Mảng thuyền ngư phủ chông chênh

 

 


Gía

Giá vàng lên ! Giá đô lên !
Giá con người cứ tụt thềm xuống thang
Ông trời có thấy ngỡ ngàng
Hỏi coi địa ngục thiên đàng ở đâu ?

 

 


Dấn Thân

Ðạp lên đầu tiếng chê bai
Bàn chân bật máu hồng gai tội tình
Cắn răng đời sống thất kinh
Em trong khổ lụy quên mình vì ai

 

 

 


Kiều

Gió đưa lá rụng chiều mưa
Tay vừa gạt lệ tay vừa thoa son
Mộ chàng trồng vội cỏ non
Phấn hương lộng lẫy mà hồn chết khô

 

 


Những Con Số Lạnh Tanh !

Hai trăm năm mươi triệu trẻ em
Không có tuổi thơ
Không biết mộng mơ
Tung hê sách vờ
Lê lết đầu đường xó chợ
Lạc loài

Chưa quen cười nên đâu biết khóc
Ăn xin. Móc bọc.
Giựt dọc. Ma cô
Ngày đêm nhọc nhằn lam lũ.
Sống đời sống khác chi cầm thú ...

*
Hai trăm năm mươi triệu trẻ em
Hai trăm năm mươi triệu lao động vị thành niên
Làm như người lớn
Làm hơn người lớn
Tranh thủ. Khẩn trương
Hai trăm năm mươi triệu bộ xương
Còi cọc

**
Hai trăm năm mươi triệu trẻ em
Hai trăm năm mươi triệu lao động vị thành niên
Hai trăm năm mươi triệu lao động
thời trung cổ
Sợi lòi tói cùm chân em vào cỗ máy
Là đồng tiên công mạt hạng
Những đồng tiền đẫm mồ hôi
Và máu

***

Hai trăm năm mươi triệu trẻ em
Hai trăm năm mươi triệu lao động vị thành niên
Không sợ độc hại của hóa chất
Không sợ bệnh nghề nghiệp của ngày mai
Vì các em
Ðâu có tương lai
Mà lo nghĩ !
 

 

 


Lang Thang Trừ Tịch

GẦM CẦU

Xuân tưng bừng ! Xuân huy hoàng !
Rượu bia chuốc tràn nhầy nhụa
Bà già và con chó hoang
Chúi xuống gầm cầu trốn rét

 

 


XÓ CHỢ

Thằng em bụng ỏng đít teo
Mút tay qua cơn đói khát
Con chị cắm đầu bươi rác
Tết đâu màng đến kẻ nghèo

 

 


VĨA HÈ

Ðông qua. Xuân tới : giao thừa
Năm mới thêm tài lộc mới
Có người không kịp nhận tuổi
Lá ơi ! đắp mặt dùm chưa ?

 

 


Khước Từ

Vói tay bắt nhánh mây trời
Rừng xanh bò dưới chân đồi chân ta

Cả cười mũi dáo Kinh Kha
Gầy vai cô phụ mặn mà bỏ đi

Ðời quen tiếng bấc tiếng chì
Người quen trăm thức hồ nghi lạ lùng

Em quen mắt lệ rưng rưng
Ta chơi vơi giữa muôn trùng đắng cay

Quăng vò rượu ... vẫn chưa say
Còn trông vời bóng chim bay đã mù

Vi vu hề gió vi vu
Lối về cố quận khước từ khách xưa

Trơ vơ sầu mái hiên mưa
Buồn ơi tiếng nhạc ngựa vừa kêu xa

 

 


Ngồi Giữa Trời Khuya

Lát xoài không đủ chua
Chén chè như thiếu ngọt
Ngấn lệ thầm nhỏ giọt
Ly rượu xé bờ môi

Nghe nhạt thếch vị đời
Ánh sao đêm lạc lối
Úp mặt vào bóng tối
Nối dài sợi khói lam

Thanh củi cháy dở dang
Như cơn mơ dang dở
Như tin yêu òa vỡ
Sương buốt lạnh tê hồn

Những quân bài quay tròn
Những mảnh đời mù mịt
Những niềm vui nỗi buồn
Quyện vào nhau khăng khít

Chỉ có trời mới biết
Bao giờ ... một nụ hôn

 

 


Ẩn Số

Tặng các đồng nghiệp tôi
một thời ở Banmê



Cuộc đời cũng như thời tiết
Nắng mưa ấm lạnh nhiêu khê
Những ẩn số nào ai biết
Mặc cho ngày tháng đi về

Mặc cho ngày tháng đi về
Chúa đóng đinh trên thánh giá
Bụt ngồi trầm tư hóa đá
Dòng đời xuôi ngược ngựa xe

Mặc cho ngày tháng đi về
Mặc cho cuồng phong giông bão
Có những người không chao đảo
Âm thầm gieo hạt mầm xanh

Có những người tấm áo lành
Nhưng cơm chưa quen đầy chén
Rau tảo rau tần dè xẻn
Ðồng lương khiêm tốn chắt chiu

Nguyện vì đàn em thân yêu
Vì một tương lai bừng sáng
Kiên trì đứng trên bục giảng
Mặc cho ngày tháng đi về
 

 

 

 


Chín Lăm. Những Tháng Ngày Tôi

Sáng điểm tâm vài ngụm nước trong
Ðủ lót dạ đón tia nắng sớm
Trăm sắc màu rủ nhau bay lượn
Bạn cùng ta suốt chặng đường dài

Bao nhiêu là ... mái tóc như mây
Thoang thoảng dịu dàng hương thiếu nữ
Thơ vội vàng chạy theo ấp ủ
Bao nhiêu là bụi khói nồng cay

Trưa lui cui nắm cơm Phiếu mẫu
Bếp nhà ai ánh lửa xum vầy
Em đốt thuốc ngồi bên hàng dậu
Là đốt thanh xuân em có hay ?

Ðất chẳng lành sao chim cố đậu
Rập rình tay ná ẩn quanh đây
Nét trúc nhạt nhòa gương tiết tháo
Một góc trời sao đủ cánh bay

Chiều qua bến đò bặt tăm tiếng gọi
Con nước bầm đen chết tự bao giờ
Lục bình vàng úa đang chìm nổi
Trăng bạc tình quên giải khăn sô

Thử hoài niệm dòng sông trai trẻ
Tiếng hò xưa vọng nỗi ngậm ngùi
Cầu chữ Y phân đôi nhánh rẽ
Ngã nào đi tới cội nguồn vui

Ðường ngược dốc - mồ hôi đẫm áo
Bạc đầu chưa thỏa cuộc rong chơi
Kẻ dối gian hay người cao đạo
Cũng lịm dần trong giấc mê đời

Say ngất ngưỡng về căn gác trọ
Bóng ôm hình nằm ngủ lăn quay
Ðêm hắt mưa cuộn tròn thương nhớ
Mộng vô cùng hơi ấm một vòng tay

 

 

 


Khẩu Cung Ghi Ở Trại Tạm Cư

NGƯỜI MẸ :

- Thưa ... tôi chạy loạn về đây
Ðứa con thơ mới chết ngày hôm qua
Bom rơi nát cửa tan nhà
Mồ con đắp vội làm quà chiến tranh
Bây chừ lệ nóng máu tanh
Bát cơm trắng nuốt không đành. Thưa ông

NGƯỜI VỢ :

- Thưa ... vừa khi giặc qua sông
Giặc lia súng đạn bắt chồng tôi đi
Chồng tôi nay đã không về
Anh nằm chết thảm máu me đỏ đồng
Hết cả chờ. Hết cả trông
Tôi như con vụ quay mòng. Thế thôi ...

ÐỨA CON :

- Dạ thưa ông ...cháu nín rồi
Cháu không dám khóc dám đòi mẹ đâu !
Xin chừa từ rày về sau
Ông đừng bắn cháu bể đầu ông ơi !
Dạ thưa ông ... cháu nín rồi
Cháu không dám khóc dám đòi mẹ đâu ...

 

 

 


Bản Tin Cuối Ngày

Lằn chớp xé trời
Lột trần bóng tối
Chiếc xe hũ tiếu bầm dập
Mưa xối xả. Mưa điên. Mưa cuồng
Những cẳng chân khẳng khiu
Mét xanh. Run rẩy
Những bàn tay móp. Teo
Lập cập gõ
Tiếng "xực tắc, xực tắc" sũng buồn

*
Lằn chớp xé trời
Lột trần bóng tối
Trong chiếc dù hoa đắm đuối
Ðôi tình nhân hôn nhau quên thở
Trên đỉnh mây mù
Ông trời già hớn hở
Tự mãn. Gật gù

**
Dưới làn mưa tơi tả
Tiếng "xực tắc, xực tắc" trợt chân ...
Trước khi chìm vào cơn hôn mê sâu
Còn gượng kêu : "xực tác, xực tác"

 

 

 


Năm Tháng Qua Ði

Thuở mẹ sinh con. Ðêm mắt thâm quầng. Thời loạn ly hồng ân ruồng bỏ. Có bóng ma tây xí xô đầu ngõ. Nghe ré inh tiếng khóc chào đời. Ðời đâu hay ! Ðời mải mê buồn.
*
Rầm rập gót giầy đinh tuần tra. Cha hóa thân bóng tối. Mẹ ôm con nghẹn cứng điệu ru hời: "Ðất nước trong vạc dầu sôi. Chưa đầy năm đã thôi nôi vội vàng. Bầu vú mẹ lầm than miệng sữa..."
**
Mặt trời góa bụa. Nắng Sài gòn nồng nả chói chang. Tàn trứng cá che đầu lũ nhỏ trốn giấc trưa. Vĩa hè râm ran trò chơi đám cưới. Thả mộng hồng xanh vời vợi. Mưa bóng mây òa vỡ trên tay. Mảnh diều giấy quên bay. Tuổi thơ chấp chới.
***
Lúc thôi đợi hết chờ.
Bất ngờ tình chợt đến.
Yêu lạc mất tuổi tên.
Trái tim quên thở.
****
Ðêm tiếp đêm nhòa nhạt bóng dù. Từng đốm mắt hỏa châu soi. Con mắt chiến tranh ứ máu giữa trời... Xếp sách vở vong thân vào bụi cát. Ðồng phục màu cỏ úa. Ly cà phê thức đếm tiếng bom rơi.
*****
Súng đạn hận thù ném xuống vực sâu
Hăm mốt năm hòa lại giọt máu đào
Ðoàn viên sao nhìn nhau ngượng ngập
Rượu mừng pha lẫn với thương đau
******
Ngỡ dành một chút mai sau ...Ta hành hương đến miền cao mịt mờ . Dìu dắt lũ em thơ còi cọc. Mải tát mương quên giờ đi học. Chân lấm tay bùn manh áo sờn vai. Sáng trồng người. Chiều vỡ đất vun khoai. Ngày qua ngày...
*******
Khi mọi thứ đều đưa qua máy tính. Kể cả tin yêu. Hạnh phúc. Lương tâm. Phẩm tiết. Nhập nhằng thực tại với chiêm bao. Tôi lạ mặt tôi tự lúc nào.
********
Chiều xanh xao. Chiếu chăn nhầu nát. Em cắn môi nén nỗi niềm đau. Ứa nước mắt xót nụ hôn đầu. Bảy ngàn đêm khao khát. Anh quay lưng còn hơn muối xát. Trái tình xưa. Mưa. Gió. Bão bùng.
*********
Tàu rúc còi. Sao em lặng yên. Con mắt có đuôi hằn dấu chân chim đau đáu nhìn xa vào muôn kiếp. Với anh. Suốt cuộc hành trình ba sinh lỗi nhịp. Vẫn là con mắt có đuôi. Con mắt trữ tình.
Da diết.
**********
Ai biết đâu từ trong cõi chết. Khuya nay mưa sương nở một đóa vô thường ...
 

 

 

 


Huyền Thoại Mưa Mẹ Gìa

Kể từ núi bỏ biển đi
Biển lau nước mắt biển về nuôi con

Ðêm trăng khuyết. Ðêm trăng tròn
Bao nhiêu xuân sắc mỏi mòn bấy nhiêu

Chan hòa tình mẹ thương yêu
Nhìn trăm con nhỏ cười reo mẹ mừng

Một ngày con lớn thành sông
Trăm con sông rộng vẫy vùng thiên nhiên

Một ngày ngất ngất oan khiên
Sông đầy nước lũ sông tìm cuộc chơi

Sông nghe lời gió đua đòi
Ðất đen chia cắt rạc rời trăm sông

Xót xa muối đổ trong lòng
Phơ phơ tóc trắng còn mong còn chờ

Một ngày kiệt sức chết khô
Biển bay lên núi làm Mưa Mẹ Già

 

 

 

 


Mưa Hường Nhan

Mưa từ giấc ngủ mưa đi
Ðêm qua cho đến chiều ni mưa còn ...

Thất tình mưa khóc nỉ non
Tiếng than tiếng trách tiếng buồn tiếng thương

Tội cho mưa lạnh bên đường
Mưa nằm chết cóng trần truồng xác mưa
 

 

 

 


Ðêm Thương Nữ

Ðừng nói gì thêm nghe em
Bên nhau suốt cả một đêm tối trời

Ðời không vui. Cắn răng vui
Mai về phố lại mỉm cười đưa duyên

Biết là ... tôi muốn tìm quên
Và em thì chỉ cần tiền. Thế thôi !
 

 

 

 


Thuyền Không Lái

Chòng chành chòng chành
Như thuyền không lái
Ðêm sâu khắc khoải
Ðiệu Lý năm canh

Chòng chành chòng chành
Như thuyền không lái
Phất phơ tấm vải
Nát nhầu thời gian

Một lần sang ngang
Giữa dòng ... thác đổ
Một lần lầm lỡ
Một đời còn đau

 

 

 


Hoá Kiếp Tôi

Hai tấm ngắn. Bốn tấm dài
Lầm lì tôi đóng quan tài cho tôi

Khuya nay khâm liệm con người
Tôi làm con thú nói cười huyên thuyên

Bò lê khắp cả ba miền
Cần chi cơm áo bạc tiền thanh danh

Cần chi lo chuyện tương tranh
Hiệp thương, hưu chiến, yên bình ... vu vơ

Tôi làm con thú khù khờ
Vẫy đuôi hạnh phúc bên bờ vực sâu

Tôi làm cây súng hai đầu
Ðong đưa bóng chết qua cầu thế gian

 

 

 


Bài Hoàng Hoa Duy Nhất

Xách hộ em thùng nước lúc tối đèn
Ðường lầy lội bước thấp cao - đủ mệt
Giơ tay trái xin thề : mai có chết
Ðội mồ lên sẽ nói tiếng yêu em

Ðời rập rình đời ngúng nguẩy xỏ xiên
Kệ thây đời cái trò hề bia miệng
Gái xa chồng trăm điều ngàn tiếng
Tội biết bao ... thương cũng biết là bao

Nói hộ em niềm cháy bỏng khát khao
Thời xuân sắc ghìm sâu trong uất hận
Khe cửa gió lùa giá băng tàn nhẫn
Bóng quyện hình. Hình thương bóng mà thôi !

Ðời có gì vui? Người có gì vui?
Mà nham hiểm đầy chuỗi cười nghiệt ngã
Những vuốt sắc sao chưa buông thả
Cho em về chắp vá dư hương

Ðược thấy em hạnh phúc bình thường
Ta sẽ hôn ánh hoa vàng trước gió
Lặng lẽ tưởng chừng như ai đó ...
Rót chút sầu tận đáy hồn thơ

Lúc tối đèn nhẹ bước vu vơ
Ta sẽ hôn cánh hoa vàng trước gió
Ta sẽ hôn cánh hoa vàng rước gió

 

 

 


Tiếng Khóc

Ngày xưa ... mẹ dặn hoài
Con trai không được khóc
Cho dù người lừa lọc
Cho dù đời chua cay

Tung trời cơn chấn động
Cứ bình tâm mà đi
Cứ thản nhiên mà sống
Bước từng bước gan lì

Lời mẹ con vẫn nhớ
Nhưng bây giờ mẹ ơi !
Những canh khuya trăn trở
Những cơn mê rã rời

Thưa mẹ : đá không mềm
Thưa mẹ : chân không cứng
Con trai mẹ yếu hèn
Sau bao lần chịu đựng

Với núi lở, đất bồi
Với mưa nguồn chớp bể
Tin yêu đã xa rồi
Biết làm sao hở mẹ ?

Còn chăng bờ cát hoang
Sóng điên cuồng hủy hoại
Con nào phải dã tràng
Còng lưng se ngọc mãi

Mẹ có về trong gió
Mẹ hãy nương theo mây
Ðừng nhìn con ... mắt đỏ
Ðừng nhìn con ... ai hoài
 

 

 

 


Tam Thập Niên Tiền ...

Bằng hữu xum vầy mừng sinh nhật
Chia bớt đắng cay góp ngọt bùi
Một chút say men đời chất ngất
Một chút nồng ơn nghĩa đầy vơi

Có gió có mưa - tình ghê lắm
Kết vòng lãng đãng nhạc đùa thơ
Lạ nhỉ ! đêm này đương cuối hạ
Xuân ở đâu chợt đến bất ngờ

Rạo rực mảnh hồn trai mới lớn
Ngây ngây màu mắt gái đương xoan
Tam thập niên tiền ... tròn đôi tám
Chúng mình quay ngược máy thời gian

Gác bỏ bên đời trăm oan khuất
Ngàn khó khăn muôn vạn ngậm ngùi
Cái kiếp trâu cày quen tất bật
Quà tặng mừng nhau một tiếng cười

Xuân đến xuân chơi xuân ngủ lại
Hoa lan ngào ngạt hương ân cần
Nghiêng bầu xuân rót tràn xuân mãi
Tam thập niên tiền bất tận xuân

 

 

 


Năm Cùng Tháng Tận

Buổi chiều một mình trên thành cầu
Ném xuống dòng sông tờ lịch cuối
Có phải bây giờ trời đương xuân
Quanh đây không một niềm rạo rực
Trong ta gượng gạo tiếng reo mừng

Buổi chiều một mình trên thành cầu
Khom lưng đứng nhìn con nước xuống
Dề lục bình mắc cạn không trôi
Ðàn cá nhỏ quẩy đuôi thoi thóp
Lao lung niềm tuyệt vọng sao nguôi

Buổi chiều một mình trên thành cầu
Ðo chiếc bóng theo tia nắng quái
Viên đá lệch còn vang vọng mãi
Con đường lõa lồ nằm ngủ tênh hênh
Gã vô danh an phần mộ thí

Buổi chiều một mình trên thành cầu
Ðốt điếu thuốc bâng quơ đứng ngóng
Sự chết nằm trên từng lá cây
Sự sống nằm trong từng hơi thở
Phó thác đời may rủi, rủi may

Buổi chiều một mình trên thành cầu
Ðêm thức trắng ngày no cơn buồn ngủ
Muốn nằm vùi nhưng xị đế cạn khô
Banh miệng khóc khó rơi giọt lệ
Vò tóc tai thèm được nổi điên

Buổi chiều một mình trên thành cầu
Quăng trái tim hồng lên trời cao
Dòng chữ rối buồn thiu bóp trán
Thơ dành cho những tháng ngày sau

 

 

 


Ði Tới Nụ Cười

Tóc bay trong gió
Tóc bỏ đuôi gà
Tôi đứng từ xa
Nhìn em gái nhỏ
Tóc bay trong gió
Tóc bỏ đuôi gà

Giữa đời lang bạt
Giữa trời mưa giông
Xếp cánh dù hồng
Ðội mưa tiếng hát
Quên đời lang bạt
Quên trời mưa giông
Quên cánh dù hồng

Giữa đời mênh mông
Dài đêm tóc rối
Mang niềm tin mới
Soi sáng vầng trăng
Ði từ sâu lắng
Ði tới nụ cười

Giữa trời mưa giông
Tròn xoe con mắt
Ði từ se thắt
Ði tới niềm vui
Ði từ tiếng hát
Ði tới nụ cười

 

 

 


Thư Viết Từ Ðồng Tháp Mười

Ngày tháng chi mô - anh chẳng nhớ
Chỉ biết bây giờ khuya thâm sâu
Bùn đất dưới chân mưa bụi trên đầu
Vây quanh có muỗi đêm rừng Ðồng tháp

Vi vút tiếng gọi mời trong gió
Trời cao về tàn nhẫn cuộc đời
Bởi tội lỗi nên căn đày kiếp đọa
Ðầu thai mang thân phận con người ?

Ðời chỉ điểm kẻ thù ta lớp lớp
Có thể trẻ thơ, có thể người già
Có thể tình nhân, có thể bằng hữu
Có thể kẻ thù ta lại là ta !

Ðời chỉ điểm kẻ thù ta khắp cả
Như nước của sông như lá của rừng
Kẻ thù ta - ta nhìn đâu rõ mặt
Kẻ thù ta nhìn rõ mặt ta không ?

Lầm lũi đứng hận thù lên chất ngất
Rất lạnh lùng và rất đỗi bơ vơ
Một ngày N một giờ H bất ngờ
Tiền đồn nhỏ biết còn hay mất !

Còn hay mất ... đâu ai cần thắc mắc
Có là gì khi đem nói ở đây
Bởi thắc mắc chán nhàm câu giải đáp
Tiệc tùng người nghe sẽ mất vui

Còn hay mất. Mất hay còn. Cũng thế !
Cát bụi về cát bụi sẽ bình yên
Nơi cõi lạ chan hòa hạnh phúc
Khỏi thấy cảnh đời gai mắt thanh niên

Sinh mạng không là tư hữu
Của riêng mình khi cái chết nhởn nhơ bay
Mọi đòi hỏi sẽ rất khôi hài
Xiềng xích điểm trang đầu nô lệ

Và sau nữa ... phải đâu là chuyện lạ
Chuyện rất thường như ăn, uống, ngủ nghê
Cũng như khi em bỏ tiền mua báo
Ðâu để coi tin chiến sự cận kề

Một đôi lúc giật mình chợt nghĩ
Phút chào đời bom đạn kết vòng nôi
Ôm vú mẹ trẻ thơ hờn rưng rức
Giọt sữa hồng hay máu mẹ hồng rơi

Anh vẫn sống. Vẫn làm tình dã thú
Vẫn thỏa thuê bắn, giết hung hăng
Ðốt thuốc thâu đêm, đốt tuổi khô cằn
Lê lết thở bật cười khan : cũng lạ !

Em lỡ biết những điều anh mới viết
Ðọc qua loa rồi cứ ... tự nhiên quên
Lá thư điên khùng xé bỏ nghe em
Cho giấc ngủ may ra còn chút mộng ...

Tiền đồn 1969

 

 

 


Biến Trình

Xanh xanh làn mây xanh
Buổi trưa nằm trốn nắng
Buổi trưa nằm lim dim
Lót lưng tàu chuối mật
Buổi trưa nằm không yên
Cánh diều xanh thả mộng
Xanh xanh làn mây xanh

Ao nước đọng chuyển mình
Mơ một ngày sông Dịch
Bay đi hồn thơ ta
Kinh Kha ồ ! Kinh Kha

Con ngựa già sùi mép
Mửa mật vàng đam mê
Chàng mệt mỏi tìm về
Mảnh vườn xưa đã khép

Chàng thở dài quay đi
Con ngựa già dẫy chết

Con ngựa già dẫy chết ...

 

 

 


Hè Ðỏ Lửa

Từng đoàn khố rách áo ôm
Dắt dìu nhau trốn , bế bồng nhau đi

Láo lơ ánh mắt e dè
Ðoạn đường vượt chết hoài nghi cả trời

Hung hăng người uống máu người
Múa may súng đạn cố đòi mạng nhau

Xanh như ngọn cỏ cũng rầu
Vô tri như gió cũng xao xác buồn

 

 

 


Ngoài Nỗi Mong Chờ

Bất ngờ hơn mọi bất ngờ
Vượt ra ngoài nỗi mong chờ của tao

Hân hoan át giọng trời cao
Chân mây bước xuống vẫy chào anh em
Nơi đây nước độc rừng thiêng
Có tao túi rỗng không tiền rong chơi
Có em gái núi tuyệt vời
Nhưng chưa có một niềm vui chí tình

Ðêm nay qủy khốc thần kinh
Ðêm nay riêng để bọn mình tri âm
Chờ tao đi mượn cây đàn
Câu thơ tiếng hát vang vang vỡ nhà
Say nằm kể chuyện bôn ba
Chuyện con gái, chuyện con cà con kê

Nhớ đừng nhắc chuyện mai về
Hãy cho hạnh phúc hả hê ngút ngàn ...

Banmê 08.8.71

 

 

 


Mưa Núi

Gió đưa gió đẩy
Vòng mây đen trời
Chiều hôm về rẫy
Mưa đuổi theo người

Mưa sà ngấn bụi
Mưa đùa hổ ngươi
Mưa ôm kín núi
Mưa ngủ bên trời

Mưa xa vời vợi
Mưa lãng quên đời

 

 

 


Còn Mãi Chông Chênh

Ta soi mặt ta mỗi sáng
Ta soi mặt ta mỗi chiều
Ta nhìn thấy ta mê sảng
Ta nhìn thấy ta đìu hiu

Ta nhìn thấy ta như biển
Ta nhìn thấy ta như rừng
Chao ơi ! đời không dâng hiến
Ta làm sao nói khoan dung

Giận vòm trời sao hạn hẹp
Giận lòng người sao vô tình
Giận bóng trăng nằm khép nép
Cho mây còn mãi chông chênh

 

 

 


Một Thời

Một thời tuổi trẻ lao vào lửa
Bươn bã đi trong lưới đạn thù
Ẩn hiện mơ hồ miền đất hứa
Em còn cắn bím tóc bâng quơ

 

 

 


Thất Chí


Ta thèm tay nội trợ
Khâu vá mắt môi ta
Nửa đời còn lại đó
Ngủ trong tóc đàn bà

 

 

 


Quán Không

Nỗi sầu mưa vát mỏng
Hồn núi đè hồn sông
Biết còn ai đối bóng
Quán không hề quán không

 

 

 


Cảnh Báo El Nino

Trái đất nóng dần lên
Trái tim càng lạnh tanh
Biển băng ràn rụa
Nàng thơ góa bụa
Hời cánh rừng xanh

 

 

 


Trong Vườn Khổ Lụy

Bóng hoa bóng lá rập rờn
Bóng con ốc nhỏ mượn hồn nhân gian
Phơi sương chờ uống trăng tàn
Nghe tâm thức khóc huy hoàng xa xưa

 

 

 


Sáu Tám


Khuya chong trái sáng vàng trời
Ta nằm ngửa mặt khóc vùi dưới mưa
Căm căm luồng gió trái mùa
Thanh niên chí lớn sao chưa kịp về

 

 

 


Trừ Tịch Một Mình


Ờ . Thì Tết ! Ờ . Thì Xuân !
Ờ . Thì mai nở vàng sân mọi nhà
Tóc râu nhiều sợi phôi pha
Giữa đêm trừ tịch tiếng gà thất thanh

 

 

 


Kinh Hoàng Ðạt Lý

- Anh Bình chết rồi !
Ai mới vừa bảo tôi
- Cường, Ðạt cũng chết rồi !
Ai lại vừa bảo tôi
Làm sao mà ngờ nổi
Kinh hoàng Ðạt Lý ơi !

Buổi sáng còn nói nói
Buổi chiều vẫn cười cười
Chờ tối cùng ca hát
Ðạt Lý sẽ chật người ...

Tuổi trẻ làm sao mỏi
Du ca làm sao già
Làm sao tôi ngờ nổi
Các bạn tôi hấp hối
Các bạn tôi đã xa
Làm sao tôi ngờ nổi
Kinh hoàng Ðạt Lý ơi !

Tôi đến thăm bạn đây
Bình, Cường ơi ! thức dậy
Và Ðạt nữa ... ô hay !
Bạn nằm im như tượng
Bạn lặng lờ như mây
Giữa bao người thương tưởng
Mịt mùng hương khói bay

Tôi đến thăm bạn đây
Ðứng khoanh tay trước ngực
Ðứng như dại như ngây
Biết đâu là hư , thực
Biết đâu được phút này
Những khuôn mặt thân quen
Những khuôn mặt bằng hữu
Những khuôn mặt anh em
Chao ơi !lòng nặng trĩu

Ai ai cũng nói
Các bạn chết rồi !
Tôi với phận tôi
Bồi hồi bối rối

Tuổi trẻ làm sao mỏi
Du Ca làm sao già
Các bạn tôi hấp hối
Các bạn tôi đã xa ...

Banmê 1971

 

 

 


Một Chút Tình

Tặng các bằng hữu ly hương của tôi
Hãy tung cánh bay cho cao cho xa
Cho kịp hội phù hoa khoe sắc
Vài chiếc khăn hồng có đầy nước mắt
Ðừng lạc lòng nuối tíếc phân vân

Trời đất giao mùa biển lận mùa Xuân
Cuộc sống mỗi ngày thêm nghiệt ngã
Kẻ chân quê lại học đòi giả trá
Người thiện tâm khan giọng kinh cầu

Gói hành trang là tấm tình sâu
Bằng hữu ai còn , ai mất mát
Gom góp trong lời thơ tiếng hát
Ðêm mưa ngất ngưỡng chén rượu suông

Gói hành trang tâm sự vui buồn
Tóc rối sợi đen chen sợi bạc
Mộng tưởng bao năm dài khao khát
Mai xa rồi ... còn nhớ hay không ?

Mai xa rồi ... nhìn tuyết trắng mênh mông
Nhớ cái nắng Sài gòn vàng ruộm
Nhớ quán cà phê thời mới lớn
Trang vở đầy bài tập làm ... thơ

Mai xa rồi ... nghe tiếng sóng vỗ bờ
Nhớ Nha trang bập bùng đêm lửa trại
Trò chơi lớn tiếng reo hò mê mải
Chéo tay nhau dây thân ái xum vầy

Mai xa rồi ... trông dãy núi đùa mây
Nhớ đỉnh Ba vì khí thiêng muôn trượng
Ðàn chim Lạc dập dìu bay lượn
Nghiêng cánh về mở hội trời Nam

Mai xa rồi ... thắp sợi khói màu Lam
Ðồng vọng tiếng chuông chùa tịnh lắng
Mai xa lắc xa ... nhưng đừng xa vắng
Một chút tình, một chút nắng quê hương
Sưởi ấm lòng viễn khách tha phương ...

Nhà Bè 21.9.1995

 

 

 


Hạnh Phúc Vô Kỵ

Thôi. Ta phong kiếm giang hồ
Lãng quên hết những mưu đồ kinh thiên

Về nghe tiếng thở con tim
Rộn ràng tấm áo lụa mềm mà say

Thần tiên là những tháng ngày
Thảnh thơi ngồi kẻ lông mày cho em
 

 

 

 


Sóng Ðời

Hãy trôi theo con sóng đời phiêu dạt
Ðến bờ vui hay hoang đảo u sầu
Lòng dặn lòng chỉ là chuyện bể dâu
Những thay đổi, đổi thay, tan, hợp

Sẽ thoảng qua vụt nhanh hơn tia chớp
Xé mây trời ném xuống đáy vực sâu
Và thiên nhiên có than thở gì đâu
Rừng núi vẫn cất cao tiếng hát

Hãy trôi theo con sóng đời phiêu dạt
Môi có khô giữa cát mù sa mạc
Ảo giác đưa lấp lánh nước sông ma
Sức mỏi mòn dù ý sống thiết tha
Ðừng níu kéo mà đời thêm khinh miệt

Hãy trôi theo con sóng đời phiêu dạt
Có ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh
Có dập vùi đưa đẩy giữa mông mênh
Có đố kỵ cho tan vàng, nát đá

Có trìu mến, nâng niu, thánh hóa
Có xông trầm, phổ nhạc, ướp hương đời
Dù thế nào ... dù tất cả , em ơi !
Hãy trôi theo con sóng đời phiêu dạt

 

 

 


Ngụ Ngôn Cá Chậu

Nhởn nhơ nghĩ vô bờ
Thênh thang khuôn chậu hẹp
Có mắt khác chi mù
Tán dương điều lừa bịp

Tưởng hồng ân một cõi
Trùng dương xanh biếc xanh
Bơi hoài không biết mỏi
Bơi hoài bơi loanh quanh

Giương vi khoe hợm hĩnh
Trợn mắt nhìn kiêu căng
Phùng mang đòi chiến thắng
Quẫy đuôi đá ... bóng mình

Phản chiếu mặt gương soi
Chờn vờn hình tướng lạ
Trong tâm trí nhỏ nhoi
Oán thù sôi nghiệt ngã

Lao đầu vào côm cốp
Thề một mất một còn
Tiêu hao sức mỏi mòn
Phờ râu nằm thoi thóp

Khắp mình thương tích lớn
Máu me loang đỏ dòng
Bóng như hình : ghê rợn
Liễu ngộ có buồn không ?
 

 

 

 


Ngày. Giờ.

Một ngày có hai mươi bốn giờ
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ
Ðều đặn gõ nhịp đời bất tận
Giờ gá bạc. Giờ vỡ nợ . Tham ô .
Giờ thương yêu. Giờ thù hận. Mưu đồ .
Giờ tốt lành. Giờ kiết hung. Hạp kỵ .
Giờ thiên đàng. Giờ địa ngục. Xô bồ.

Một ngày có hai mươi bốn giờ
Em chia nhỏ thời gian bởi trăm điều ràng buộc
Vòng dây đời mở rồi lại khép
Mớ bòng bong ẩn dụ , thực hư

Liềm trăng đêm sa mạc hoang vu
Chút ảo giác chập chờn nguồn nước mát
Trăm năm nối dài thêm khao khát
Cuộc sống : Em với anh - đâu ngờ ...

Một ngày có hai mươi bốn giờ
Anh hoảng hốt bắt gặp mình thừa thãi
Chân chữ ngũ. Bàn tay không. Và cái đầu đặc sệt niềm nghi ngại
May mà trái tim còn khắc khoải gọi tên ...

Ðủ xóa mờ ranh giới giữa ngày - đêm
Không say nổi khi niềm tin cạn kiệt
Mơ ước khác nào cơn đồng thiếáp
Nửa chừng khê ! Hồn xiêu dạt. Vật vờ

Có giờ nào cắn bút làm thơ
Cho ký ức lại xanh xanh màu lá
Che đi hiện tại xám hơn tượng đá
Những nụ cười, ngấn lệ héo khô

Ngày vẫn tròn hai mươi bốn giờ
Ta bước ra ngoài cả hư vô
Hái một liềm trăng xanh mới mọc
Xin thêm một giờ ...
Giờ thứ hai mươi lăm cho buổi hẹn hò

 

 

 


Khuya Hạ Huyền

Tiếng muỗi ngậm máu hồng
Vo ve nguồn ký ức
Khuya hạ huyền sương rong
Ngọn nến mù kiệt lực

Gà xao xác cầm canh
Chó sủa trăng sầu não
Ngôn ngữ lạc thất thanh
Bó gối nhìn lơ láo

Những hồn lạ, hồn quen
Bủa vòng vây ma quái
Máu lạnh cóng buồng tim
Ðủ rùng mình kinh hãi

Bạn bè mải mê vui
Tình nhân xa quên khóc
Xác chết đã dậy mùi
Cỏ xanh chưa đành mọc

Di cảo đóng bụi vàng
Gò mối đùn kể lể
Dòng chữ rối bàng hoàng
Ghép tên loài yêu mị

Vất vưỡng nẻo thiên đàng
Lêu bêu miền địa ngục
Quay trở lại trần gian
Xót thương hài cốt mục

Mộng ở một khuya nào
Hồn đầu thai kiếp khác
Lẻ loi như vì sao ...

 

 

 


Giữa Ðời Thường

Tặng các đồng nghiệp tôi những năm 1977


* Lên Lớp

Lót lòng qua mẩu sắn
Mẹ địu con đến trường
Cùng đàn em thân thương
Say sưa bài học mới. . .

Sang đến tiết thứ ba
Tay run và mắt hoa
Ðáp số của bài toán
Sao tính hoài không ra

* Ghé Nhà Trẻ

Tranh thủ khi đổi tiết
Nhét vội bầu sữa lép
Tạm vỗ về đứa con
Hằn dấu răng dỗi hờn
Xót đau cồn ngực mẹ

* Chợ Trưa


Lương tiền trượt giá nhanh
Ngại ngần bước loanh quanh
Tính toan cùng khắp chợ
Lại ghé... hàng rau xanh

* Mơ Cải Thiện

Băm hoài thân chuối mốc
Máng heo chê - lăn lóc
Rau cám đâu cho mày
Gắng lên mà đầu thai
Vỗ béo niềm mơ ước
Ngày qua ngày - cả hai

* Khuya Soạn Bài

Hiu hắt ngọn đèn cầy
Trở trăn cùng chiếc bóng
Bên tiếng muỗi thâm sâu
Chút tin yêu góp nhặt
Trao thế hệ mai sau ...

 

 

 


Ðã Ðời Thành Phố Tôi

(theo báo cáo năm 1998 của LHQ)


Hai tỷ người trên thế giới
Trầm luân trong bệnh tật, dốt nát
Hai tỷ người trên thế giới
Cắn răng ăn đói, mặc rách

Hai tỷ người trên thế giới
Chắc phải ở đâu đó rất xa xôi
Sài gòn tôi lúc nào cũng tuyệt vời
Những tay chơi hào hoa, lịch lãm
Tưng bừng đình đám vũ hội ...

Hai tỷ người trên thế giới
Làm gì biết Sài gòn tôi
Ðã đời !

 

 

 


Thúc Thủ

Ðốt điếu thuốc
Nhả khói tròn
Rót vô hồn
Liều độc dược

Vỗ bụng cười
Kẻ dại, khôn
Tôi nói rồi
Ðời chen bon
Xin thua trước

 

 

 


Trên Quốc Lộ 13

Lao vào bụi đỏ mịt mờ
Sau lưng gió đuổi bơ phờ tóc tai

Ði chưa nửa chặng đường dài
Thấy đời mặt lạ như cây hai hàng
Cánh rừng xưa mới khai quang
Lá xanh lại rụng, lá vàng còn treo

Chông chênh con dốc hiểm nghèo
Có em mường mán đìu hiu một vùng

Bỗng nhiên nổi máu điên khùng
Rú chân ga phóng truy lùng quê hương
 

 

 

 


Sài Gòn Xuân. Sáu. Tám. Linh Một.


Kính tặng chị Chánh
Ðể nhớ mãi ngày chị về thăm lại quê hương.



Còn hơn trẻ con ngóng Tết
Cả nhà đếm ngược thời gian
" Năm, bốn, ba, hai ngày nữa..."
Tới giờ - dàn một hàng ngang

Nắng phi trường như xối lửa
Người đâu ken đặc những người
Tấm bảng wel come ... í ới
Bó hoa tươi rạng rỡ cười

Phấn son sực nức xạ hương
Mồ hôi đằm đìa áo xống
Miệng đắng, môi khô, cháy họng
Vẫn căng mắt đợi người thân

Xé toang mây trời biển đông
Vượt đường bay xa vạn dặm
Chứa chan nghĩa tình sâu nặng
Ðất trời quê hương mênh mông

Ðất trời quê hương ta ơi !
Quên đi - cái thời khốn khó
Cả nhà ôm nhau đoàn tụ
Nồng nàn giọt lệ mừng vui

Ngồi bên thâm tình máu mủ
Xe bon qua nếp nhà xưa
Xe bon về con phố cũ
Xuân đâu lại đến - giao mùa ...

 

 

 


Luận Anh Hùng

Kính tặng Ðại tá Ðiều Ngọc Chánh
Mừng anh ... thất thập (14/6/2002)



Vốn dòng vọng tộc đất Lai-Châu
Vũ luyện, văn ôn nung chí cao
Tùng-Nghĩa cội đa hàng mãnh hổ
Sông-Mao thành lũy trị ba đào

Vào sinh ra tử ngoài biên trấn
Phá giặc cứu dân khắp chiến hào
Tài, mệnh ... âu đành theo vận nước
Luận anh hùng há thẹn nghìn sau
 

 

 

 


Tất Niên

Rượu bia thù tạc phủ phê
Cuốn trôi mất cả nẻo về của Xuân !

 

 

 


Tầm Xuân

Giao thừa phố xá thật đông
Cửa thiền mắt biếc môi hồng chen chân

Giành nhau hái lộc đầu năm
Ðâu hay xuân ở rất gần : trong tim

 

 

 


Giáp Năm Về Lại Sài gòn

Thả mộng về với khói sương
Còng lưng một gánh đời thường trĩu vai

Kiếm gì trong hai bàn tay
Vẫn đêm giá áo lại ngày túi cơm

Tôi trong con trốt quay cuồng
Sầu đau chai sạn trên khuôn mặt dầy

Ðầu trần mặc gió mưa bay
Trói chân là sợi tóc mây nửa vời

Lặng lờ , chới với, khơi vơi
Trách ta di lụy cho người hường nhan

31.10.1995
 

 

 

 


Lỗi Tại Tôi Mọi Ðường

Qủy dữ và thiên thần
Ôm hôn nhau thắm thiết
Ðàn con chiên rên xiết
Chúa giả đò ngó lơ

Bụt nhắm mắt trầm tư
Khi phép mầu bất lực
Những niềm tin đấm ngực
Những niềm tin lang thang

Lỗi tại tôi mọi đàng !
Lỗi tại tôi mọi đàng !

 


VẼ VOI. 1 -2
Thơ Ðoàn văn Khánh

 


Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved