|
Thanh Trắc Nguyễn Văn Ngày xưa Ngày xưa có một bến đò Tuổi thơ cùng nhảy lò cò mà chơi Có lần nước mắt em rơi Tim tôi rụng xuống rối bời nỗi đau Em giành một nhánh bông lau Nhường em,nhường hết trăng sao trên trời .
Ngày xưa có một khoảng trời Xanh xanh lá nhãn cùng ngồi mộng mơ Chuồn chuồn đậu xuống trang thơ Thả con thuyền giấy lạc bờ bến thương Bến thương cách mấy con mương Em trao quả chín nối hương vào lòng .
Ngày xưa bảy sắc cầu vồng Bây giờ mây trắng bềnh bồng trôi qua Em giờ lên tỉnh học xa Quên tôi,quên cả quê nhà nắng mưa Nắng mưa là chuyện nắng mưa Em xưa quên hết ngày xưa .Bao giờ ? (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Nắng mới Người về nhặt nắng mùa đông Nhặt chiều lá rụng cuối dòng thơ xưa Nhặt lời cỏ úa trong mưa Nhặt màu mắt ướt một mùa qua sông …
Chợt trong sương khói bềnh bồng Nắng vàng thuở ấy ửng hồng sang xuân ! (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Vào Chợ Đệm Đường vào Chợ Đệm bao xa ? Thương thương hương đất mặn mà quê em Mông mênh sông nước êm đềm Thuyền ai thấp thoáng chở nghiêng nắng hồng ? (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Đi Tân Bửu Long lanh đáy nước chân cầu Đường đi Tân Bửu xôn xao nắng chiều Trời xa xanh thẳm cánh diều Áo em xanh biếc để nhiều nhớ nhung . (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Chiều Hưng Long Hưng Long nắng đỏ bụi hồng Mênh mông biển lúa,bềnh bồng biển mây Hương đồng gió chạm khẽ bay Hoàng hôn khẽ xuống chạm ngày vào đêm … (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Đôi khi Đôi khi tình yêu ấy Biết không hỏi được gì Câu trả lời lạc lõng Nó chẳng buồn nghe chi .
Đôi khi tình yêu ấy Biết không hy vọng gì Hy vọng bịt mắt nó Trước sự thật khinh khi .
Đôi khi tình yêu ấy Biết không mong đợi gì Nỗi đau cắt sâu nữa Khi phút đến sầu bi .
Đôi khi tình yêu ấy Biết tự bỏ ra đi Cố không rơi nước mắt Dù lệ đẫm chia ly . (Dịch từ bài thơ Sometimes của Sheryll Raquipiso) (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Rạch Miễu Anh phải về Đành giã biệt quê em Giã biệt dòng phù sa đỏ ngầu mùa nước nổi Cô gái xứ dừa chợt cúi đầu bối rối Nghe gió sông Tiền lồng lộng những hàng cây …
Rạch Miễu xa rồi bàng bạc bóng mây bay Em vẫy nón nhìn theo cánh chim trời rong ruổi Ăn miếng bưởi quê em nghe mát lòng vị bưởi Uống nước dừa xiêm sao thương da diết hương dừa ?
Thì thôi em về kẻo phương ấy trời mưa Cho anh hát bài Lý Qua Cầu qua rạch nhỏ Một mai về lại bên sông Hồng nước đỏ Con sóng bỗng thì thầm: Rạch Miễu em ơi ! (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Con đường xưa đi học Con đường xưa đi học Nắng mượt vàng chân đê Có người em gái nhỏ Từng buổi đợi nhau về .
Em một thời leo nhãn Anh một thời lội sông Một thời ôm cặp sách Hát chạy rong trên đồng .
Con đường xưa đi học Đôi bướm vàng chợt bay Tóc em ngỡ là gió Áo em ngỡ là mây .
Em một thời ép lá Anh một thời làm thơ Một thời nhặt phượng đỏ Tiếng ve sầu lơ ngơ .
Con đường xưa đi học Hai đứa giờ hai nơi Em theo người xứ lạ Anh lưu lạc phương trời .
Em quên thời áo trắng Rơi nỗi buồn đâu đây Con đường anh trở lại Thăm thẳm một màu mây . (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Hạt mưa màu xanh Hạt mưa màu xanh Long lanh trên phố Ướt thầm nỗi nhớ Ướt lòng người xa Con đường xưa qua Hạt mưa rơi mãi Hàng thông đứng lại U hoài ngàn năm .
Hạt mưa màu xanh Long lanh trên tóc Khoảng trời đại học Khoảng trời mộng mơ Một thời ngu ngơ Một thời nhung nhớ Hạt mưa trăn trở Rơi về xa xăm .
Hạt mưa màu xanh Long lanh trên mắt Mai mình xa cách Mai tình xa xôi Hạt mưa vẫn rơi Giữa chiều Đà Lạt Thành phố ngàn thông Sao buồn mênh mông ?
Hạt mưa màu xanh Long lanh trên lá Xanh mềm trên đá Xanh ngời trên mây Xanh nhẹ áo bay Xanh nhòe cỏ ướt Xanh như mơ ước
Như mình bên nhau . (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Ngày xưa nhớ tuổi học trò Ngày xưa nhớ tuổi học trò Những chiều tan học mình chờ đợi nhau Nhớ gì trong gió lao xao Em cuời trong mắt mà sao ngượng ngùng .
Sau em,tôi cũng ngập ngừng Từng màu hoa phượng thẹn thùng rụng rơi Bài thơ đã viết hết lời Muốn trao lại ngại,ngại rồi không …trao !
Để mùa hạ ấy qua mau Để rồi kỷ niệm đi vào tháng năm Để giờ em đã xa xăm
Còn đây trong gió tiếng thầm thì xưa … (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thu
Nắng rơi một nửa con đường Em đi một nửa nhớ thương vọng về Cỏ vàng một nửa bờ đê Tay cầm một nửa câu thề … Nửa buông Gió lay một nửa cánh chuồn Lá thu một nửa nỗi buồn Nửa thôi Hoàng hôn một nửa chân đồi …
Trăng lên một nửa Cuối trời
Nửa rơi . (tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Hè về từ tháng sáu Bụi phấn lặng lờ rơi Mắt em chừng vời vợi Giảng đường rồi xa xôi .
Hè về từ tháng sáu Sân trường lất phất mưa Bâng khuâng hồn hai đứa Bơ vơ gió cuối mùa .
Hè về từ tháng sáu Náo nức một mùa thi Lặng trao chùm phượng vĩ Áo trắng ngày em đi .
Hè về từ tháng sáu Mực tím dần phôi pha Ngậm ngùi lên hoa lá
Nẻo xưa nắng nhạt nhòa . (tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Nụ tầm xuân Trèo lên cây bưởi hái hoa Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân (Ca dao) Người về tìm nụ tầm xuân Thương màu hoa bưởi trắng ngần chợt tan Mây buồn từ dạo lang thang Vườn cà thuở ấy cũng hoang phế sầu .
Hỏi gì khi cá cắn câu Khi chim xanh đã nhốt vào lồng son Tiếc câu thề biển hẹn non Nước chưa chảy,đá đã mòn .Ly tan .
Người ta cau bạc trầu vàng Nên tơ chỉ thắm để nàng sang sông Trầu tôi một mớ ba đồng
Ngẩn ngơ đem thả ngược dòng ca dao . (tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Xuân Hà Nội
Xuân đã về chưa Hà Nội ơi ? Ta về lồng lộng gió lưng trời Sông Hồng bỗng đỏ như ngày ấy Nửa dường nhung nhớ,nửa xa xôi .
Bóng chiều bàng bạc bóng Hồ Tây Mây pha màu khói,khói pha mây Mùa xuân thấp thoáng như cô gái Nắng hồng bẽn lẽn,má hây hây .
Ta theo tìm em giữa phố xa Bao nàng áo đỏ đẹp như hoa Bao màu ngói đỏ tươi son mới Lấp lánh hoàng hôn những mái nhà .
Là đã bên nhau rồi đó em Mùa xuân Hà Nội buốt hơi kem Hoa đào nghiêng nụ lung linh gió
Lất phất mưa bay ướt lạnh thềm . (tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Đêm Huế Có tiếng gọi như là của gió Ta nhìn lên:bàng bạc tiếng chuông Tiếng chuông rơi ta còn mảnh vỡ Sông Hương buồn rơi mảnh trăng suông.
Có tiếng gọi như là của lá Ta nhìn lên:tim tím trời thu Thu chợt đến như ta vừa đến Phố trở mình lằng lặng ưu tư.
Có tiếng gọi như là của khói Ta nhìn lên:biêng biếc sương đầy Xa đất nước,xa mùa thu ấy Nhớ chưa cầm đã rụng trên tay.
Có tiếng gọi như là của Huế Ta tìm em vời vợi mong chờ! Người viễn xứ mang buồn xa xứ
Để bây giờ bật khóc trong mơ. (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Ký ức mùa thu Có một chiều cha nhặt chiếc lá vàng rơi Mái đầu xám bạc chợt cúi buồn u ẩn Nhớ thuở chiến tranh mẹ một đời lận đận Gồng gánh thương chồng đánh giặc miền xa .
Mấy mươi mùa xuân rồi lặng lẽ trôi qua Cha cô độc trong nỗi buồn nhớ mẹ Thời trăng mật,trái tim hồng tươi trẻ Lại phải chia xa cách trở hai đầu …
Có nước mắt nào dập tắt được nỗi đau Có hương khói nào làm nguôi ngoai nỗi nhớ Con khôn lớn trong từng đêm cha trăn trở Nghe biển khơi xa khắc khoải gọi về .
Rồi ngày lại ngày nắng rực chân đê Cha vẫn bước lê trên con đường đến lớp Ngôi trường ấy có tàng cây bóng rợp Có mơ ước mẹ xưa tha thiết,ngọt ngào …
Một bàn chân mình cha đã gởi lại rừng sâu Một trái tim đau cha cũng gởi vào dĩ vãng Ký ức cũ tưởng đã lặn vào năm tháng Lại chợt hiện về lấp lánh
mùa thu ! (tập thơ Hoa Sứ Trắng – 1997) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Về trường cũ Trường cũ ta về mây trắng bay Nhớ em,ngõ trúc lá rơi đầy Áo trắng không còn trong sương trắng Trắng chiều thu lạnh,trắng heo may .
Lớp học nhìn ra những cánh đồng Những mùa xanh mướt lúa đơm bông Tìm đâu bụi phấn ngày xưa ấy Một thuở chia xa thắm phượng hồng ?
Vẫn bóng thầy xưa dưới mái trường Vẫn lời trầm ấm lắm yêu thương Vẫn lời thơ nở trên trang sách Những nụ hoa đời,gió ngát hương .
Tóc cô giờ bạc màu sương xám Lãng đãng mây chiều vạt nắng rơi Một lần thổn thức ta thầm gọi
Gió vọng sân trường
tiếng : Mẹ ơi !... (Tập thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Đá và trái tim Có những dòng lệ nhỏ Khiến đá hóa trái tim Có nỗi buồn triền miên Làm trái tim hóa đá .
Khúc hát ngày ra trường Thôi,từ giã giảng đường Từ giã tuổi sinh viên Chúng mình ra đi để mang hoài nỗi nhớ Hoa phượng vĩ chiều nay tưng bừng nở Đỏ thắm ven trời.Những cánh chim bay .
Ngày mai xa rồi ta biết nói gì đây Anh mắt ấy nhìn ai chợt có gì khang khác ! Tạm biệt nhé con đường về xanh mát Bao dấu chân xưa .Sao xao xuyến bồi hồi ?
- Em sẽ về miền đất ấy xa xôi … Lời nói khẽ như bao lời muốn nói Mái trường xa sẽ đón chào cô giáo mới Và tình yêu thoảng nhẹ trong chiều .
Họ bên nhau chưa nói được nhiều Lòng mải hẹn những phương trời xa lắc ! Để những ước mơ thầm thì khẽ hát
Khúc - hát - vào -
đời những mơ ước lứa đôi … (Tập thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Mộ hoang Trời chiều đồng nắng đìu hiu Đôi con bướm trắng dập dìu về đâu Ai nằm dưới đáy mộ sâu
Có nghe xuân đến
xanh màu cỏ non ? (Tập thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Yêu Yêu thơ để biết đa sầu Yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ Yêu hoa để biết đợi chờ
Yêu em để biết dại
khờ …Thế thôi … (Tập thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Mồ côi " Má ơi con vịt chết chìm …" Con kêu … Oà khóc
Biết tìm má đâu ? (Tập thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Tháp Cánh Tiên Ta lại về thăm tháp Cánh Tiên Long lanh nắng xuống,bóng sương chìm Cánh chim nào động trời hoang dã Mà chiều Bình Định gió như im ?
Em ở đâu rồi em gái nhỏ Bâng khuâng màu áo trắng như mây Cứ ngỡ em còn bên tháp cổ Ngại ngùng như thuở mới chia tay .
Em ép cho ta cánh phượng hồng Để mùa hạ ấy hóa mùa đông Để mùa thu rụng trên trang sách Một xác bướm khô,xác nỗi lòng .
Cây vẫn liền cây,lá vẫn xanh Đá rêu trầm mặc,nắng tơ mành Có bóng tiên về trên đỉnh tháp Lung linh nhịp múa điệu Chiêm Thành .
Em xa ta rồi,sao nỡ xa Cánh Tiên tháp đứng khói sương nhòa Trăng lạnh cuối chiều trăng lạnh mãi Có hay trăng lạnh ướt hồn ta ?
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Ngỡ ngàng Trên trời có đám mây xanh (ca dao) Ngỡ ngàng là đám mây xanh Xanh như màu mắt long lanh một chiều Ta về nhặt hết cô liêu Nối vào năm tháng thả diều gió bay .
Em còn chưa hết thơ ngây Ta còn chưa hết những ngày buồn xa Mây vàng,mây trắng bay qua Ngỡ là hứng hạt mưa sa .Ai ngờ …
Ta đành xếp gạch làm thơ Xây hồ bán nguyệt bao giờ cho xong Hỏi em,em đã theo chồng
Hỏi ta,ta vẫn bên
sông đợi đò . (Tập thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Cỏ may
Cỏ
may may cỏ trên đồi
Một
chiều gỡ cỏ anh ngồi bên em
Anh
gần, em nhích xa thêm
Trên
trời mây trắng êm đềm ..trôi qua !
Bây
giờ anh đã đi xa
Cỏ
may em gỡ lệ nhoà …ướt tay !
(Tập
thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Em xa rời bến
sông Hàn
Nắng chao chát
đổ, gió ràn rạt bay
Lắt lay một
mảnh trăng gầy
Câu yêu gởi
lại với ngày rụng rơi .
Bời bời
đêm rủ lơi lơi
Thuyền nghiêng
nghiêng nổi,mây rời
rời trôi
Sợi buồn, tóc
rụng ngang môi
Giọt buồn, sao
rụng ngang trời mưa sa .
Bến
xưa, bướm cũ, vườn cà ...
Cung đàn
đứt nhịp theo tà áo bay
Em đi sương
lạnh hương đầy
Ta về yêu mãi những ngày yêu em .
(Tuyển tập
thơ Lục Bát Tình 1997)
Ta
về qua ngõ mưa bay
Nhớ
chiều thu ấy mưa đầy tóc em
Lối
xưa đâu vạt cỏ mềm
Một
thời trăng rụng xuống thềm tương tư
.
Ta
về tìm đọt mù u
Nghe
vườn trái chín tiếng ru em buồn
Tơ
lòng ta buộc, em buông
Trăm
năm thương cánh chuồn chuồn lặng bay .
Ta
về gió ướt thấm vai
Qua
cầu thuyền ấy đã thay đổi dòng
Ngậm
ngùi kẻ đứng bên sông
Với
tay níu lấy cành hồng bơ vơ .
Bao
năm sương trắng bụi mờ
Bao
năm tay trắng để giờ trắng ... tay !
Ta
về qua ngõ chiều nay
Nghe
mùa trăng lạnh từ ngày xa em .
(Tập
thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Em
sắp xa thành phố
Về
lại đất hương tràm
Hỏi
em thích gì nhất ?
Em
cười: Hoa vông vang .
Ta qua
bao góc phố
Ta
đến bao tiệm hoa
Hỏi
mua,mua chẳng có
Hỏi
tìm, tìm không ra .
Tên hoa
quen mà lạ
Như
người lạ giờ quen
Hẳn
là hoa cũng đẹp
Hiền
dịu như mắt em ?
Kẻ
nói hoa màu đỏ
Kẻ
mách hoa màu vàng
Người
cho hoa là cỏ
Người
bảo hoa mọc hoang !
Ta
tìm, đi tìm mãi
Mang
nỗi buồn lang thang
Giữa
thị thành hoa lệ
Tìm
đâu hoa vông vang ?
Ngày
tiễn em mưa trắng
Ta
lặng nhìn mây trôi
Vông
vang trong tay với
Hay xa
tận chân trời ?
(Tập
thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Hai mươi
năm lưu lạc
Hai mươi
năm trời lưu lạc
Hai mươi
năm trời xa quê
Từ miền
đất lạ
Hăm hở em
về .
Thành phố mình
vẫn đẹp
Đất
nước mình vẫn xanh
Bao nụ hồng
vẫn nở
Trong nắng sớm
trong lành .
Tuổi thơ
xưa mình hái ổi
Tuổi thơ
xưa mình lội sông
Giữa dòng
đời xuôi ngược
Em còn nhớ tôi không
?
Em chợt kêu
bằng tiếng Pháp
Em chợt hỏi
bằng tiếng Anh
Em cúi đầu ôm
mặt
Nước mắt
buồn chảy quanh .
Hai mươi
năm trời lưu lạc
Hai mươi
năm trời xa quê …
(Tuyển
tập thơ Gói Mây Trong Áo 2003)
Ngày
xưa hai đứa chiều chiều
Rủ
nhau chơi hái thật nhiều hoa mua
Hoa mua
em bán tôi mua
Tiền
là lá rụng cuối mùa vàng bay
Rồi
tôi kết lá thành dây
Kết
hoa vào lá, kết ngày vào đêm
Kết
thành hoa cưới trao em
Vòng
hoa tím mái tóc mềm bến sông
Cô dâu
cười ửng má hồng
Dắt
tay chú rể chạy rong khắp làng …
Sao
giờ mây trắng sang ngang
Hoa mua
nở tím rụng sang tay người
Thuyền
còn một bóng trôi xuôi
Tình
còn một đám lá rơi giữa dòng
Mẹ
buồn đám cưới em đông
Xe
hơi chín chiếc, qua sông chín đò …
Ngược
thuyền về với tuổi thơ
Bến
sông vẫn tím đôi bờ hoa mua
"
Hoa mua ai bán mà mua "
Để
tôi vớt lá tìm mùa thu xa ?
(Tập
thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Cô bé
cài băng đô
Không
còn về trường cũ
Hoa
sứ buồn ủ rũ
Lạnh
ướt một bàn tay .
Hoa
vẫn ngát hương bay
Như
ngày xưa đến lớp
Như
chiều nào bất chợt
Ta tìm
em bơ vơ …
Đâu
rồi màu hoa sứ ?
Đâu
rồi màu băng đô ?
Đâu
rồi mùa thu cũ
Gió
nối lời vu vơ ?
Chỉ
còn là giọt nắng
Rơi
trong chiều rưng rưng
Băng
đô vàng áo trắng
Một
thời ta bâng khuâng .
Chỉ còn là trang vở
Những
nỗi niềm không đâu
Một
bài thơ viết dở
Một
nỗi lòng chôn sâu !
Cuối
thu chiều gió dậy
Mây
lặng lờ lang thang
Em xa
mùa hạ ấy
Bông
sứ buồn miên man .
Cô bé
cài băng đô
Đã
quên rồi trường cũ
Hoa
sứ giờ ủ rũ
Thổn
thức lạnh bàn tay !
(Tập
thơ Hoa Sứ Trắng 1997)
Con
thắp một ngọn nến
Sáng
rực giữa đêm đông
Nhớ
ngày xưa mẹ khóc
Lệ
nến rơi đỏ hồng .
Ngọn
nến là ngọn lửa
Sưởi
ấm nỗi buồn con
Thương
mẹ đời cơ cực
Xác
thân mau héo mòn .
|