|
Thơ Đoàn văn Khánh Sài Gòn Trời Mưa ... Sài Gòn trời mưa trời mưa hoài không dứt Sấm chớp bủa giăng xé nát bầu trời đen hơn màu mực Bầu trời tang thương bầu trời buồn xo Có phải vì mưa – nghịch cảnh (?) xui nàng hoãn cuộc hẹn hò (Cứ tin như thế đi, tạm tin như thế đi) Bởi sống mất niềm tin – sẽ chẳng còn gì! Chàng trở về căn gác trọ hẩm hiu Cái bụng xếp ve, điếu thuốc lụn tàn cùng chiếc bóng liêu xiêu Mưa vẫn mưa giăng phong kín lối về – sũng nước Đám cỏ xanh trước nhà rướn mình sướt mứơt Loài ễnh ương khát tình cất giọng rủ gọi nhau ”uyềnh oang” Ôi những tiếng “ uyềnh oang” sao nghe nồng nàn quá đỗi Con chó già ngồi lặng yên nơi bục cửa ngóng đợi Như chia nỗi buồn trống vắng, chơi vơi Chàng đưa bàn tay vuốt ve từng mảng lông tả tơi, loang lổ Con chó cúi mặt, rúc đầu vào lòng chủ vẫy đuôi mừng rỡ Mừng đón sự sũng ái, cũng là hồng ân đâu phải dễ – cả một thiên đàng Ít ra bây giờ chàng thấy mình thôi hết lang thang Ít ra bây giờ chàng thấy mình cần thiết hơn – với nó Với con chó già nua còm cõi Con chó già đêm đêm ngồi lặng yên nơi bục cửa ngóng đợi … Cần thiết hơn khúc xương giả tẩm mùi thịt bày trong siêu thị Cần thiết hơn cao lương mỹ vị ở nhà hàng Cả hai ôm chầm lấy nhau, sớt chia chút hạnh phúc muộn màng Cả hai bất chợt đều ứa hai hàng nước mắt Cám cảnh xót thương đời nhau Se sắt Lây lất cùng biển dâu … 15-8-2004 |
Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved