hoàng hôn

bình minh

 

 

 

thơ

Thoại Nguyên

 

 

 

 

thay lời tựa

 

 

Xin cho tôi được tâm sự với những người cha, người mẹ và những người bạn trẻ (con tôi và con quý bạn).

 

“HOÀNG HÔN VÀ BÌNH MINH” mộc mạc, giản dị, ẩn tàng những tình tự của đời thường.
Chỉ là những dòng bộc bạch nỗi lòng mà thôi. Tuy có ray rứt! Thật may mắn!

 

Khi nhận được sự thông cảm, chia sớt của những người trẻ chung quanh.
Cuối của bóng đêm – Ánh sáng bình minh sẽ rực rỡ. Tôi tràn trề hân hoan và hạnh phúc.

 

Xin tri ơn những bậc trí giả, gia đình và bằng hữu gần xa đã giúp để tập thơ:
HOÀNG HÔN VÀ BÌNH MINH được ấn hành. Có thể chỉ là tương đối. Xin lượng thứ.

Th. Ng.

 

 

 

 

 

 

 

 

tin yêu

       Tặng nhà tôi.

 

 

Tìm trong hoa lá cánh tay hoa

Em hỡi tình xuân vẫn mặn mà

Hãy dựa lòng anh vào cung cấm

Ngai vàng điện ngọc của đôi ta.

 

Ta thả hồn bay theo ráng say...

Nâng cánh hoa thơm giữa bãi lầy

Từ lúc yêu nhau còn vụng dại

Tóc em nay đã tỏa mầu mây.

 

Ta sẽ dìu nhau đi  khắp nơi

Đem trái tim thơm để dâng đời

Những lúc đôi lòng như khép lại

Tròng trành tâm sự khúc đầy vơi.

 

Những cánh lau già cười khúc khích

Thỏ thẻ bên  nhau chuyện rất gần

Nũng nịu tình mê... như cổ tích

Cúi xuống đã già một buổi xuân.

 

 

                                          

 

 

 

 

 

 

 

hoàng hôn

và bình minh

 

 

Thật đau xót khi cha chưa nuôi dạy nổi con

Vì cha đã tin vào những điều huyền hoặc mơ hồ

Cái đói, cái lạnh làm xơ xác thân cha

Cái túng, cái thiếu làm phờ phạc mặt cha.

 

Căn nhà với những chắp vá lỗ chỗ  ngàn sao

Nỗi cào cấu  ngọt ngào của tình phu thê gượng gạo

 

Gạo chạy đong từng bữa

Con thiếu sữa xin xỏ nhọc nhằn.

 

Những nét khắc khổ tạc tượng mặt cha

Ông bà nội đã mất, ông bà ngoại đã già

Anh em thăm nom qua quít qua loa

Bạn bè dăm ba đứa dè bỉu - tủi hờn.

          

Như loài đười ươi ma mãnh – lũ rươi

Theo bám riết cả một quãng đời đau khổ

Kẻ thua lỗ trăm ngàn lần thua lỗ

Mặt u buồn - khốn khổ tang thương

Tình thương dấu trong tim ngỡ ngàng rên xiết!

 

Cắt da mặt không còn giọt máu

Lệ đã khô - ráo hoảnh ngậm ngùi

Một thân thui thủi giữa chợ đời

Họ hàng thân quyến xem như con hủi.

 

Cha buồn tủi

                    nhưng lòng cha vẫn gắng

Vẫn cầm lòng quả quyết bước đi

Cái duyên may như thể định kỳ

Vừa ập đến khi lòng cha tràn sóng gió.

 

Nỗi khốn khó vơi dần dăm ba phận

Các con ngoan hiền lo giúp đỡ mẹ cha

Chòi ngày xưa đã ra vẻ cái nhà

Vườn tược dăm vài cây xanh bóng mát.

 

Khi giỗ tết về thắp sáng đèn hoa

Anh em các con vui thuận chan hòa

Cha say đắm những lòng thơ dìu dặt.

 

Cơn giông tố

Rồi cũng đến lúc mây quang trời tạnh

Cảnh trong nhà đã đỡ khá thêm

Cái ấm êm vừa đến bên thềm

Lại vụt biến vì lòng các con thay đổi (?)   

 

Những bước chân quờ cà quờ quạng

Lòng say mê vật chất - muốn thèm…

 

Các con choáng ngợp

Trước những ân huệ, phương tiện

                                    người thân bố thí

Các con vội nghĩ  - hễ có tiền là có tất cả!

 

Cha gục ngã giữa thói đời

                                        tầm thường khinh mạn

Gượng mà ghê chân nát niềm đau

Đôi mắt căm gan tím ngắt đỏ ngầu

Càng vùng vẫy càng thêm tê tái.

 

Cả lòng cha như bầu trời quan tái

Tiếng nấc nào khóc trái tim cha

Thân cha đó như một bóng ma

Hồn cha chết giữa thây người còn sống!

 

Cha cứ sống những ngày linh hồn lìa khỏi xác

Các con mơ hồ với những giá trị tự nhiên

Cái tự nhiên của giá trị đồng tiền

Là chúa tể vạn năng và tất cả!!!

 

                  *  *  *

Cha đứng trụ vững đôi chân

Tim son sắt chữ đồng gan dạ

Những gáo nước lã tạt vào mặt cha nhẫn nhịn

Quyết căng buồm giữa bão tố cuồng phong.

 

 

Cơn gió mê ủ độc ở trong lòng

Dần tan biến cho thuyền căng lướt sóng.

 

Các con hiểu:

Những điều lạ - cũng quen dần - rồi đâm chán

Chán vạn thứ không mua được ân tình thật

Có bán hay đem cho chỉ là giả nghĩa mà thôi.

 

Ngư ông giăng câu chỉ có một miếng mồi

Là trái tim và tình thương đích thực

Lòng các con hầu như được đánh thức

Cha mừng thầm vì như đã trả được nửa nghĩa ân.

 

Mặc cho truân chuyên – chao đảo xoay vần

Cha vững chãi vung tay chài - quăng lưới

Những con cá chìm sâu phía dưới 

Nằm gọn trong một tấm tình cha.

 

Vác tay không ôm  mộng vào nhà

Bình minh ngập hồn - trấn áp bóng tối hoàng hôn!

 

                             10/10/2005 (đêm tàn tro dư âm và cảm xúc )


 

 

 

 

bình minh từ trái tim

 

 

Cậu bé nhặt những cục đá

                                         quăng vào vệ đường

Còn sót vài viên bay vào tủ kiếng

Miếng kiếng bể đứt tay cô hàng xén

Em e thẹn băng vội ngón tay –

                                          rồi mời khách mở hang.

Vài chiếc xe loạng choạng suýt ngã…

Người ta bắt được tên rải đinh dọc đường

Em bé đánh giầy trả lại chiếc bóp đánh rơi

Người đàn ông khơi cho mương nước chảy

Cậu học sinh nhặt vội vỏ kẹo chewing-gum

                                                       cho vào thùng rác.

 

Lác đác vài lời nhắc nhở chiếc chống xe quên gạt

Đám tang đi qua có những người ngả nón

Thiếu nữ nõn nà dìu bà lão qua đường.

 

Cuộc đời còn rất nhiều hương

Của lòng rộng và tâm hồn trong trắng.

 

Cay đắng mặc đời

Em qua phố thị,

Xúng xính quần áo duyên quê

Vài thiếu nữ thành phố lạ lùng

Còn người đàn ông ngoại quốc thì tò mò say đắm.

 

Dặm trường quê xa - yên ấm - ngại ngùng

Chàng mắt xanh nhặt dùm chiếc nón lá bị gió lốc

Thế rồi duyên nồng mon men –

                                   chàng đem lòng nhớ thương…

 

Nửa bên kia trái đất

Tim vương giọt lệ sầu tình tương tư

Chàng nhất định ra đi tìm nàng

Cho thỏa nỗi hẹn tình vương vấn.

 

               

                    *  *  *

Nào ngờ đâu

Cuối mùa hoa cúc vàng

Nàng đã vội vàng

Theo lời đính ước của cha mẹ - sang ngang.

 

Chàng ngớ ngẩn giữa tràm chim

                                     và bầy diều bông súng…

Chàng đem lòng yêu tha thiết chúng

Tình nguyện dâng đời cho những số phận hẩm hiu.

 

Chàng rảo đê xa suốt những buổi chiều

Ôm “bọc máu” còn oe oe tiếng khóc.

 

Chàng trộm nghĩ:

“Lúc mới sinh ra chắc mình cũng khóc

Nhưng trong vòng tay chan chứa yêu thương!”

 

Chàng ôm trái tim đau xót trăm chiều

Và thầm nhủ:       

 

“ Chắc tại bởi: Đói nghèo và dốt nát”  

 

                                                             11/10/2006

 

 

 

 

 

 

ân hận

 

 

Con bé bỏng,

Niềm hạnh phúc thiêng liêng của bố

Tuổi thiếu niên đang kết nụ đơm hoa

Con nằm yên lạnh toát cả căn nhà

Tận thế đến của lòng cha nhức nhối.

 

Cả từ sáng đến chiều, đến tối

Mọi người nhìn nhau chẳng nói một câu

Những mắt trách - những lòng luận tội

Bối rối lòng cha - nỗi chết  tình cha.

 

Cũng tại cha vô tâm nóng vội

Bởi một câu xấc xược trẻ con

Cả nhà đợi... đếm từng khắc từng giờ

Con tỉnh lại? nhưng con hoài bất động.

                   *  *  *

Căn phòng nhỏ - sao giờ quá rộng!

Đẩy nỗi đau dằn vặt trái tim cha

Giận! vói tay chỉ một chút quá đà

Cái roi quất  - sợt mảng da đầu – không kịp hối!

 

Chiếc roi ấy giờ quất vào mặt bố

Nó tang thương – đau xót hơn nhiều

Cũng tại cha đa đoan suy luận lắm chiều

Cha cứ tưởng con nghĩ như cha nghĩ!

 

Trong phòng rấm rức – òa tiếng khóc

Lóc da đầu dợn dợn thêm đau

Những người  thân - mắt buốt đỏ ngầu

                  

 Cái roi nóng- quất vào đầu cha...vỡ nát...!!!

 

(viết theo lời kể -  1/10/2005)


 

 

 

 

 

 

 

bóng thời gian

 

Hôm nao em tiếc nuối

Tuổi trong trắng học trò

Hôm nay mầu áo ấy

Kỷ niệm ngày xưa… thôi.

 

Bao nỗi lòng nhung nhớ

Bao thao thức bồi hồi

Bâng khuâng cùng e thẹn

Xa  rồi – đã  xa  xôi.

 

 

                      Ngày xưa có cô 

Thức rất khuya học bài

                      Mà sao không hiểu được

Tại sao? tại vì sao?!

 

Áo em – nay đã cũ

Hương xưa đã phai màu

Em – bây giờ cô giáo

Dạy những chuyện mai sau.

 

Con gái em đã lớn

Mà chẳng chịu học bài

Chắc “tại sao” rồi đó

Cô giáo của tôi ơi!  

 

Đời người như hoa lá

Cứ đến xuân dậy thì

Sao em còn tiếc nuối

Tuổi xuân  ngày xưa đi...

 

                               

 

 

 

 

 

 

 

bừng tỉnh

 

 

Ta thả hồn xuân đến suối mơ

Người đâu mang dáng dấp sương mờ

Bước chân khờ dại bay theo gió

Loáng thoáng đằng sau một dáng thơ.

 

Làm thơ yêu em từ dạo ấy

Biết lấy chi mà trả nghĩa ân

Ta – gã phàm trần nhiều tham vọng

Lóng ngóng làm sao chọn ý vần.


Bên em hoa cỏ bừng tỉnh dậy

Khoe sắc khoe hương đến lạ thường

Mường tượng yêu tinh cùng tiên nữ

Giành mộng đêm qua đến chán chường.

 

Cũng tại bởi ta đa đoan quá  

Nên người vất bỏ cả thiên y

Nép đầu vào cánh tay thô kệch

Hoảng loạn hôn mê buổi dậy thì.

 

Nhìn ra cái chết nằm trong mộng

Một bộ xương khô đã bạc mầu

Cũng tại... Bởi lòng ta không thật

Tang điền – phút chốc hóa bể dâu…!

 

 

                                               

 

 

 

 

đợi trăng

 

 

Chờ trăng xoã tóc bên mành

Chờ nhau khoảng khắc sang canh đợi chờ

 

Chờ em… chờ đến bao giờ

Bao giờ cũng đợi cũng chờ - chờ nhau

 

Mi trăng mắt ướt đỏ ngầu

Lệ trăng nhỏ xuống kinh cầu nguyệt hoa

 

Khuôn trăng ngây dại nõn nà

Ta vừa phạm tội dối ta một lần

 

Hồn trăng thao thức phân vân

Tình trăng hé nhụy hiến dâng đợi chờ…

 

           

 

 

 

 

    

tàn xuân

 

 

Những lúc hoa tàn sao thảm hại

Vô tình đàn gió phũ phàng rung

Sắc bạc hương phai ôi! tàn tạ

Liễu xéo hoa giày đến thảm thương!

 

Thương sao số kiếp hoa lận đận

Yêu vì một thủa khéo... phân vân

Chuốc lấy bao nhiêu là hàm ý

Đến vận hoa tàn xơ xác ... thây!

 

Xin nhặt cánh hoa vừa rụng vội

Gói lòng trong đó khóc ngàn giây

Hoa cảm - hôn tay chào ly biệt

Biết người quân tử khéo chia tay.

 

Hoa hỡi! nếu ta là sương gió

Sẽ ướp hồn hoa suốt tháng ngày

Hương tan vụng dại vừa bật khóc

Cảm mãi tấm lòng vun vút.. bay...     

                                                  

                                                Xuân Ất Dậu

 

 

 

 

 

 

 

                             

cha tôi

 

 

Tôi có người cha già

Quanh năm ngồi viết báo

Sắp vần thơ kết tụ

                      Những mộng đời bao la

 

Tóc cha xen màu bạc

Lòng cha lắm bồi hồi

Tình cha như cánh hạc

Hồn cha buồn xa xôi.

 

Trồng cây chữ được mùa

Mỉm cười say… lặng lẽ

Cuộc đời cha san sẻ

Những nụ tình thân tre.

 

Cha nhắc đến ông tôi

Cũng một thời viết văn

Pháp đem ra xử bắn

Giữ niềm tin khăng khăng.

 

Cha dạy tôi viết lách

Phải giữ lấy tâm lành 

Miễn sao dân mình sướng

Trọn tấm lòng đan thanh.

 

Một viên đạn xé nát...

Lồng ngực cha vỡ toang

Nào cha tôi có tội?

Chiến tranh! Ôi! Lòng tham!!!

 

 

 

 

 

 

 

 

chuyện một ngôi sao

                                                 tặng Thơi. Tân Phú

 

Thằng “lưng gù” đậu xong đại học

Mẹ nó vừa bị ốm đêm qua

Mắt mẹ nó son sót... loá lòa

Tay đau nhức, vai  tê buốt lạnh.

 

Nhưng mẹ như chắp thêm đôi cánh

Khi được tin con đậu điểm cao

“Nó” bây giờ trở thành thầy giáo

Tin tưởng - thực thà – khiêm nhượng - khó khăn…

 

Cả chuỗi ngày mẹ nó cắn răng

Lo đèn sách - miếng cơm - manh áo

Mắt mẹ quầng thâm lỗ đáo

Bào ruột gan – chăm bẵm cho con.

 

Con khôn lớn mẹ mừng khôn xiết

Giữa cuộc đời bão tố phong ba

Đứa con côi cút sớm mất cha

Bà phải vừa làm cha, làm mẹ.

 

Tôi có đứa em nhẫn như hạt dẻ

Tật bệnh thân hình nhưng tâm trí sáng trong

Tôi gửi đến em một sợi tơ lòng

Chung hạnh  phúc –

 khi nghe tin vừa đậu xong đại học!

 

 

 

 

 

 

cỗ trăng

Thân tặng Bà và Toe

 

 

Trăng tròn như cái bánh

Nhân đậu xanh của bà

Bà cho cháu nhiều quá

Đầy ắp cả cỗ khay.

 

Đèn cầy lung linh sáng

Xanh đỏ lũ hoa đăng

Kéo quân tít mù tắp

Bày thỏ, ngựa, dê, xe…


Bà sắp cả mâm chè

Cho trăng về làm phép

Cỗ quê dăm ba thứ

Mệt đứ  - nhỏ dãi răng…

 

Ông trăng ơi! Ông hỡi!

Tóc bà trắng phau phau

Bà lau con dao sạch

Phá cỗ bày lợn nâu.

 

Cóc, ổi, xoài, mận, nhãn

Nhan nhãn những mắt thèm

Ông trăng len lén hẹn

Tối về chơi - với  trăng…

 

Bé cắn đến ê răng

Ông trăng nhe nhè khóc

Bà chọc bé phải cười

Ôm bà - thấy toàn trăng...

 

 

 

 

 

 

giấc mơ thời niên thiếu

                                                                       tặng TiTa

 

1.

Chi chi chành chành /  ù à u ập

Em đập cái trống / gọi con bống lên

Cơm vàng cơm bạc / cơm khoai nhà này

Đớp tom tom tóp / cá vẫy đuôi vây

 

Em vác cái cày / cày trăm vuông