Thơ
Phan Các Chiêu Hằng

nửa đêm
ghé lại
nửa
đêm ta đứng, trầm ngâm
trong tim vẳng tiếng gọi thầm tên quen
nửa
đêm phố lạ ngọn đèn
dọi
chênh chếch bóng sau rèm nhà ai
nửa
đêm về đứng thở dài
giữa không gian cận, hình hài cũng xa.
phan các chiêu hằng
(2009)
nụ cười
hiền buổi nọ
bãng lãng về đâu trong hơi gió
buổi chiều tím ngát ngõ hoàng hôn
nghe bỗng đằm đằm trong nhịp thở
loáng thoáng đâu đây một chút buồn
có
lẽ vì chiều qua đã biết
phút tạ từ nhau sắp đến gần
nên
chim buông tiếng sầu thê thiết
vọng về lừng lững giữa không trung
em
về, em về, ừ thôi nhé
ngày một ngày hai cũng lạ lùng
nụ
cười vô tư trao buổi nọ
mai
về nhớ giữ nét khoan dung
mai
về ôm theo tình thống hối
lệ
đằm đằm nhỏ giữa ngùi trông
phút chia tay buồn chi không nói
mai
chắc gì đâu có một lần
còn
nghe tiếng cười dòn hân hoan
còn
nghe tiếng thở dài trở trăn
đêm
cuối cùng sao em không nói
một
tiếng từ ly cũng ngại ngùng
em
về, em về phương rất lạ
chắc có mây xanh lẫn nắng hồng
thì
thôi, nụ cười hiền buổi nọ
nhớ
đời đời giữ nét khoan dung...
phan các chiêu hằng
(2009)
đôi khi
bỗng lạ vô cùng
chiêm bao lúc có, lúc không
lúc
mơ, lúc tỉnh, lúc lòng vòng theo
chân ai qua dưới nắng chiều
vô
tình khua động ít nhiều tim ta
chiêm bao lúc gần, lúc xa
lúc
xao xuyến nhớ, lúc ngà ngà say
thấy người đứng giữa tháng hai
choàng cơn mộng ngắn còn dài niềm riêng
chiêm bao lúc nhớ, lúc quên
lúc
co thân, lúc lênh đênh mấy tầng
mắt
người hoá kiếp phù vân
khép trời mộng ảo, thả vòng tay ôm
chiêm bao lúc vui, lúc buồn
lúc
bình tâm, lúc điên cuồng nhớ nhung
và
đôi khi lạ vô cùng
thấy người về giữa chập chùng khói sương...
phan các chiêu hằng
(2009)
|