Vành Nguyệt Cong   Tập 2
Tuyển Tập Thơ
Ðoàn văn Khánh




Mục Lục :

01
Em Cho Tôi Chén Cháo Hoa
02
Hồng Ân
03
Ðiều Ước Trên Ðường Ray
04
Nếu...
05
Hôn Nhật 20
06
Ðập Vỡ Gương Ðời
07
Lặng Lẽ Một Mình
08
Lúc Chia Tay
09
Sao Chẳng Vì Nhau
10
Có Ai Níu Ðược Mây Không ?
11
Ly Khúc
12
Cổ Tích
13
Hươu Cao Cổ
14
Ðầu Môi
15
Mưa Bạc Tình
16
Tình Chung
17
Vu Quy
18
Tuẫn Ðạo
19
Tính Toán
20
Ðược Tình
21
Lá Chết
22
Cảnh. Tình.
23
Biển
24
Giữa Vườn Hồng
25
Nằm Trong Bóng Tối
26
Rừng
27
Thời Gian
28
Phượng Cầu Hoàng
29
Trăng Lạnh Tê Hồn
30
Rồi Cũng Bọt Bèo
31
Túy Lúy Ca
32
Ký Gởi
33
Ðêm Xanh
34
Lạc Mùa
35
Tình Muộn
36
Mộng Nam Kha
37
Mai Ra Chợ Bán
38
Lục Bát Ðêm
39
Dự Cảm
40
Ðêm Vẫn Chữ Tình
41
Ðời Không Em Vẫn Sống Như Thường
42
Nguyệt Tận
43
Dưới Vòm Lan
44
Chấm Hết
45
Tai Ương
46
Gởi Người Ban Mê
47
Gần Nhau Mà Rất Xa
48
Em Vô Tình Ðâu Biết
49
Chớ Ðể Một Ngày
50
Như Mây
51
Xin Cảm Ơn
52
Mất Tiêu Em Rồi
53
Tím
54
Quên Hết Ðược Sao ?












Em Cho Tôi Chén Cháo Hoa

Em cho tôi chén cháo hoa
Tấm lòng thơm thảo chan hòa có nhau

Lâm cơn trọng bệnh ... bạc đầu
Ðìu hiu xứ lạ - ngờ đâu còn người

Thật tình dòng lệ vừa rơi
Mừng vui pha lẫn ngậm ngùi chưa tan

Từ khi ... lỡ một nhịp đàn
Trời cao đất rộng dọc ngang ít nhiều

Chân đi trăm suối vạn đèo
Hốt nhiên ánh mắt vời theo . Lạ lùng

Phải chăng ... ờ, biết đâu chừng
Khổ đau vợi hết, bão bùng dần qua

Em cho tôi chén cháo hoa
Tấm lòng thơm thảo - là ta với mình

 



Hồng Ân

Có trải cơ hàn ... mới cảm thông
Em giật gấu vá vai tôi xơ xác
Hương dạ lý vườn khuya thơm ngào ngạt
Hồn thơ xưa lạc mất bỗng dưng về

Tôi rụt rè làm gã chân quê
Dựa cột điện ánh vàng hơn nguyệt
Ô cửa kính lầu hoa thiêm thiếp
Len lén bay lên tiếng sáo thuyền chài

Trong cảnh lạc loài đâu dám mong ai
Cho dù mảnh tình thơ huyền hoặc
Trời có bốn phương : đông, tây, nam, bắc
Ta chỉ một đường : vô định lang thang

Cuộc sống quen tất tả, vội vàng
Em đến nhẹ nhàng như hơi thở
Tôi lặng người đi lòng bỡ ngỡ
Cảm ơn đời ban tặng Hồng Ân

Khoảng cách xa xăm xích lại gần
Tụng ca mãi chiều vàng em đến
Ai biết những điều không ước hẹn
Một ngày nào ... em lại chợt đi ?

 



Ðiều Ước Trên Ðường Ray

Tàu khởi động. Tàu chạy giật lùi
Một hồi còi dài, buồn man mác
Một hồi còi buồn như tiếng nấc
Rồi băng băng lướt dọc đường ray

Anh chập chờn túy lúy cơn say
Loa vang câu chúc mừng thượng lộ
Cũng cà tửng nghiêng người giả bộ
Vẫy tay chào ... mấy giọt sương rơi

Giờ này thành phố rất đông vui
Chiếc ghế xích đu chờ hoa sắp nở
Ðèn Sài gòn vẫn ngọn xanh ngọn đỏ
Ðường tàu đi sao ngọn tỏ ngọn mờ

Lòng dặn lòng phải tập thờ ơ
Tìm khuây khỏa. Quên. Nguôi niềm nhớ
Ðừng quay quắt trong từng hơi thở
Giấc ngủ nửa vời mê mải gọi tên

Thèm hóa thân là chiếc bóng của riêng em
Ðể gắn chặt vào nhau mãi mãi
Bóng thì rất âm thầm si dại
Nhưng có bao giờ bóng phụ hình đâu !

Tàu vẫn lầm lũi ... giữa đêm sâu
Xé màn đêm những thanh âm sắc lạnh
Anh cúi đầu chìm trong cô quạnh
Nén nỗi đau bằng tiếng thở dài

Tàu vẫn lầm lũi ... đến sớm mai
Biển sẽ hiện ra cùng sóng biếc
Anh vẫn vừa yêu vừa nuối tiếc
Giá như điều ước chợt hiện ra
 

 


Nếu ...

Nếu chẳng bao giờ em đến nữa
Chẳng bao giờ còn van: rét tê lòng !

Mắt lúng liếng đong đưa tình quá thể
Rồi chợt trầm như loài rắn ngủ đông

Vòng tay anh ôm mãi khoảng trời không
Nếu chẳng bao giờ em đến nữa

 

 



Hôn Nhật 20

Vợ chồng tròn hai mươi năm
Trao em đủ cả thăng trầm, điêu linh

Ðất trời còn phải thất kinh
Sao em vẫn chẳng giật mình - tội chưa !

Tích xưa" Lang bạt kỳ hồ "
Ai ngờ lại khéo ỡm ờ buổi nay

Lang ơi ! có thoáng châu mày
Khi Hồ lãng đãng nhành mây cuối trời

Chiên ngoan tin Chúa trọn đời
Em theo ta suốt một thời yêu ma

Thu tàn , đông tạ , xuân qua
Má hồng sớm nhạt mặn mà vì ai ...

Nhà bè 04.12.1994
 

 

 




Ðập Vỡ Gương Ðời

Gót xuân
             lặng lẽ như tờ
Cái già đến tự bao giờ .. ô hay !

Ðâu thời tình tứ mê say
Mà nay đuôi mắt đã dầy nếp nhăn

Cố dồi phấn
              thật ân cần
Vẫn không ngăn được
              không ngăn được rồi !

Thời gian đến tệ thì thôi
Sao đi xông khói trắng trời hoa niên

Ngỡ là dành chút làm duyên
Ðánh rơi mất lúm đồng tiền ngày xưa

Thần thông mấy cũng đành thua
Bên lề nhìn cuộc bông đùa cao xanh

Về nguồn ký ức mong manh
Ta xin họa lại một hình dung xa

Trong tâm nở đóa kỳ hoa
Bờ môi dù nhạt - mặn mà tìm môi

Nhìn em trang điểm ngậm ngùi
Vì em đập vỡ gương đời phù sinh
 

 




Lặng Lẽ Một Mình

Những chiếc ghế xích đu nép dưới vòm lá xanh
Ðâu phải dành cho ai ngồi lặng lẽ một mình
Tôi rủ tôi lao vào cơn mưa chiều
Ướt sũng niềm thương nhớ


 

 



Lúc Chia tay

MỘT

Xót xa biết mấy đó em
Ðường trơn. Bụi. Khói. Mưa đêm nhạt nhòa

Mịt mù trong cõi người ta
Xa hun hút một nếp nhà lạnh tanh

HAI

Mỗi người về với ... một người
Với duyên phận mỏng, tiếng cười trẻ thơ

Thản nhiên đời ngả ván cờ
Chắt chiu từng bước vu vơ lối mòn

 




Sao Chẳng Vì Nhau

" Dẫu ba bốn núi
Dẫu chín mười đèo
Thương nhau cũng lội
Nhớ nhau cũng trèo ..."

Câu hát còn đó
Muôn đời ngợi ca
Ơi trăng ơi gió
Ơi mây ơi hoa

Ra ngoài nhân thế
Có ta với mình
Trái tim ngạo nghễ
Tình ơi là tình

Em vẫn rất xinh
Màu khăn lụa mới
Tháng ngày mở hội ...

Anh vẫn rẻ khinh
Cuộc đời no đói
Vần thơ trữ tình
Thương mong vời vợi

Con chim vẫn hót
Dòng nước vẫn trôi
Không chờ không đợi
Khuôn trăng đầy vơi

Sóng trước sóng sau
Rộn ràng quấn quýt
Không đứa nào đau
Chưa đứa nào chết
Tình ta tha thiết
Sao chẳng vì nhau ?
Sao chẳng tìm nhau ?

Thì thôi đừng nói
Những lời tình chung
Thì thôi đừng gọi
Hồn ma bên sông

Trả về hư không
Mênh mông mênh mông





Có Ai Níu Ðược Mây Không ?

Anh say rồi !
Anh sai rồi !
Xin lỗi em. Xin lỗi Người-thủy-chung !

Tình em lồng lộng như rừng
Ðôi khi trời có bão bùng - tất nhiên

Tình em ríu rít như chim
Ðôi khi tiếng hát lỡ quên cung đàn

Tình em ngất ngưỡng kiêu sang
Ðôi khi vướng phải phũ phàng - cũng hay

... Bên nhau còn được bao ngày
Không vui hạnh phúc - cứ ray rứt hoài

Ðúng là anh say. Anh sai
Xin lỗi em. Xin lỗi Mây-phiêu-bồng

Có ai níu được mây không ?


 



Ly Khúc

Ðêm qua đêm
trắng cả đêm
Vì ly cà phê đen
Hay ánh mắt em tha thiết
Tình ta da diết
Sũng buồn như mưa sương

Những ngày xưa rất dễ thương
Tơ tưởng hoài cành phượng vĩ
Ðâu biết chỉ là mộng mị
Sẽ tàn theo tiếng thời gian

 

 



Cổ Tích

Những hồi chuông
Rong chơi
Những tiếng cười
Khúc khích

Trưa cổ tích
Lời tình vui
Lời tình buồn
Lời ghen hờn
Giận dỗi
Bài thơ mới
Dễ thương

Những hồi chuông
Lạc lõng
Rơi vô vọng
Ngỡ ngàng

Dấu chấm than
Bằn bặt
Những còn, mất
Tội chưa
Ðã xa
Xưa
Hết cả

 

 



Hươu Cao Cổ

Xưa ta là kiếp hươu cao cổ
Nên kiếp này mười đợi chín mong
Ðò dọc buồn tênh con nước lợ
Ráng chiều chờ mãi tiếng thu không

Ngày một ngày hai em có biết
Nỗi buồn của chiếc bóng chông chênh
Vàng tay sợi khói vàng lên mắt
Quán vắng người . Ta ngồi một mình

Quán vắng người. Ta ngồi lặng lẽ
Im như tượng đá vọng thiên thu
Sườn non rêu bạc hồn khô khốc
Chim vỗ cánh bay xa biệt mù

Nghe hoài chưa dứt dư âm cũ
Uống mãi vẫn đầy giọt đắng cay
Ðừng nhớ mà sao quên được nhỉ
Thì thôi trời đất cứ vơi đầy

Thì thôi em cứ vô tình vậy
Bóng khói hình sương trải bạt ngàn
Ta cứ ngây ngô vòng đuổi bắt
Dám trách gì đâu chuyện thế gian

Ta lại là hươu cao cổ mãi
Làm tình làm tội trang thơ sầu
Vỗ vào tâm cảnh nghêu ngao hát :
Ðời thấp , cao chi ...mấy cái đầu

 

 




Ðầu Môi

Thì ra chót lưỡi đầu môi
Trách ta nông nổi tin người biển dâu

Mới hay yêu vội - quên mau
Mảnh trăng thề hẹn qua cầu gió bay

 

 




Mưa Bạc Tình

Ừ ! thì mưa lê thê đi
Cho đằm đìa nhớ ba bề bốn bên

Mưa sầm sập cửa hoa niên
Mưa tầm tã nối dài đêm bạc tình !

 

 



Tình Chung

Lá me xanh , lá me vàng
Nước lên nước xuống tràng giang nhuốm hồng

Chim chuyền đậu nhánh tình chung
Thương em đứt ruột sao còn bỏ đi

Bao năm mộng một ngày về
Chiều mưa sóm nắng chờ nghe cửa đời

Tay em gõ nhịp mừng vui
Hay là thoáng gió ngậm ngùi sầu riêng



 



Vu Quy

Lăn tròn bánh xe hoa
Em nuốt từng ngấn lệ
Bên đường một mình ta
Cười khan mừng hôn lễ

 

 



Tuẫn Ðạo

Thơ viết thay lời kinh
Tụng suốt thời giông bão
Trong tôn giáo của tình
Nguyện làm kẻ tuẫn đạo

 

 



Tính Toán

Hôn bao nhiêu môi
Yêu bao nhiêu người
Nhớ hoài không hết
Buồn hoài không thôi

 

 



Ðược Tình

Ðời bắt ta mất của
Em cho ta được tình
Chiếu bạc đen hay đỏ
Chờ tới lúc tàn canh


 

 



Lá Chết

Ðêm xé áo tình nhân
Mưa vật mình rên rỉ
Bao lá chết ngoài sân
Ðâu biết nàng rơi lệ

 

 



Cảnh . Tình .

Trên cánh đồng xanh hạnh phúc
Ðàn bò nằm nhơi cỏ thơm
Trong góc đời sâu cùng cực
Mình ta nằm nhơi nỗi buồn


 

 



Biển

Xa tít tắp sóng còn xanh biêng biếc
Ghềnh đá chắn che biển hóa bạc đầu
Con dã tràng se hoài cơn nuối tiếc
Ngọc lẫn vào bờ cát trắng. Còn đâu !


 

 



Giữa Vườn Hồng

Chiều qua cho suốt cả chiều nay
Anh rất buồn em đâu có hay
Lá rụng trước khi lòng kịp hái
Ta hồ ngọn gió muộn màng bay

 

 



Nằm Trong Bóng Tối

Không đứa nào trông thấy đứa nào
Cho dù tròng mắt lọt vào nhau
Cho dù tinh huyết đang rần rật
Không đứa nào trông thấy đứa nào


 

 



Rừng

Không ở rừng ... sao như ở rừng
Ðiệp trùng chất ngất những lao lung
Rưng rưng lệ rớt mà khô khốc
Không ở rừng sao như ở rừng

 

 



Thời Gian

Mực cạn . Giấy cùng . Hơi thơ kiệt
Dấu chấm hết buồn xo còn gượng hỏi :
Năm năm ...
ngắn hay dài ?

 

 



Phượng Cầu Hoàng

Áo phượng hồng. Dáng phượng gầy
Giữa đồi gió tóc phượng bay xanh trời
Xui chi phượng rợp hồn tôi
Chim Kỳ hoàng suốt một đời kêu thương
 

 




Trăng Lạnh Tê Hồn

Mảnh trăng suông lạnh tê hồn
Tương tư tiếng nhạc gió luồn khe mây
Aùo vàng thu dặt dìu bay
Muôn năm còn xót xa hoài tình nhân

 

 



Rồi Cũng Bọt Bèo

Cây bàng khoe tán lá xanh
Hai người xa lắc bỗng thành gần nhau
Cơn mưa bắc vội nhịp cầu
Sân trường vắng - mộng ban đầu rất trinh

Thế là cuốn vở xinh xinh
Những câu thơ dại lung linh ánh đèn
Mùa xuân ơi ! nhớ đừng quên
Có hai búp nõn nhú bên đóa hồng
Ráng chiều năm sắc mênh mông
Tự nhiên trời đất vô cùng dễ thương ...

Biết đâu chớp bể mưa nguồn
Cảnh đời còn lắm nỗi buồn dở dang
Cây bàng khoe tán lá xanh
Nhanh như chớp. Cuộc tình tan. Bọt bèo.

 

 



Túy Lúy Ca

Bởi chưng tình mọc cánh
Tình xoãi cánh tình bay
Miền cao gây gây lạnh
Trái tim người chia hai

Trời đổ cơn mưa mới
Bong bóng vỡ đầy tay
Bởi đời ta rất vội
Không thể ngồi khoan thai

Bíết đâu là chặng cuối
Biết đâu là đêm nay
Xoay quanh mâm rượu này
Biết đâu là ... đêm cuối

Bởi đời ta rất vội
Ta uống một hơi dài
Giọt mồ hôi nhễ nhại
Giọt mồ hôi lăn quay
Những gì cần che đậy
Ðêm khẩn thiết phơi bày

Rót rượu vào kẽ tay
Ta uống một hơi dài
Ta uống mà không say
Em đó mà không hay

Nhủ lòng như gỗ đá
Nhủ lòng như sạn chai
Sao ta còn say mãi
Sao ta còn say hoài

Ðời trăm ngàn con gái
Ðời trăm ngàn cơn say

Bàn cờ 1967

 





Ký Gởi

Tôi xin ký gởi tôi
Vào một góc khuất sâu nào đó
Trong trái tim em
Xin ký gởi vô thời hạn !

Và hãy để yên tôi nhói đau
Vì cồn ngực em luôn phập phồng gợi cảm
Ðêm từng đêm với ai
Cứ nồng nàn . Cháy bỏng.

Và hãy để yên tôi - tĩnh vật
Mảng gam màu chết chìm .Ngột ngạt
Từng hạt bụi lãng quên cứ rụng
Lấp đầy theo thời gian

Bởi vì tôi còn biết náu nương đâu
Khi biển sẽ là dâu
Khi em hóa thành sương khói
Thành một dấu lặng. Thầm.

Bởi vì tôi còn biết náu nưong đâu
Khi biển chỉ là biển
Dâu chỉ là dâu
Và ... em chỉ là em thôi !

Cho tới một lúc nào - trong bữa ăn khuya
Em cảm thấy thiếu ít nhiều gia vị
Tôi rất sẵn sàng nêm nếm cho em
Chút mặn mà
Làm thơm ngon đời sống

 

 



Ðêm Xanh

Một bên núi . Một bên rừng .
Khác nào như thể ngàn trùng chia hai

Thơ tôi giọt ngắn giọt dài
Giọt trong hồn vắng giọt ngoài hồn xa

Giọt lên đồi gió đưa ma
Giọt về sông nhớ giọt ra biển nàng

Giọt tình rơi vỡ hoang mang
Ðêm xanh còn rất nồng nàn chiêm bao

 

 



Lạc Mùa

Còn gì đâu nữa ...còn đâu
Chẳng qua là chuyện vàng thau cuộc đời
Dòng sông cứ lặng lờ trôi
Ðôi bờ bên lở , bên bồi phù sa
Chông chênh nửa mảnh trăng tà
Tiếng thời gian mãi la đà hư không
Chợt nghe giá đến tê lòng
Ðâu người chăn gối mà mong ngự hàn
Vật vờ như ngọn gió hoang
Tội tình như thể cây đàn đứt dây
Phải đông thu ngắn bớt ngày
Cho dằng dặc bóng đêm dài . Bóng đêm
Triền miên nối tiếp triền miên
Vườn anh rụng trái sầu riêng - lạc mùa !

 

 



Tình Muộn

Con mắt có đuôi thoáng nếp nhăn rồi
Trời đổ sương trắng nửa đầu tôi
Cúc vàng ngan ngát hương lơi lả
Qua cơn chớp bể thì ... em ơi !

So lại dây đàn sợi buồn sợi vui
Sợi thương sợi nhớ sợi bồi hồi
Em hát đi em kẻo ánh sao rơi
Tôi đeo kính lão ngậm ngùi làm thơ

 

 



Mộng Nam Kha

Lan man màu khói tương tư
Vi vu gió thoảng trên hồ thu ca

Bướm sầu gợi mộng Nam kha
Trăng chênh chếch bóng giàn hoa mướp vàng

Tiếng gà eo óc hoang mang
Canh khuya còn đứng ôm đàn nhớ ai

 

 



Mai ra Chợ Bán

Uống cho trôi hết ngậm ngùi
Mặt trời ứ máu mặt người hung hăng
Bung chân đạp đất thề rằng :
-" Mai ra chợ bán con trăng ngoại tình "

Cho dù người có lặng thinh
Mai ra chợ bán rẻ khinh cuộc đời
Bày hàng vài đống bùn hôi
Mai ra chợ bán giọng cười điêu ngoa
Bày hàng luôn trái tình ta
Mai ra chợ bán chan hòa chiêm bao

Mai ra chợ bán má đào
Những trưa thần thánh hôm nào đã xa
Kiếm tiền mua đấu rượu ma
Cong lưng khuya vác về nhà uống chơi

Uống cho trôi hết ngậm ngùi
Không trôi... Uống ! Uống quên thôi . Uống hoài

 

 



Lục Bát Ðêm

Ngửa tay cho vợ gối đầu
Tay kia gác trán đêm thâu đêm dài

Ta còn có những cơn say
Thương ai trăm đắng ngàn cay một đời

Xa tăm tắp bóng chim trời
Còn chăng có tiếng ngậm ngùi trong mơ

Mà trăn trở mãi hồn thơ
Mà tơ tưởng đến bao giờ mới thôi !

 

 



Dự Cảm

Chỉ vì ... cơm áo - đành đau
Dòng xanh bỗng hóa nương dâu trong hồn

Chỉ vì khát mãi nụ hôn
Bờ môi khói ám chỉ còn dư hương

Mộng mơ gì bóng trăng suông
Hững hờ âu cũng là thường tình thôi

Ðiều không muốn nhớ - quên đi
Môi thơm lại đón những ly rượu mời

Tôi cùng quá khứ quay lui
Chào em - muôn mảnh sân chơi dập dìu ...

 

 



Ðêm Vẫn Trữ Tình

Ðêm không trăng
Ðêm vẫn trữ tình
Ðêm nồng nàn ủ môi thơm con gái
Mặc cơn gió quay cuồng điên dại
Thức hồn thơ
Tìm lại
Chút hương xưa
Chiếc lá ơi !
Ðã cuối mùa chưa ?
Mà đông giá
Bắn mũi tên buốt cóng
Xuyên suốt cả đất trời cao rộng
Ðêm không trăng
Ðêm vẫn trữ tình

 

 




Ðời Không Em Vẫn Sống Như Thường

Từ em bỏ núi bỏ luôn rừng
Cả một nguyệt vàng chợt thất tung
Ta xé môi cười như sấm động
A Ha ! Ðêm đã tối vô cùng

Thần thánh em nhìn ta lạc lõng
Vội vàng gióng dã những hồi chuông
Những hồi chuông lạnh âm cuồng bạo
Xô ngã đời ta chẳng xót thương

Xá chi ta - một thằng vô đạo
Em cứ về cho đẹp giáo đường
Ðêm với ta nằm chung chiếu qủy
Ðời không em vẫn sống như thường

Ðời vẫn là cơn say bí tỉ
Ta đi bằng triệu bước chân mây
Phơi hàng lệ nến đong thành máu
Bởi trái tim giờ đâu có ai

Thì thôi một góc đời nương náu
Một góc đời xa dẫu võ vàng
Bầy quạ ô xưa đầu đã bạc
Vẫn chưa nối được nhịp cầu ngang

Ðêm tả tơi còn gân cổ hát
Ðời không em vẫn sống như thường

 

 



Nguyệt Tận

Ðang mê đắm giữa biển tình
Chợt buồn như thể lời kinh chiêu hồn

Môi chưa tròn trĩnh cái hôn
Ðã nghe tiếng thở dài ... mòn thịt da

Ðêm gần lại nhớ mai xa
Máu hồng bỗng lạnh bóng ma chập chờn

Qua lâu tuổi thích dỗi hờn
Trong ta cuồn cuộn ngàn cơn sóng thần

Tóc xanh cứ nhuốm bạc dần
Sao em còn dựng mộ phần cho nhau
 

 





Dưới Vòm Lan

Mồ hôi lấp xấp không hay
Một cơn gió thoảng qua đầy tiếng chim

Trưa trời đứng bóng thật im
Mây trong văn vắt bay tìm hoàng hôn

Ðong đưa nhịp võng nắng vờn
Lao xao ký ức tím hồn trăm hoa

Nhớ tình nhân đến xót xa
Duỗi chân nằm đợi tuổi già rêu phong


 

 



Chấm Hết

Không phải thế
Không phải chỉ có cái chết mới chia lìa đôi lứa
Tôi biết một người góa bụa
Trong màu hương khói rưng rưng
Hoài niệm khoảng trời hạnh phúc
Sóng biển vẫn xanh xanh rạo rực
Vỗ về bờ cát tắm trăng khuya

Tôi biết nguồn cội sự chia lìa
Không phải chỉ có từ cái chết
Bởi vì bi kịch của tình yêu là dấu chấm hết
Bắt đầu từ một chút xa xôi
khi gần
Bắt đầu từ một chút son môi nhàn nhạt
ngại ngần
Bắt đầu từ một chút hơi sương lành lạnh
thấm dần
Ôi ! Sự vô tình dửng dưng chấm hết
Sự vô tình
Còn tệ hơn cái chết !


 

 



Tai Ương

Ðời vẽ mặt qủy ma
Ðứng bên ngoài đất thánh
Chuông nửa đêm ngân nga
Gió rùng mình ớn lạnh

Bóng tối vỡ chan hòa
Ta về lâm trọng bệnh
Ú ớ bản tình ca
Ðời vung roi đuổi đánh

Em vẫn hát thánh ca
 

 


Gởi Người Ban Mê

Thư trách Sài gòn chắc nhiều cuộc vui
Nên năm tháng mất tăm hơi biền biệt
Những ý tứ gì ngập ngừng không viết
Bất chợt vọng về một khúc Nam ai

Trời thì cao đất rộng sông dài
Như khoảng cách tôi và em xa ngái
Dòng đời mỗi ngày thu ngắn lại
Tóc trổ muối tiêu ngần ngại quan san

Biết làm sao - vô lẽ thở than
Ðành gắng ngậm cười khi lầm lỡ
Rừng khép cửa vẫn xào xạc gió
Tiếng đàn tranh nhắc chuyện ngày xưa

Ðồi núi đón ta xối xả cơn mưa
Ðất đỏ bazan vừa trơn vừa dính
Con đường gập ghềnh nửa say nửa tỉnh
Ðánh đố bước chân còn nhớ nẻo về

Lẫn trong làn hương ngan ngát cà phê
Em thanh cảnh bên chùm hoa - thương quá
Mộng thấp thoáng xanh rờn như lá
Dẫu ngàn phương không lạc được nẻo tình

Bao nhiêu lần trong bóng tối riêng mình
Que diêm gãy cố nhen lên đốm lửa
Sưởi ấm nửa đời em góa bụa
Nửa đời ta ngã ngựa bên đường

Lưng trời vừa rụng xuống hồi chuông
Thinh không hờ hững một vô thường

 

 



Gần Nhau Mà Rất Xa

Rừng có còn xanh lá
Người có còn yêu ta
Hồn lưng chừng vách đá
Gần nhau mà rất xa

Gần nhau mà rất xa
Như lời em mong muốn
Gần nhau mà như đã
Ờ thì xa . Thì buồn .

Bây giờ cũng là đêm
Ðêm không như đêm trước
Em đâu còn là em
Vòng tay anh trơn vuột

Có ngồi thêm chút nữa
Thêm ngại ngùng đó thôi
Aám gì một tia lửa
Anh về cho em vui

Anh về cho em vui
Ðường em đi trăng mọc
Môi hồng sao bật khóc
Lệ nào đầy nào vơi

Lệ nào đầy nào vơi
Ôi ! Những dòng lệ cuối
Môi se anh vẫn cười
Bóng xô chân lầm lũi

Rừng vẫn còn xanh lá
Người đâu còn yêu ta
Hồn lưng chừng vách đá
Gần nhau mà rất xa

 

 




Em Vô Tình Ðâu Biết

Thứ hai này em có ba giờ trên bục giảng
Ba giờ với những đồ thị phương trình
Ba giờ với những đường tròn nội tiếp
Ba giờ ... em có anh
Lấp ló ngoài cửa lớp
Ðứng dự giờ dưới tàn cây bóng rợp
Nhìn giọt nắng lung linh
Như nhạc như thơ
Như mộng như mơ
Như thể hẹn hò
Tiền kíếp
Rạo rực nỗi mong chờ
Em vô tình đâu biết

*
Bầy quạ lửa mổ nát nụ tình xanh
Rót thẳng đáy hồn anh
Liều độc dược
Ðường về con dốc ngược
Con dốc dài lê thê
Phong kín bốn bề
Tưởng tiếc
Em vô tình đâu biết

*
Thứ tư này em lại có hai giờ trên bục giảng
Chắc là ... sẽ vắng anh
Em vẫn vô tình
Ðâu biết ...

 

 




Chớ Ðể Một Ngày

Thoáng gió rì rào
Cành lá xạc xào
Tiếng ai thì thào
Cồn cào nỗi nhớ

Tình xanh tình ngỡ
Tình chung nhịp thở
Ðâu ngờ tình lỡ
Dang dở sầu riêng

Kết trái oan khiên
Bóng tối nhập thiền
Ta cũng triền miên
Dài đêm tóc rối

Xa ơi ! vời vợi
Cánh chim đãõ mỏi
Còn chăng hương khói
Thắp gọi hồn nhau
Nhớ Mãi Ngày Xưa

Ngày xưa
Nhớ mãi ngày xưa
Biết bao giờ
Lại như xưa - bao giờ ?

Tận cùng bằng số trơ vơ
Cuối đường hầm chợt bất ngờ sáng lên
Phải người đưa chiếc đũa tiên
Nhiệm mầu chắp mối kỳ duyên
kiếp nào
Tắm trong ân sũng dâng trào
Lên môi , lên mắt ...
quyện vào châu thân

Mặc dòng đời xếp nếp nhăn
( Cái thời mới lớn có bằng được đâu )
Cứ gì phải thắm miếng trầu
Gặp nhau chăm chút cho nhau
nồng nàn

Cứ gì phải gảy khúc đàn
Ý Văn Quân đã rộn ràng Tương Như

Cứ gì phải cắn bút thơ
Khi vần điệu cuốn tràn bờ ngữ ngôn

Thế là bất tận nụ hôn
Yêu không kịp thở
Phách hồn tả tơi
Và tình như bạc tiền thôi
Yêu hào sảng quá - cạn rồi còn đâu !

Dò sông biển , tỏ nông sâu
Ðêm xanh mộng - sáng bạc đầu
Ngày xưa
Nhớ mãi ngày xưa ...

 

 



Như Mây

Nén lòng nhung nhớ - quên đi
Trôi cùng năm tháng tôi về quạnh hiu

Tơ vương chi chuyện giàu nghèo
Cảnh đời ruồng rẫy đuổi theo mệt nhoài

Nhọc nhằn chưa ... Dã tràng ... thôi
Thì xa cuối đất cùng trời như mây

Nghiêng bầu rượu cạn - chưa say
Bóng đêm dài . Bóng đêm dài . Bóng đêm .

Gà ơi ! Ðừng gọi sáng lên
Có người đang cố tìm quên một người

 

 




Xin Cảm Ơn !

Riêng mình em . Chỉ mỗi mình em thôi !
Mới cho ta thấy sự khập khễnh của cái vung,
cái nồi
Có chăm chút hết mực
Cơm chẳng thể ngon . Thơm .
Ví như đôi đũa lệch
Bữa ăn sẽ rất buồn
Xin cảm ơn . Muôn ngàn lần cảm ơn .

*
Riêng mình em . Chỉ mỗi mình em thôi !
Mới cho ta biết thế nào là sức cuốn hút cần
thiết của người đàn ông
Mà dẫu tu đến mười đời chín kiếp
Ta cũng chẳng làm sao có được
Xin cảm ơn . Muôn ngàn lần cảm ơn .

Riêng mình em . Chỉ mỗi mình em thôi !
Mới rộng lòng cho ta hay
Uống rượu một mình thâu đêm
Thành sầu càng cao . Cao vòi vọi
Vẫn không xiêu . Vẫn không say .
Xin cảm ơn . Muôn ngàn lần cảm ơn .

*
Riêng mình em . Chỉ mỗi mình em thôi !
Không còn gì thực tế hơn
Phũ phàng . Tàn nhẫn hơn .
Anh có gì ? Em mất gì ?
vân vân và vân vân
Trong mong manh đời sống
Mình cố dành cho nhau
Một khi đã lợn cợn những so đo ,
tính toan , được mất
Máu dù hồng từ trái tim - Tình yêu vẫn
đột tử
Xin cảm ơn . Muôn ngàn lần cảm ơn ./.

 


 



Mất Tiêu Em Rồi !

Hẹn là ... dài cổ chờ thôi
Bên đường quán lạ ngóng đời lại qua

Nhạt như câu chuyện làm quà
Trăm người ta . Vạn người ta . Dập dìu

Mình tôi ngồi với đìu hiu
Mù tăm . Biệt tích . mất tiêu em rồi !


 

 



Tím

Ngấn lệ nào không buồn
Nuối tiếc nào không xót
Ðến cuối mùa bão rớt
Nhặt chút gió bên đường

Hỏi thăm một làn hương
Tóc mưa sầu ủ dột
Hai vành môi tái nhợt
Còn nói chi yêu thương

Ngấn lệ nào không buồn
Nuối tiếc nào không xót

 

 




Quên Hết Ðược Sao ?

*
Xa rồi quên hết được sao ?
Hương hoa dẫu đến nghìn sau vẫn hồng !

Gió chiều nhí nhảnh trên sông
Môi tôi khói ám phiêu bồng môi thơm
Khi em nũng nịu dỗi hờn
Ðếm từng chiếc lá chờn vờn lay bay
Bàn tay nắm níu bàn tay
Mặc cho mưa bão giăng đầy công viên
Về trong giấc ngủ triền miên
Mơ dài theo mộng thâu đêm tình trường

*
Mai góc phố ...
mốt con đường
Gặp nhau .
Nhếch miệng .
Chào suông .
Quay đầu

*
Xa rồi quên hết được sao ?
Cuộn tròn thân rắn quấn đầu lẫn đuôi
Khi tươi khóc , lúc dòn cười
Gừng cay muối mặn một thời sớt chia
Chớm đông dầm trận mưa khuya
Ðường tăm tắp ướt đằm đìa cả đôi
Ngọn đèn vàng hé mắt coi
Lạnh run tím tái ... vành môi càng nồng
Lẽ nào bỗng chốc như không
Như chưa hề có tấm-lòng-với-nhau

*
Xa rồi quên hết được sao ?
Ðường cày xưa bước chân trâu sục bùn
Tình yêu thì cứ rập khuôn
Cách ngăn. Khổ ải. Quay cuồng. Mê điên
Trò chơi cút bắt trốn tìm
Một người đứt ruột ... xé tim một người !
Nằm trong bóng tối lẻ loi
Có nghe thăm thẳm giọt rơi hững hờ
Lẽ nào xuyên suốt hồn thơ
Chỉ là ảo ảnh hư vô . Lẽ nào ...

Xa rồi quên hết được sao ?

 

 


Vành Nguyệt Cong  Tập 1
Vành Nguyệt Cong  Tập 2

Thơ
 Ðoàn văn Khánh

 


Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved