Vành Nguyệt Cong   Tập 1
Tuyển Tập Thơ

Ðoàn văn Khánh


Mục Lục :

01 Em Còn Nhí Nhảnh
02
Siêu Nhỏ
03
Mưa Bé Thơ
04
Mưa Con Gái
05
Mưa Sầu Riêng
06
Lãng Mạn
07
Một Thoáng...
08
Thơ Lúc Kẹt Ðường
09
Ðến Cùng Trời Cùng Ðất
10
Những Tối Hoa Xưa
11
Ngày Xưa
12
Trước Cổng Tam Quan
13
Nắng Chiều
14
Trăng Mới Chớm
15
Hóa Thân
16
Tán
17
Vị Nhớ
18
Hương Trầm
19
Ðêm Xanh
20
Báo Bão
21
Khi Cúi Xuống
22
Lang Thang 1
23
Lang Thang 2
24
Búp Bê
25
Nhớ
26
Tình Sầu
27
Chiều Chiện
28
Dựng Trại
29
Dưới Nắng Vàng
30
Trong Những Mái Lều.
31
Gọi Lửa
32
Ðiềm Lạ
33
Với Người Trẻ Tuổi
34
Tương Kính Như Tân
35
Ơn Ðời
36
Van Trời Ðừng Mưa

37
Thương Yêu
38
Tiếng Hát Thủ Thiêm
39
Phượng Tím
40
Thu Vàng
41
Mưa Hẹn Hò
42
Mưa Mắc Cở
43
Tuổi Ngọc
44
Bên Khung Cửa Lớp
45
Bông Hồng Ðỏ
46
Bông Hồng Trắng
47
Một Khoảng Trời Xanh
48
Thơ Và Bạn Nhỏ
49
Hãy Trần Gian Cùng Ta Nhé !
50
Viết Hoa Hạnh Phúc
51
Làm Như Mười Bốn
52
Trước Cổng Trường Tổng Hợp
53
Vành Nguyệt Cong
54
Chiếc Bánh Cắn Ðôii
55
Quyết Ðịnh Hân Hoan
56
Một Mình
57
Ðêm Hôm Khuya Khoắt
58
Ơn Sao Thơ Mộng
59
Mưa Phố Tình
60
Nhật Thực
61
Nói Với Dòng Suối Ngọt
62
Xa. Gần.
63
Vẫn Còn E Ấp
62
Xa. Gần.
64
Em Ði Chơi Núi
62
Xa. Gần.
65
Rộng Tà Áo Thơ
66
Ðón Mùa Xuân Tới
67
Giữa Dòng Ðắm Ðuối
68
Một Chút Lả Lơi
69
Mây
70
Lời Cầu Hôn Ðầu Thiên Niên Kỷ
71
Thì Thầm
72
Ở Monte Rosa

 

 

 

 


Em Còn Nhí Nhảnh

Núi còn nằm ngủ trong sương
Biển còn ôm một vầng dương trong lòng

Gió còn tít tắp mênh mông
Sóng còn ánh bạc trăng bồng bềnh trôi

Em còn nhí nhảnh quá trời
Ta còn chao đảo niềm vui nỗi buồn

 



Siêu Nhỏ

Anh thấy mình sâu trong mắt em
Rất siêu nhỏ, vật vờ, tội nghiệp
Chú lùn trộm thương nàng Bạch Tuyết
Cái hôn thầm đành gởi vào thơ
Anh thấy mình từ đó : ngây ngô ...

 



Mưa Bé Thơ

Thuở em cúp tóc búp bê
Hồn nhiên nũng nịu sau hè tắm mưa
Con trai hàng xóm bông đùa
Nép sau lưng mẹ... buồn chưa kịp về

 



Mưa Con Gái

Lỡ tay chút xíu ... đã hờn
Quay nghiêng dấu một giọt buồn rưng rưng
Nghẹn ngào đen mắt tình chung
Ơi ! Mưa con gái ... mềm lòng con trai

 



Mưa Sầu Riêng

Sầu riêng cắn đỏ vành môi
Ðèn khuya hiu hắt bóng ngồi lặng yên
Nghe mưa nhỏ giọt ngoài hiên
Tưởng như có ngấn lệ mềm long lanh
 




Lãng Mạn

Ðược hôn lên đôi mắt đen
Tròn xoe hạt nhãn chiều len lén hồng
Ồ ! đôi mắt đẹp vô song
Cho dù chết cũng thỏa lòng đó em
 




Một Thoáng ...

Xin cảm ơn tấm gương chiếu hậu
Chợt ánh lên khuôn mặt rất ... đời
Chiều ngược gió lòa xòa mái tóc
Chút hương thầm rớt lại cho ai

Tôi vội vàng hít thở đâu hay
Cây cột đèn đỏ, xanh giận dỗi
Chiếc cổ áo hữu tình vẫy gọi
Hơn trăm lần khiêu khích - Chúa ơi !

Xin cảm ơn con mắt có đuôi
Nửa u uẩn nửa chừng ranh mãnh
Cứ lúng liếng ... dẫu mười ông thánh
Cũng dính chùm chết đuối như chơi

Cũng điếng hồn tê tái. Huống chi tôi
Một kẻ lang thang trần gian hết mực
Trong bóng tối nghe đêm dài rạo rực
Có con tắc kè thắc thỏm đợi mai
 




Thơ Lúc Kẹt Ðường

Nắng trưa xối lửa
Chang chang đường dầu
Mịt mù bụi khói
Ði đâu? Về đâu?
Chôn chân một cõi
Ta bà mấy phương
Ai ngờ hạnh phúc
Nhen nhúm chút hương
Nghe hồn rạo rực
Tóc thề cứ bay
Ðốt thêm điếu thuốc
Nối dài áng mây
Gió ơi! Lả lướt
Mát mẻ hơi thuyền
Giọt mồ hôi lỡ
Lăn tròn má em
Bên bờ sóng vỗ
Mạn cầu chữ Y
Dòng sông cứ nở
Muôn đóa lưu ly
 




Ðến Cùng Trời Cuối Ðất


Cảm ơn cái lạnh mùa đông
Phất phơ mưa bụi nghe nồng nàn thơ

Từ trong tăm tắp xa mờ
Nhóm lên sợi khói bâng quơ bên đời

Cảm ơn riêng một góc ngồi
Cho tôi xin nửa vành môi trữ tình

Sao còn trầm lắng như kinh
Ngoài kia dạo tiếng đàn tranh xanh ngời

Cao cung lên ! nốt nhạc vui
Mai đi cuối đất cùng trời có nhau

 



Những Tối Hoa Xưa

Năm mười mười lăm hai mươi
Tôi che mắt kiếm... em cười rất trong

Con trăng sớm bíết mặn nồng
Bay ngang một sợi mây hồng như mơ

Thương em xé vở học trò
Ðêm khuya cắn bút làm thơ tỏ tình

Trên dòng lục bát mông mênh
Gọi mưa về lá hồn nhiên mộng đời

Năm mười mười lăm hai mươi
Có người xanh tóc yêu người tóc xanh
 




Ngày Xưa

Em Ngọc nữ
Anh Tiên đồng
Sớm mai liếc trộm ... phải lòng suốt đêm

Suối nguồn nhạc gió ru êm
Rong sân lá nhảy reo niềm thủy chung

Khuya còn mê mải hình dung
Chia tay mới thấy rưng rưng không đành

Biết là em có như anh
Có nghe tiếng vạc dỗ dành giấc mơ

Có nghe gợn sóng xô bờ
Và nghe một thoáng tình cờ dễ thương

 



Trước Cổng Tam Quan

Hồi chuông chùa ru êm
Tà huy rộng bóng thiền
Nương theo lời kinh nguyện
Nam mô đời có em

 



Nắng Chiều

Nắng chiều leo dốc núi
Dốc núi leo trời xanh
Trời xanh còn mê mải
Chiêm ngưỡng người trong tranh

 



Trăng Mới Chớm

Cổ tích nở môi thơm
Lầu hoa chim thuyền đậu
Vườn khuya trăng mới chớm
Bỗng thắp mộng dài lâu

 



Hóa Thân

Hình như anh hóa nắng
Mơn man đùa tóc em
Kìa sao em nghiêng nón
Không cho anh làm quen

 



Tán

Bởi đêm sẽ rất dài
Vội gì đi ngủ sớm
Soi đường áo mây bay
Ủ tình tôi mới chớm

 



Vị Nhớ

Rễ cây xanh bén đất
Thịt da gần gũi nhau
Vị nhớ bùng ngây ngất
Quen mùi hương rất mau

 



Hương Trầm

Nép sau hàng lá ngủ
Nghiêng nghiêng mặt hoa sầu
Chút hương trầm quyến rủ
Khép cửa đời thâm sâu

 



Ðêm Xanh

Tiếng thở dài rất nhẹ
Bước chân ai qua cầu
Cửa nhà ai vừa hé
Ôm gối nằm nhớ nhau

 



Báo Bão

Tin bão xa
Tin bão gần
Tin bão khẩn cấp :
Ta-cần-có-nhau!
 




Khi Cúi Xuống

Hàng cây lá xếp khoanh tròn
Gió như ru dòng sương muộn
Môi người có nhạt màu son
Gắng mặn nồng khi cúi xuống
 




Lang Thang 1

Em đi giữa phố thu mưa
Mắt xanh nũng nịu gió đùa áo bay
Tôi đi bước ngắn bước dài
Bước cao bước thấp bước hoài dưới mưa

 



Lang Thang 2

Coi như lần trở lại này
Chim xanh đã vỗ cánh bay lên trời
Bên hàng lá ngủ yên vui
Treo nghiêng chiếc bóng bồi hồi phố khuya

 



Búp Bê


Làm duyên ... bé cắn móng tay
Môi hồng chúm chím đong đầy hồn nhiên
Trong vườn nắng trải êm êm
Dậu mồng tơi mải mê nhìn bướm bay
 




Nhớ

Nhớ từng sợi tóc nhớ đi
Nhớ qua ánh mắt nhớ về màu môi
Nhớ từ hơi thở, tiếng cười
Nhớ sao là nhớ ... chín muồi nhớ nhung
 




Tình Sâu

Ðã là ... nghĩa nặng tình sâu
Ðã là máu thịt cùng nhau bao giờ
Nửa như thực, nửa như mơ
Phải chăng định mệnh đường tơ rối bời
 




Chiền Chiện

Lén nhìn từ phía sau thôi
Tóc bay. Vạt áo. Dáng người ... cùng bay
Tinh mơ bụi khói như mây
Bay vèo bay hút bóng ai . Mất rồi !
 




Dựng Trại

Sát cánh chung lưng ... cùng dựng trại
Dựng tình Lam ngọt mật vô biên
Dựng niềm tin sắt son thêm mãi
Ngời sáng muôn đời ánh đạo thiêng

 



Dưới Nắng Vàng

Có những em Oanh vũ rộn ràng
Chân chim sáo nhảy bước tung tăng
Hồn nhiên tay vỗ đều em hát
Bóng nhỏ chao nghiêng dưới nắng vàng

 



Trong Những Mái Lều

Bên trong những mái lều căng gió
Mấy o Thiếu nữ chụm vào nhau
Vài ba câu chuyện Lam to nhỏ
Ðâu biết ngoài trời sương xuống mau

 



Gọi Lửa

Ðám Thiếu nam hò reo gọi lửa
Bập bùng ngọn sáng rực thinh không
Củi khô vun đống cao thêm nữa
Ðêm có đen mấy cũng phải hồng

 



Ðiềm Lạ

Ờ nhỉ ! Ðêm nay rất lạ lùng
Ai vừa thắp sáng hai vầng trăng
Ai vừa gửi gió niềm thi hứng
Ngộp vỡ hồn tôi ngực mới căng

 



Với Người Trẻ Tuổi

A ha ! Ta biết ngươi vừa lén
Trèo núi cao xem trăng dậy thì
Trăng dậy thì trăng nằm mộng biển
Trăng nằm mộng biển biển vân vi

 


 



Tương Kính Như Tân

Ðã chọn nhau - thì nhớ cho nhau hết
Của nhau trong mỗi một đến vô ngần
Là bạc đầu mãi tương kính như tân
Cùng trân trọng đón hồng ân cuộc sống

 



ƠN ÐỜI

Gió bay hay áo em bay
Mà nghe mái tóc như mây trải dài

Sương còn e ấp nắng mai
Em che cặp sách khoan thai đến trường

Cảm ơn sách vở thân thương
Cảm ơn hàng phượng con đường biếc xanh

Ơn cha nghĩa mẹ sinh thành
Ơn thầy năm tháng dỗ dành bảo ban

Chao ơi ! Hạnh phúc vô vàn
Cảm ơn đời sống xin ngàn lần ơn

 



VAN TRỜI ÐỪNG MƯA

Trời mưa ... van trời đừng mưa
Chắp tay tôi lạy trời chừa bọn tôi

Chắp tay tôi lạy mây ơi
Bay đi mây vội vàng rơi sao đành

Cho tôi vầng nắng long lanh
Ðể tôi cái hẹn cũng xanh như trời

Chiều nay - một buổi chiều thôi
Bóng người rợp lấy bóng tôi - tuyệt vời

... Trời mưa ! Trời mưa ! Thôi rồi
Lệ trời hay nước mắt tôi chan hòa

 



THƯƠNG YÊU

Ðầu tiên và trên hết
Lòng thương yêu tha thiết
Cô dành cho đàn em

Màu mắt cỏ hồn nhiên
Long lanh trăm sợi nắng
Những trưa vàng im ắng
Nhởn nhơ đùa ngoài hiên

Là hương của ngàn hương
Bao tâm hồn thanh khiết
Một ngấn bụi chưa vương
Một chút sầu chưa biết

Nghe líu lo thánh thót
Tiếng chim chuyền đang hót
Mẹ của em ở trường
Là cô giáo mến thương

Ơi ! Ðàn em ngoan hiền
Môi cười trong như suối
Mở đầu trang vở mới
Bước từng bước đi lên
Bước từng bước êm êm

Ðầu tiên và trên hết
Lòng thương yêu tha thiết
Cô dành cho đàn em ..

 



Tiếng Hát Thủ Thiêm

Dẹp ghế bàn ngồi kềnh xuống chiếu
Một vòng tròn nhỏ - một khoang trời
Châm đầy bầu rượu mừng tri kỷ
Bạn có đôi hề ta ... cũng đôi

( Hình nương bóng, bóng tựa hình thôi )
Ðầu ngả vào nhau sao lẻ loi
Nào cứ đêm vàng thơ mới hiện
Trưa nay chan chứa biển tình người

Hãy rót tràn cung mây - chớ vơi
Vần thơ ngọt lịm chuốc mềm môi
Ngón đàn dìu dặt cung trầm bổng
Tiếng hát em ru mộng tuyệt vời

Tiếng hát đưa nhau vào kỷ niệm
Ngày xưa xóm nhỏ rộn ràng vui
Ngày xưa cặp sách thơm hoa dại
Ðã biết chi đâu chuyện ngậm ngùi

Lay láy pha sầu len đáy mắt
Hồn nhiên, nũng nịu với bồi hồi
Ðắm trong dòng nhạc xanh huyền ảo
Năm tháng phũ phàng nỡ cuốn trôi

Nghe mong manh quá ... như sương sớm
Lá cỏ đong đưa chút là lơi
Tiếng hát ngất ngây hồn ta mất
Vỡ òa muôn mảnh ánh sao rơi

Sang sông con sáo bay biền biệt
Chào bạn ta về Tiếng hát ơi !
Vượt sóng hoàng hôn lồng lộng gió
Còn say tấu khúc tạ ơn đời

 



Phượng Tím

Những ngày hạ trắng như mây
Cây bông phượng đỏ mặt mày buồn xo

Tay thôi lấm mực học trò
Sân trường vắng tiếng reo hò bé thơ

Mai kia ... ký ức mơ hồ
Còn chăng chút nắng bâng quơ đi về


 



Thu Vàng

Vàng trăng vàng cả áo người
Hình như vì thế hồn tôi cũng vàng

Giữa trời thả mộng lâng lâng
Tím than giọng Huế chợt gần chợt xa

Vì ai làn điệu thu ca
Bên ni bên nớ chan hòa ... tình ơi !


 



Mưa Hẹn Hò

Kìa ! trăng mười sáu - buồn chưa
Ðêm nay trời lại đổ mưa nữa rồi

Chăn hồng không ngủ bồi hồ
i Mơ xanh thiếu mộng đứng ngồi không yên

Hình như đang có tiếng chim
Ai vừa len lén thả thuyền giấy hoa

 



Mưa Mắc Cỡ

Chiều kia - trời cũng đâu ngờ
Ta đi lên núi ... trầm trồ núi cao

Ðộng thơ lần bước chân vào
Trời e thẹn khóc - ta nao nao lòng

Thế là nước mắt như sông
Và Mưa Mắc Cỡ xuôi dòng thế gian

 



Tuổi Ngọc

Úp bàn tay đen
Ngửa bàn tay trắng
Em nhảy chân chim
Em chuyền sân nắng
Em hát huyên thuyên

Con bướm bay xuống
Em tới làm quen
Con bướm còn ngượng
Con bướm bay lên
Con bướm bỏ em
Con bướm bay mất

Mắt tròn chữ O
Em tức muốn khóc
Em cắn bím tóc
Em đứng buồn xo
 




Bên Khung Cửa Lớp

Bắt đầu những buổi sớm mai
Râm ran nhựa nắng chảy dài gót chân

Mở từng trang vở mùa Xuân
Ai như cô giáo quây quần tuổi thơ

Mơ hồ chút gió bâng quơ
Bên khung cửa lớp tình cờ thoáng qua

Nghiêng tay rót mộng chan hòa
Nhặt khoan nhịp thước khúc ca trữ tình

Nắng hay mắt trẻ long lanh
Gió hay vầng trán còn xanh hương trời

Dịu dàng ngày tháng à ơi
Nâng niu mầm lộc cho đời mai sau

 



Bông Hồng Ðỏ

Chính là hạnh phúc đó em
Bông hồng đỏ thắm cài lên ngực hồng

Như trời như biển như sông
Như mây đầu núi phiêu bồng đầu non

Hồn nhiên nũng nịu hay hờn
Nằm trong lòng Mẹ cuộn tròn lời ru

Chiều vàng nhạc gió vi vu
Ðời chưa một thoáng sương mù oan khiên

Chính là hạnh phúc đó em
Bông hồng đỏ thắm cài lên ngực hồng

 



Bông Hồng Trắng

Còn đâu nải chuối buồng cau
Còn đâu lọn mía ngọt ngào đường thơm

Bông hồng trắng rụng chín hồn
Chắp tay chiếc bóng chờn vờn nghe kinh

Ngàn xa vọng tiếng chuông linh
Trầm hương thể nhập tử sinh đôi bờ

Aùo vàng ca nguyện nam mô
Nhành dương giọt nước cam lồ Vu Lan

 



Một Khoảng Trời Xanh

... Trông lên một khoảng trời xanh
Con thuyền mộng ước đang bềnh bồng trôi
Bên bờ tôi gọi thuyền ơi
Chở theo ánh mắt một người long lanh

... Trông lên một khoảng trời xanh
Thấy ta là gió thấy mình là mây
Mây làm cho gió ngất ngây
Gió theo quấn quýt suốt ngày suốt đêm
Và mây cũng hết hồn nhiên
Cả hai bỡ ngỡ bên thềm bướm hoa
Mây trôi chầm chậm la đà
Gió chao cánh lượn gần xa tỏ tình

... Trông lên một khoảng trời xanh
Thiên nhiên phóng bút bức tranh tuyệt vời
Hừng đông chưa ấm lưng đồi
Tiếng chim ríu rít sánh đôi ngọt ngào
Ven theo dòng suối thì thào
Gian nhà nho nhỏ lao xao nắng đùa
Ôm đàn hát chuyện ngày xưa
Tiên đồng Ngọc nữ mới vừa gặp nhau
Trời thương, trời nối nhịp cầu
Dây trầu se với hàng cau liên phòng
Nàng yêu, nàng mặc áo hồng
Chao ơi ! ngoài nỗi chờ mong của chàng
Hết rồi những tối lang thang
Thơ chàng viết đã có nàng ngâm thơ
Dịu dàng hái trái tình mơ
Cảm ơn hạnh phúc đơn sơ hiền lành

... Trông lên một khoảng trời xanh
Người ta
Biết có thương mình
Hay chưa ?

 



Thơ Và Bạn Nhỏ

Cỗ xe dù quá tải
Bò ì ạch lên non
Trái tim già sảng khoái
Lung bung vỗ trống dồn

Lửa bén cùng búi rơm
Môi tình em ngọt lịm
Cháy họng chờ cái hôn
Dài. Sâu ... kỳ hết thở

Giỡn chơi hoài - Bạn nhỏ
Cúi mặt chạy trốn sao
Có chi mà dễ sợ
Má hồng như xưa. Nào ...

 



Hãy Trần Gian Cùng Ta Nhé!

Phá tan xích xiềng cao đạo
Mở toang mọi cánh cửa đời
Hồng thắm lên ! Trái tim người
Hãy trần gian cùng ta nhé !

Vầng trăng thiên thu quạnh quẽ
Chỉ vì trăng quá lẻ loi
Muôn kiếp tượng thần lặng lẽ
Mắt môi đâu biết nói cười

Này em ! Ðây chung rượu mời
Ðang sóng sánh hương tình ái
Cả đất trời như gần lại
Sao mình chưa về với nhau ?

Sao mình không sát đôi đầu
Môi run run lời hải thệ
Những ngày vui có đợi đâu
Hãy trần gian cùng ta nhé !

 



Viết Hoa Hạnh Phúc

Giấy hoa trải rộng mây trời
Mực thơm hương tóc xanh ngời ước ao

Môi hồng ai hát ca dao
Chúc xinh chút nắng lụa đào nhởn nhơ

Chúc vuông tròn những hẹn hò
Chúc đêm cô phụ giấc mơ trữ tình

Chúc riêng cho những hai mình
Của nhau như bóng với hình. Chúc vui

 



Làm Như Mười Bốn

Làm như mười bốn, mười lăm
Bé con mừng ánh trăng rằm trung thu

Kiếp tằm vương vấn đường tơ
Khúc huyền dan díu vần thơ gợi tình

Mặc cho bóng lá rập rình
Ðất trời riêng chỉ còn mình với ta

Nghe từng búp nõn đơm hoa
Làm như ... là ... cứ như là ... hụt hơi

Tan trong nhau - chớ ngậm ngùi
Xanh đi xanh lại mãi thời tóc xanh

 



Trước Cổng Trường Tổng Hợp


Có phải là tình yêu
Em làm sao biết được
Những sáng đợi mong chiều...

Em cười như suối reo
Còn uyên nguyên mộng ước
Con đường mòn dốc ngược

Bước chân về đăm chiêu
Có phải là tình yêu
Anh cũng ... chưa biết được
 




Vành Nguyệt Cong

Vành nguyệt cong xanh xanh
Ngủ quên trong sương sớm
Màu mắt em long lanh
Thức liềm trăng hoang dã

Liềm trăng xuyên vòm lá
Mai phục bên sườn non
Liềm trăng nghe thương quá
Ðậu lên bờ môi ngon
 




Chiếc Bánh Cắn Ðôi

Chung quanh bàn tiệc đông người
Mà ... môi kề sát với môi thầm thì

Ơi em áo lụa kiêu kỳ
Ðứng trên đầu những hoài nghi của đời

Thương sao chiếc bánh cắn đôi
Vầng trăng xẻ nửa chăn sui đắp cùng

Chung quanh bàn tiệc như rừng
Ta mời ta cạn chén mừng tình ta

Chúc em nhan sắc mặn mà
Chúc anh ngày tháng chan hòa niềm vui

Chúc cho chiếc bánh cắn đôi
Gặp nhau ở một tuyệt vời khuya nao

 



Quyết Ðịnh Hân Hoan

Xa bay ngàn cánh hạc
Những thần thoại một thời
Những mê đắm rã rời
Những đoạn tình thất thoát

Bao nhiêu lần luân lạc
Ta nói có đất trời
Bên lề cuộc rong chơi
Ta vẫn cười khinh bạc

Như Chúa chọn loài nguời
Ðể gieo trồng thiện, ác
Ta chọn một tiếng hát
Ðể làm thơ suốt đời

Ơi ! Người nữ tóc dài
Sao em còn nghe gió
Ta nói cho em hay
Ta chọn em rồi đó

Em điểm trang nỗi buồn
Ký ức thời mới lớn
Không có gì đẹp hơn ...

Hãy sắp sẵn hành trang
Ngực hồng, xiêm áo mới
Mắt đưa tình khêu gợi
Hơi thở ấm rộn ràng

Những ngọt ngào bĩ cực
Những nồng nàn cháy da
Những tuyệt vời xót xa
Những đỉnh trời rạo rực

Chỉ với mỗi mình ta
Gã tình si rất mực
Em mới thấy hạnh phúc
Ràn rụa mắt đàn bà ...

Sát cánh loài uyên ương
Rung chuông mừng khấp khởi
Khuya nay sẽ lên đường
Ðừng bắt ta chờ đợi


Ơi !Người nữ tóc dài
Sao em còn nghe gió
Ta nói cho em hay
Ta chọn em rồi đó !
 




Một Mình

Một mình những tối lang thang
Bập bùng điếu thuốc lụn tàn trên môi

Như vì sao sáng lẻ loi
Bước theo bước dấu chân người còn in

Lang thang những tối một mình
Lắng tai nghe tiếng cầu kinh ngọt ngào
 




Ðêm Hôm Khuya Khoắt

Ðàn kêu tích tịch tình tang
Ai đem sương rải lên hàng lá xanh

Hỏi cây, cây bận vin cành
Hỏi trăng, trăng bận tư tình với mây

Ðàn kêu tích tịch tình say
Ai đem sầu đổ cho đầy mắt em

 



Ơn Sao Thơ Mộng

Ơn sao ngọn gió hữu tình
Tóc ta cùng với tóc mình ... quyện nhau

Chiều bên sông. Nắng xôn xao
Ðôi chim ríu rít hót câu giao hòa

Ơn sao người. Ơn sao ta
Ơn sao thơ mộng bao la. Ơn đời
 

 



Mưa Phố Tình

Che dù đứng giữa phố mưa
Hôn bao nhiêu ... cũng chưa vừa khát khao

Nghiêng nghiêng đôi bóng thì thào
Tóc tơ dìu dặt quấn vào đời nhau

Chưa từng nghìn trước nghìn sau
Mưa nhòa mưa nhạt tinh cầu ngẩn ngơ ...

 



Nhật Thực

Bảy mươi lăm mùa Ngâu
Giãi sông ngân lãng đãng
Vượt khoảng cách cả ngàn năm ánh sáng
Ai bảo thiên nhiên chẳng biết yêu đương
Khối nguyệt nằm trong lòng vầng dương
Bóng tối nhạt nhòa hạnh phúc

Mình bên nhau trong giờ nhật thực
Sao em không làm trăng dậy thì
Anh sẵn sàng tắt lửa mặt trời đi
Những chiếc kính milar đỏ bừng khao khát

Giai điệu trữ tình lên tiếng hát
Tạm quên giây lát chuyện đói nghèo
Trang thơ hồng xanh chắp cánh bay vèo ...

Bà Hạt 24.10.1995

 



Nói Với Dòng Suối Ngọt

Quên bẵng đi một thời lưu lạc
Ngỡ rằng mình tóc hãy còn xanh
Dấu sách bài trong trãng cỏ ngoại thành
Ði tới cái hẹn đầu - rất ngượng !

Anh hồi hộp, rụt rè hoá bướm
Anh chập chờn bay lượn như chim
Vừa âu lo mỏi mắt kiếm tìm
Em đâu nhỉ ...hay là không nhớ

Hay là em ... mà thôi - anh rất sợ
Những " hay là " buồn biết bao nhiêu
Ðừng nghe em - dòng suối ngọt trong veo
Ðã cho anh những sớm chiều hạnh phúc

 



Xa. Gần.

Xa như ... là đất xa trời
Còn chưa có lúc nào rời được nhau

Trùng trùng núi bắc nhịp cầu
Ngàn mây lớp lớp rì rào ru mưa

Xa như ... câu chuyện ngày xưa
Tiên Dung lõa thể cát đùa nên duyên

Ngoài kia cảnh sắc thiên nhiên
Sao em hờ hững vờ quên nụ cười
 




Vẫn Còn E Ấp

Vẫn còn ... e ấp đấy thôi
Xin cho nụ mãi như thời rất xa

Em là mật ngọt của hoa
Tôi - con ong thợ la đà lượn quanh

Chút hương ru ngọn gió lành
Chút thơ mộng đủ cho tình bay lên

Ðừng bung cánh sớm nhé em
Hãy còn như mới ... làm quen hôm nào

 



Em Ði Chơi Núi

Em đi chơi núi
Leo mấy ngọn trời
Thở cùng sương khói
Nghiêng vành trăng soi

Trên cao vòi vọi
Du cõi non Bồng
Gặp người Lưu Nguyễn
Nhắn gởi gì không ?

Nhớ đừng lúng liếng
Ðôi hàng dao cau
Rụng hết vườn đào
Ngàn năm mới tựu

Dưới này đau đáu
Cành Dao cây Quỳnh
Khuya còn tấm tức
Nụ buồn lặng thinh

Hồn em rất trinh
Tình ta rất thực
Mình rọi bóng mình
Nỡ nào vấy đục
Lên dòng tâm kinh

Bởi vì ... hạnh phúc
Lau lách trong đời
Nếu em ... thoát tục
Còn gì thơ tôi !
 




Rộng Tà Áo Thơ

Nằm trưa không ngủ mà mơ
Ðong đưa võng hát ầu ơ ví dầu

Ví dầu ví dẩu ví dâu
Ví trăng ví gió ví trầu ví cau

Ví mây xanh ngắt một màu
Ví tình chợt đến ví sầu chợt đi

Cuối ngày bão rớt vân vi
Ví dầu mưa có thầm thì mưa rơi

Sắt son em hứa một lời
Mai tôi xứ lạ cũng vui em à !

Ví dầu ... mốt sẽ về qua
Mắt Nâu lại mỡ rộng tà áo thơ

 



Ðón Mùa Xuân Tới


Ta đâu còn lứa tuổi đôi mươi
Mở toang cánh cửa đời vốn hẹp
Aùo lụa ! sao em còn khép nép
Chưa bay lên làm đẹp nắng chiều

Ta đâu còn vần điệu mỹ miều
Lả lướt phổ hương mừng nhan sắc
Tình yêu mình kín bưng nhưng có thật
Như cái bớt son ni có thật ở trên người ...

Ta đâu còn lứa tuổi đôi mươi
Cũng chưa đến cuối trời sương bạc
Mùa Xuân ơi ! sao em không hát
Ru đời nhau chút mộng vàng xanh

Ngày có em và đêm có anh
Ta hòa một màu thời gian nhé !
Ðừng chớp mắt cho dù rất khẽ
Bởi trái tim em vừa lặng lẽ gật đầu

 



Giữa Dòng Ðắm Ðuối

Môi chín mọng. Ngực căng đầy.
Con mắt lúng liếng. Cánh tay lẳn tròn.

Gìa đời trộm được vòng ôm
Câu thơ lục bát hớp hồn mất tiêu

Than còn đượm lửa riu riu
Gió chu miệng thổi ì xèo bếp tôi

Aùnh hồng lên bập bùng vui
Giữa dòng đắm đuối tình ơi gọi đò

 



Một Chút Lả Lơi

Trẻ trồng na
Già trồng chuối
Thanh xuân xa vời vợi
Còn ươm hạt sầu riêng

Hát thầm điệu Lý chim khuyên
Ru mầm chợt hé cho em về cùng

Mai kia cây trở nên rừng
Ðắm trong khổ lụy bão bùng cũng vui

Xin em một chút lả lơi
Hóa thân làm nhánh mây trời lang thang

 



Mây

Ba lần đứng trước gương soi
Một câu đáp án : tuyệt vời thanh tân

Kiều xưa trong ngọc trắng ngần
Riêng em thánh nữ đương xuân diệu huyền

Gấm nhung sao dấn mưa đêm
Nếu em biết được ... tôi tim cóng rồi !

Buông mình theo giọt Blue rơi
Khúc luân vũ cứ rối bời Tango

Ðạp chân - thật khéo giả đò
Nhạc bay bổng để tứ thơ chết chìm

Tôi đành lí nhí thưa em
Niềm vui lấp ló chen bên nỗi sầu
 




Lời Cầu Hôn Ðầu Thiên Niên Kỷ

Chỉ có những khi ngất ngất say
Mới là lúc tỉnh nhất
Anh ngỏ lời cầu hôn chân thật :
" Mình thương nhau đi, em ! "

Ngoài kia ... đêm xuống những đêm
Nồng nàn như thể tiếng chim gọi tình

Này em hãy cứ lặng thinh
Nhưng xin ánh mắt chớp hình trái tim

Cho anh còn biết có em
Chiếc phao cứu nạn sóng điên mịt mờ

Gieo vần cuối một bài thơ
Tặng người tình cuối , cuối bờ nhân gian
 

 




Thì Thầm

Bây giờ ... hôn nhau đi em
Hồng hoang phế tích là đêm trữ tình

Aùp tai vào cõi lòng mình
Nghe cuồn cuộn suốt dòng kinh nhiệm mầu

Trăng đâu cần Vọng nguyệt lâu
Vẫn là vầng sáng dịu bầu kiền khôn

Khi em cúi mặt dỗi hờn
Ðủ rơi tim ! Ðủ xanh hồn thơ ta !

Ở đây trời đất bao la
Chớm đông sương lạnh thiết tha. Bây giờ ...

 




Ở Monte Rosa

Thần nữ giương cung tự thuở nào
Mũi tên xuyên suốt cõi chiêm bao
Non xanh vời vợi hồng len lén
Trái tình rụng xuống chín đời nhau
 



Vành Nguyệt Cong    Tập 1.
Vành Nguyệt Cong    Tập 2.
Tuyển Tập Thơ  Ðoàn văn Khánh




Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved