Sáng Muôn Trăng

 

Thơ

Đoàn Văn Khánh

 

 

 

 

 

 

nguyện

 

Tụ

như sương

tán

như sương

Mong manh

mỏng mảnh

vô thường cuộc chơi

Đời 

không vui

trọn tiếng cười

Xin

hòa làm một giọt rơi

thật tròn

 

 

tâm cảnh

 

Trèo lên ngất ngưởng đỉnh trời

Vươn vai hít trọn một hơi sương đầy

Căng buồm gió kết bè mây

Sắc màu lờ lững bay bay dịu dàng…

Giong hồn cố xứ lang thang

Hái rêu thiên cổ ướp trang thơ tình

Gõ vào thạch thất kiên trinh

Thơ sầu biến hiện tờ kinh nhiệm mầu

Gõ vào tâm cảnh thiên thâu

Cỏ thơm bỗng rụng trắng đầu thiền sư

 

 

 

về thăm quê nhà

Viếng từ đường họ ĐOÀN. thôn Nam Hà. Nam Định. IV. 2004

 

Quê người lầu các nguy nga

Quê nhà tôi vẫn rất là… nhà quê!

Năm mươi năm – một nguyện thề

Nửa đời người mới lần về cố hương

 

Loanh quanh ngõ ngách rắn trườn

Li ti “xấu hổ” bên đường níu chân

Thắp hương cúi lạy tiền nhân

Hồn thiêng phảng phất mộ phần xanh rêu

Mái đình bóng ngả liêu xiêu

Hết thời đói rét – cảnh nghèo chưa qua

Vươn cao vút… lũy tre ngà

Mầm măng vỡ đất thơm tà áo bay

Phong sương mấy độ dạn dày

Dòng sông chạnh nhớ những ngày ấu thơ

Lư trầm khói quyện hư vô

Mở trang gia phả còn ngờ chiêm bao!

 

Cháu con ríu rít vui sao

Công ơn tiên tổ trời cao chín tầng

Quê xa… mà vẫn thật gần

Vẫn đầy gắn bó thiết thân một đời


 

sáng muôn trăng

Vu Lan Bồn – Tụng ca Mẹ

 

Run rẩy từ tin yêu dâng hiến

Mầm sống cựa mình lên tiếng thai phôi

Đạp chân, thúc chõ liên hồi

Lời vỗ về thì thầm. Ngượng nghịu

 

Sự cưu mang trăm chiều vất vả

Một nhịp tim, một hơi thở chia đôi 

Sợi nhau hồng chuyền sinh khí tinh khôi

Con với Mẹ chan hòa trong linh cảm

 

Thời gian trôi qua… tính ngày tính tháng

Niềm hạnh phúc đan lưới nỗi âu lo

Trong lặng lẽ đợi chờ.  Vời vợi…

 

º

Không gian nặng một màu chì

Tia chớp dọc ngang xé trời trăm mảnh

Đám thủy thủ gan lì

Chợt thấy mình nhỏ nhoi giữa hai bờ sinh tử

Và biển đang mênh mông giận dữ

Và sóng đang cuồn cuộn dâng trào

Kinh hoàng dẫu đến thế nào

Bạn cùng san sẻ đầy vơi, 

Mẹ tôi vượt cạn  mồ côi một mình…

 

Tiếng chiêm chiếp khe khẽ

Mổ vỏ trứng chui ra

Con người phải xẻ thịt, banh da

Cắn răng nuốt cơn đau cắt ruột

Mười đầu ngón tay tê buốt

Mái tóc quằn quại mướt mồ hôi

 

Khi tiếng “tu-oa” chào đời

Niềm vui rạng rỡ. Môi cười tái xanh

Những giọt nước mắt nhảy múa

Nhảy múa khúc luân vũ nghê thường

º

Ơi! Diệu kỳ hai bầu vú tròn căng

Là hương ngàn hoa

 

Là sáng muôn trăng

Dòng sữa mật ngọt ngào ấp ủ

Từ lòng Mẹ tràn dâng

 

Chiếc răng non mới nhú

Đẹp như mảnh trăng liềm

Tham lam in dấu lên cồn ngực Mẹ hiền

Niềm đau cháy bỏng. Hân hoan

 

Rồi những đêm thâu đêm. Mắt thâm quầng

Lúc con èo uột. Se thân. Ấm đầu

Rưng rưng Mẹ lại nguyện cầu

Thầm trong câu hát ví dầu ầu ơ…

 

Cái cò lặn lội đêm đêm

Chắt chiu rau tảo lại chen rau tần

Quên ngày nhan sắc đương xuân

Của ngon mẹ nhịn dành phần cho con

Đi về một nắng hai sương…

 

Con lớn lên cao bằng gậy bằng sào

Mẹ già nua tự lúc nào không hay

Con đi đầu núi chân mây

Mẹ mòn mắt đợi. Mong ngày. Ngóng năm

Con còn dệt mộng xa xăm

Mẹ ngồi hiu hắt. Âm thầm. Hắt hiu

 

º

Như ngọn nến hiến dâng giọt sáng cuối cùng

                             mới lụn tàn trong bóng tối

Rồi một hôm sức mòn mỏi. Lịm dần…

 

Trọn đời mẹ đăm đắm viễn phương

Mắt khép lại

Hóa thân làm nhánh mây sương bàng bạc

 

Bay lơ lửng khắp vòm trời bát ngát

Chở che cho con chút râm mát quê nhà

Có  bao giờ con đứng giữa bao la

Uống từng giọt mưa

Để nghe vị mặn nhạt nhòa nước mắt?

 

Đừng mê đắm  dòng đời dao cắt

Đêm rằm. Tĩnh mặc thân tâm

Lắng nghe âm hưởng chuông trầm ngân nga

Hồn thiêng sông núi ông cha

Hòa lời Mẹ vọng thiết tha ru hời…/.


 

khúc giao tình

 

º

Người trao tôi

Cay đắng hay ngọt bùi

Đều trân trọng

 

º

Chỉ trong chớp mắt

Nếu lỡ … quên nhau

Sẽ chẳng còn là

Ta nữa đâu

 

º

Trong bọt nước li ti

Có dòng sông trôi đi

Trôi mãi

 

º

Phút giây tịnh lắng

Hồn trong

Sẽ nghe tiếng vỡ tan

Cùng hư vô

 

 

biển sớm mai về 

 

Núi còn nằm ngủ trong sương

Biển còn ôm trọn vầng dương trong lòng

Gió còn xa tắp mênh mông

Sóng còn ánh bạc bềnh bồng trăng trôi

Em còn nhí nhảnh mắt môi

Ta còn thơ tạ đất trời hồng ân

 

 

hạnh phúc Vô Kỵ

 

Ta về phong kiếm giang hồ

Lãng quên hết cuộc mưu đồ kinh thiên

Lắng nghe tiếng thở con tim

Rộn ràng tấm áo lụa mềm mà say

Thần tiên là những tháng ngày

Thảnh thơi ngồi kẻ lông mày cho em

 

 

thơ lúc kẹt xe

           

Nắng trưa xối lửa

Chang chang đường dầu

Mịt mù bụi khói

Đi đâu? Về đâu?

 

Chôn chân một cõi

Ta bà mấy phương

Ai ngờ hạnh phúc

Nhen nhúm chút hương

 

Nghe hồn rạo rực

Tóc thề vẫn bay

Đốt thêm điếu thuốc

Nối dài áng mây

 

Gió ơi! Lả lướt

Mát mẻ hơi thuyền

Mồ hôi lỡ giọt

Lăn tròn má em

 

Bên bờ sóng vỗ

Mạn cầu chữ Y

Dòng sông mới nở

Muôn đóa lưu ly

 

 

hạnh ngộ

 

Chao ơi… cái lúm đồng tiền

Theo ta suốt một triền miên gập ghềnh

Cung đường thiết lộ chênh vênh

Tàu qua ga nhỏ không đành vẫy tay

Dòng sông nối những dặm dài

Chân cầu ở lại mắt ai sũng buồn

Thời gian khép cửa yêu đương

Gió như dao cắt mảnh hồn tả tơi

Sân thiền hạnh ngộ niềm vui

Buông tà áo tím trông vời ngẩn ngơ

Trên tầng tháp cổ“ rêu mờ

Ngày sau sỏi đá” còn tơ tưởng hoài

Ngoài trời “mưa vẫn mưa bay

Trang thơ nhỏ nhẹ dấu hài “Diễm Xưa…”

 

 

 

quyết định hân hoan

 

Xa bay ngàn cánh hạc

Những thần thoại một thời

Những đắm mê rời rã

Theo cánh buồm mù khơi

 

Bao nhiêu lần luân  lạc

Ta đứng giữa đất trời

Môi vẫn cười khinh bạc

Bên lề cuộc rong chơi

 

Như Chúa chọn loài người

Để treo mình thập ác

Ta chọn một tiếng hát

Để… làm thơ suốt đời

 

 

Ơi! Người nữ tóc mây

Sao em còn nghe gió

Ta nói cho em hay

Ta chọn em rồi đó

 

Những ngọt ngào bĩ cực

Những nồng nàn cháy da

Những đỉnh trời rạo rực

Những tuyệt vời xót xa

 

Chỉ với mỗi mình ta

Gã tình si rất mực

Em  mới thấy hạnh phúc

Ràn rụa bóng nguyệt hoa…

 

Ơi! Người nữ tóc mây

Sao em còn nghe gió

Ta nói cho em hay

Ta chọn em rồi đó!

 

                    Phượng tím Ban Mê 1971. 

 

 

điều ước trên chuyến tàu đêm

 

Tàu khởi động. Tàu chạy giật lùi

Một hồi còi dài, buồn man mác

Một hồi còi nghẹn như tiếng nấc

Rồi băng băng lướt dọc đường ray

 

Anh chập chờn túy lúy cơn say

Loa vang câu chúc mừng thượng lộ

Cũng cà tửng nghiêng người giả bộ

Vẫy tay chào… mấy giọt sương rơi

 

Giờ này thành phố rất đông vui

Chiếc ghế xích đu chờ hoa sắp nở

“Đèn Sài Gòn vẫn ngọn xanh ngọn đỏ”

Đường tàu đi sao ngọn tỏ ngọn mờ 

 

Lòng dặn lòng phải tập thờ ơ

Tìm khuây khỏa. Quên. Nguôi niềm nhớ

Đừng quay quắt trong từng hơi thở

Giấc ngủ nửa vời mê mải gọi tên

 

Thèm hóa thân làm chiếc bóng riêng em

Để gắn chặt đời nhau mãi mãi

Bóng thì rất âm thầm si dại

Nhưng có bao giờ bóng phụ hình đâu!

 

Tàu vẫn lầm lũi… giữa đêm sâu

Xé màn đêm bởi thanh âm sắc lạnh

Anh cúi đầu chìm trong cô quạnh

Nén nỗi đau bằng tiếng thở dài

 

Tàu vẫn lầm lũi… đến sớm mai

Biển sẽ hiện ra cùng mây trắng

Anh vẫn thì thào trong xa vắng

Giá như… điều ước chợt hiện lên

 

 

hăm lăm Tết giữa Sài Gòn

 

Về thăm nơi xưa chôn nhau

Giũ áo sông hồ mỏi mệt

Tập tục ngày hăm lăm tết

Nối liền hai cõi âm dương

 

Người đi tảo mộ dâng hương

Ta biết lấy chi báo hiếu

Đắng cay ngậm ngùi mới hiểu

Nhân sinh một cõi vô thường

 

 

một phương em

 

Hãy là Bụt của riêng anh

Lời yêu thương hóa phẩm kinh nhiệm mầu

Trái tim xơ xác quên đau

Gióng hồi bát nhã qua cầu vô ưu

Dẫu chưa thọ hạnh tỳ kheo

Nguyện như chiếc lá cuốn theo dòng thiền

Về quy ngưỡng một phương em

Ta bà đang ửng hồng lên niết bàn

 

 

em đi chơi núi

 

Em đi chơi núi

Leo mấy ngọn trời

Thở cùng sương khói

Nghiêng vành trăng soi

 

Trên cao vòi vọi

Du cõi non Bồng

Gặp người Lưu Nguyễn

Nhắn gởi gì không?

 

Nhớ đừng lúng liếng

Đôi hàng dao cau

Rụng hết vườn đào

Ngàn năm mới tựu

 

Dưới này đau đáu

Cành Dao cây Quỳnh

Khuya còn tấm tức

Nụ buồn lặng thinh

 

Hồn em trắng trinh

Tim  ta chân tình

Mình soi bóng mình

Lên dòng tâm kinh

 

Bởi vì… hạnh phúc

Lau lách trong đời

Nếu em… thoát tục

Còn gì thơ tôi

 

 

đập vỡ gương đời

Tặng nhà tôi -  25 năm ngày cưới 3.XII.74 - 99

 

Xuân qua. Xuân  lặng …  như tờ

Cái già đến tự bao giờ - ô hay!

 

Đâu thời tình tứ mê say

Thương cho đuôi mắt thoáng vài nếp nhăn

Phấn son mấy lượt ân cần

Vết chân chim đã không ngăn được rồi!

 

Thời gian đến tệ thì thôi

Nỡ xông khói trắng xóa trời hoa niên

Ngỡ dành chút để làm duyên

Trót rơi mất lúm đồng tiền ngày xưa

Thần thông mấy cũng đành thua

Bên lề nhìn cuộc bông đùa cao xanh

 

Về nguồn ký ức mong manh

Ta xin họa lại một hình dung xa

Trong tâm nở đóa kỳ hoa

Bờ môi dù nhạt - mặn mà tìm môi

 

Nhìn em trang điểm… ngậm ngùi

Vì em đập vỡ gương đời phù sinh

 

 

Monte Rosa

 

Thần nữ giương cung tự thuở nào

Mũi tên xuyên suốt cõi chiêm bao

Non xanh vời vợi hồng len lén

Trái tình rụng xuống chín đời nhau

 

 

điềm lạ

 

Lạ nhỉ! Đêm nay đầy bí ẩn

Ai vừa thắp sáng hai vầng trăng

Ai vừa gửi gió niềm thi hứng

Ngộp vỡ hồn tôi ngực mới căng

 

 

với người trẻ tuổi

 

A ha! Ta biết ngươi vừa lén

Trèo núi cao xem trăng dậy thì

Trăng dậy thì… trăng nằm mộng biển

Trăng nằm mộng biển, biển vân vi

 

tuẫn đạo

 

Thơ viết thay lời kinh

Tụng suốt thời giông bão

Trong tôn giáo của tình

Nguyện làm kẻ tuẫn đạo

 

 

bão táp – sá gì!

 

Lượng đời rộng mở

Trái tim nhu mì

Điều không thiết nhớ

Sao chẳng quên đi

 

 

đêm xanh

 

Tiếng thở dài rất nhẹ

Bước chân ai qua cầu

Cửa nhà ai vừa hé

Ôm gối nằm nhớ nhau

 

 

vẫn còn e ấp

 

Vẫn còn… e ấp đấy thôi

Xin cho mãi nụ như thời rất xa

Em là mật ngọt của hoa

Tôi – con ong thợ la đà lượn quanh

Chút hương ru ngọn gió lành

Chút thơ chút mộng cho tình bay lên

Đừng tung cánh sớm nhé em

Hãy còn như mới… làm quen hôm nào

 

tiếng hát

 

Hà tất đêm vàng thơ mới hiện

Trưa nay chan chứa biển tình người

Châm đầy bầu rượu mừng tri kỷ

Xóm nhỏ mơ về rộn rã vui

 

Hãy rót tràn cung mây – chớ vơi

Vần thơ ngọt lịm chuốc mềm môi

Khúc đàn dìu dặt cung trầm bổng

Tiếng hát em xanh biếc cả trời

 

Tiếng hát du hồn bao nỗi nhớ

Ngày xưa… len lén mộng tinh khôi

Ngày xưa cặp sách thơm hoa dại

Đã biết chi đâu… những ngậm ngùi

 

Nghe mong manh quá… như sương sớm

Lá cỏ đong đưa chút lả lơi

Tiếng hát ngất ngây hồn ta mất

Vỡ òa muôn mảnh ánh sao rơi

 

Sang sông con sáo bay biền biệt

Chào bạn ta về tiếng hát ơi!

Vượt sóng hoàng hôn lồng lộng gió

Còn say tấu khúc tạ ơn đời

 

 

chén cháo hoa

 

Em cho tôi chén cháo hoa

Tấm lòng thơm thảo chan hòa có nhau

 

Lâm cơn trọng bệnh… bạc đầu

Đìu hiu xứ lạ - ngờ đâu còn người

Thật tình dòng lệ vừa rơi

Mừng vui pha lẫn ngậm ngùi chưa tan

Từ khi… lỡ một cung đàn

Trời cao đất rộng dọc ngang ít nhiều

Chân đi trăm suối vạn đèo

Hốt nhiên ánh mắt vời theo. Lạ lùng

Phải chăng… ờ, biết đâu chừng

Khổ đau vợi hết, bão bùng dần qua

 

Em cho tôi chén cháo hoa

Tấm lòng thơm thảo còn ta với mình

 

 

 

biển chiều rất ngoan

 

Chiều nay biển thật hiền ngoan

Xa khơi sóng với nắng vàng nhấp nhô

Mơn man vỗ nhẹ vào bờ

Dáng tình như bé đang chờ mong ai

Tựa hàng liễu rủ bóng dài

Có hai bóng nhỏ ôm vai thầm thì

Làm sao tôi bước chân đi

Nụ hôn vị muối trộm nghe mặn mòi

Hoàng hôn dần tím mây trời

Dưới chân cát chạy… và tôi – một mình

 

 

cuối đất cùng trời

 

Cảm ơn ngọn gió đông sang

Phất phơ mưa bụi nồng nàn duyên thơ

Từ trong tăm tắp xa mờ

Nhóm lên sợi khói bâng quơ bên đời

Cảm ơn riêng một góc ngồi

Cho tôi xin nửa vành môi trữ tình

Sao còn trầm lắng như kinh

Ngoài kia dạo khúc đàn tranh xanh ngời

Cao cung lên! nốt nhạc vui

Mai đi cuối đất cùng trời có nhau

 

 

 

 

cạn chén trần gian

 

Vác mặt trời tòm xuống biển

Vẫy vùng bõ lúc cùm chân

Khuya về gặp trăng dâng hiến

Khối vàng lồ lộ toàn thân

 

Rừng núi rùng mình ngất lịm

Thiên thai bặt khúc hạc cầm

Chỉ có thơ là bất biến

Cùng ta cạn chén trần gian

 

 

dưới vòm lan

 

Mồ hôi thấm đẫm không hay

Nương cơn gió thoảng qua đầy tiếng chim

Trưa trời đứng bóng thật im

Chín tầng mây lượn bay tìm hoàng hôn

Đong đưa nhịp võng nắng vờn

Lao xao ký ức tím hồn trăm hoa

 

 

thả mộng lên trời 

 

Biệt mù cánh én ngày thơ

Xuân em sao mãi hững hờ sắc xanh

Thuyền trôi cuối bãi đầu ghềnh

Đã đành mệnh số vây quanh phận người

Cùng ta thả mộng lên trời

Vút cao tiếng hát quên đời truân chuyên...

 

 

nhật ký tôi 1995

 

Sáng điểm tâm vài ngụm nước trong

Tạm lót dạ đón tia nắng sớm

Trăm sắc màu rủ nhau bay lượn

Bạn cùng ta suốt chặng đường dài

 

Bao nhiêu là mái tóc như mây

Thoang thoảng dịu dàng hương thiếu nữ

Thơ vội vàng chạy theo ấp ủ

Bao nhiêu là… bụi, khói nồng cay!

 

Trưa lui cui nắm cơm Phiếu mẫu

Bếp nhà ai ánh lửa sum vầy

Em đốt thuốc ngồi bên hàng giậu

Đốt thanh xuân mà đâu có hay

 

Đất chẳng lành sao chim đến đậu?

Rập rình tay ná ẩn quanh đây

Nét trúc nhạt nhòa gương tiết tháo

Một góc trời không đủ cánh bay!

 

Chiều qua bến đò bặt tăm tiếng gọi

Con nước bầm đen chết tự bao giờ

Lục bình vàng úa đang chìm nổi

Trăng bạc tình quên dải khăn sô

 

Cố hoài niệm dòng sông trai trẻ

Tiếng hò xưa vọng nỗi ngậm ngùi

Cầu chữ Y phân đôi nhánh rẽ

Ngả nào đi tới ngọn nguồn vui

 

Đường ngược dốc. Mồ hôi đẫm áo

Bạc đầu chưa thỏa cuộc rong chơi

Kẻ dối gian hay người cao đạo

Cũng lịm dần trong giấc mê đời

 

Say ngất ngưởng về căn gác nhỏ

Bóng ôm hình nằm ngủ lăn quay

Đêm hắt mưa cuộn tròn thương nhớ

Mộng vô cùng hơi ấm một vòng tay

 

 

khúc hát vuông tròn

 

Chân khuya rảo bước qua thềm vắng

Gọi sớm mai về rặng liễu xanh

Mắt sương ngời sáng long lanh

Hạt mầm nẩy lộc tinh anh dâng đời

 

Tan biến nỗi ngậm ngùi xưa cũ

Võ vàng thu ủ rũ giọt Ngâu

Lao xao sóng vỗ mạn cầu

Tiếng cười thơ dại nhiệm mầu Phương Viên

 

Ơn đời sống an nhiên tự tại

Điệu cổ thi cảm khái ngâm nga

Ơn chung thủy – bóng hình ta

Ngát thơm dìu dặt hương trà thoảng bay

 

Ơn bằng hữu chen vai sát cánh

Chữ tình chung lấp lánh sầu riêng

Những quên những nhớ lụy phiền

Chén say túy lúy ngả nghiêng đáy hồn

 

Ơn mai hậu vuông tròn cơ nghiệp

Nẻo tử sinh trọn kiếp –  sang bờ

Em còn giữ lại trang thơ

Nửa khuya chợp mắt hóa tờ kinh văn…

 

                                             Phương Viên các. 8.IX.2004

 

 

hươu cao cổ

 

Xưa ta là kiếp hươu cao cổ

Nên kiếp này mười đợi chín mong

Đò dọc buồn tênh con nước lợ

Ráng chiều chờ mãi tiếng thu không

 

Ngày một ngày hai… ai có biết

Nỗi buồn của chiếc bóng chông chênh

Vàng tay sợi khói vàng lên mắt

Quán vắng người. Ta ngồi một mình

 

Quán vắng người. Ta ngồi lặng lẽ

Im như tượng đá vọng thiên thu

Sườn non rêu bạc hồn khô khốc

Chim vỗ cánh bay xa biệt mù

 

Nghe hoài chưa dứt dư âm cũ

Uống mãi vẫn đầy giọt đắng cay

Đừng nhớ mà sao quên được nhỉ

Thôi thì trời đất cứ vần xoay

 

Thôi thì… người cứ vô tình vậy

Bóng khói hình sương trải bạt ngàn

Ta cứ ngây ngô vòng đuổi bắt

Dám trách gì đâu “chuyện thế gian”

 

 

khánh chúc

 

Chúc lành em cuộc rong chơi

Chúc vui em những niềm-vui-thật-lòng

Chúc hương em ngát như hồng

Chúc ta tròn một số không giữa đời

Chúc điều ngà ngọc lên ngôi

Chúc tình hờ hững khơi vơi hững hờ

Cuối cùng trong giấc huyễn mơ

Ơn người đọng mấy vần thơ tặng… người

 

 

ký gởi

 

Tôi xin ký gởi tôi