TẬP THƠ
NAM THẢO

Mưa rơi giọt lệ
lưu đày
Gió bay cho nhớ những ngày
thương đau
Mây buồn kỹ niệm xanh
xao
Sương mơ giấc
ngũ chiêm bao một mình
Ngồi buồn đếm giọt mưa rơi
Rớt lên chiếc lá nỗi trôi giữa giòng
Đời ta một chuổi long
đong
Cánh chim lạc lõng trên đồng
bơ vơ
Gió mưa năm tháng hửng
hờ
Trăng tà khắc khoải
đợi chờ sớm mai
Tâm tư đêm vắn đêm dài
Tuyết sương lấp
phủ hình hài ái ân
Mưa buồn ôm mãnh phù vân
Xót xa cơn gió bâng khuâng cuối
trời
Nhạt nhòa giọt nước run
rơi
Đây là kỹ niệm, kia
trời vắng không
Phố chiều còn buổi mưa
giông
Ta còn
lây lất ngồi trông mưa tàn
Chiều
nay sương cũng buông giăng
Chân mây lơ lững vầng
trăng âu sầu
Não nùng trông cảnh bể dâu
Vẩn vơ cơn gió
dảỉ dầu chơi vơi
Hồn ta héo hắt run rơi
Đêm đêm ngồi
đếm sao trời bơ vơ
Trăm năm hoang bóng
đợi chờ
Cố nhân đâu thấy
mịt mờ trần gian
Đường xưa
hương khói hoang tàn
Lối xưa còn lại
lỡ làng ước mơ!
Tôi hôn người ấy
bằng thơ
Sao môi ướt đẩm dật
dờ đê mê
Nam Thảo
Sương rơi mờ
ảo lưng trời
Cây trơ trụi lá không
lời thở than
Đường xa hun hút miên man
Hắt hiu cơn gió sầu tan cánh
hồn
Lác
đác mưa bay cảnh chán đời
Tà tà ai rảo chợ
chiều chơi
Lom xom mấy gả rao hàng
cũ
Lố nhố nhiều cô lãnh
của hời
Hục
hặc anh đen còn lớn lối
Hề hà chị trắng
vẩn à ơi
Lang thang năm tháng
phương trời lạ
Ngán cảnh lình bình muốn
hết hơi!
London, 01/08/1994
Mây trôi vể cỏi
tịch-liêu
Heo may đâu gió đìu hiu
gọi hồn
Chim trời mõi cánh hoàng hôn
Thương đau
đếm lại mấy lần sa cơ
Biển khơi khơi
rộng đôi bờ
Trời cao cao biết bao
giờ mới thôi!
Gục đầu ân ái chia
phôi
Tóc xanh lũ lượt
rụng rời trần gian
Hôm nào chuông đổ
trường tan
Gió bay tà áo chiều hoang
ngập ngừng
Suối mây sợi thả
sợi vươn
Lung linh ngọn cỏ
nắng buồn tương tư
Nữa đêm chưa muốn
tạ từ
Trăng khuya gối mộng
dật dờ ngàn phương
Tiển em qua bến sông
tương
Chàng trương ngơ
ngẩn biết đường về đâu!
Phố xưa đổ
lệ âu sầu
Mưa ngâu bổng rớt lên
đầu người say
Chấp tay cầu nguyện
chiều nay
Cho tôi sống lại một
ngày năm xưa!
Bước
chân phiêu lãng hao mòn
Sao trông phố xá vẩn còn
chưa quen
Ngồi
nhìn một nữa cánh sen
Nước cùng mơ
ước làm sen với bùn
Chim trời dang cánh mông lung
Núi sông còn đó cồn cùng
biển khơi
Tiếng kêu khổ vọng
bên đời
Còn đây đứng đó xa
vời đất đai
Phiêu du đã được
bao ngày
Đầu mang tuyết
trắng hình hài héo hon
Chim trời buồn ngũ tìm
non
Tôi cười, tôi khóc cho tròn
kiếp tôi
Giữa trời một bóng
đơn côi
Có sương phủ
đục với tôi trên đồng
Cỏ cây huyền ảo hoàng
hôn
Có cơn gió nhẹ cho hồn
lên không
Thùy dương tóc rủ bên
sông
Thuyền ai lờ lững
theo dòng điu hiu!
Mây bay vất vưởng muôn
chiều
Vi vu khe khẻ cánh diều
thở than
Ta thức sớm một mình
ôm chán ngán
Mỡ
ti-vi càng nãn cảnh hoang đàng
Thà lay quay
với đôi hàng lạng quạng
Cho
tới giờ thoát khỏi nạn trần gian!
Sáng nay trắng mịt mờ
sương muôn ngã
Trời mêmh mông đông
buốt giá thêm sâu
Đèn phiêu du tắt dần
lên sỏi đá
Chuyện sầu xưa xin tha
gả bạc đầu
Mặt trời đi theo
đồng hồ gỏ nhịp
Ngày chưa qua đêm đã
kịp hẹn hò
Khóc làm chi cho sầu đau
liên tiếp
Hận buồn gì cho một
kiếp khói tro
Ta có hai chân mà không chổ
đứng
Giấc hải hồ mê
mộng tưởng ngoài sân
Gót lãng phiêu trên gian trần
hờ hửng
Môi cười khô héo hăt
những muôn lần
Tiếng chuông sớm nhà
thờ đâu vọng trổi
Quan tài ai ai vác
vội qua cầu
Nhìn theo sau ta
cúi đầu sám hối
Mai mốt
rồi xin chết cỏi không đâu
Nam Thảo
Đi trong rừng hoa lá
Muốn tìm một
người yêu
Hoa cười như nhục
mạ
Lá nói giống rong rêu
Lần trong đêm mưa gió
Cố kiếm một
người tình
Mưa cho rằng đồ bỏ
Gió lại bảo lưu linh!
Cứ tưởng mình hơi
dại
Hay quá lắm là khùng
Nhưng đúng là mình dại
Và rỏ là
mình khùng!
Dại mà
tiếp tục đi
Tìm người yêu trong
mộng!
Khùng mà vẩn cứ lì!
Kiếm người tình
chổ không!
06/1986
Một thuyền cô lạnh
giữa chiều đông
Mây trôi vất vưởng
trăng đầu ngõ
Người đứng bâng
khuâng cảnh giữa dòng
Lữ thứ ai đi còn
tiếc nhớ
Cô đơn kẻ ở
vẩn chờ mong
Biết ai ai biết ai còn
hỏi?
Có mấy tình yêu yêu núi sông!
Nam Thảo
12/1984
Chiều thương phố
vắng xanh xao
Hắt hiu gió thổi hoa
đào run rơi
Thương cho duyên số
một đời
Tiếc cho một kiếp
không lời thở than!
Người đi nhung
nhớ miên man
Biệt ly mấy lượt
lỡ làng tình thơ
Trắng đêm thao thức
bơ phờ
Hồn ai lờ lững
dật dờ phiêu diêu
Đò trôi lỡ hẹn hôm
chiều
Sông xưa lặng lẽ
thương nhiều bóng ai
Nắng lên đốt lữa
u hoài
Ngàn phương trăn
trối không ngày phôi pha
Sao trăng không nói bao ngày!
Sao sao không vói tay dài vuốt
ve!
Đơn côi đếm
bước lạc loài
Lất lây giấc ngũ
lưu đày quạnh hiu!
London, 06-1984
Sáng nào cũng vậy
để còn đi!
Thằng sir ngốc nghếch
coi mình mọi
Em miss thơm tho khiến
kẻ si!
Yes, yes, đôi khi trào bọt
quáp
No, no, lắm lúc lộn hòn bi!
Đêm về tức tối
đau gần chết
Sáng trứng, ba-tê, lại
luộc mì!
10/1984
Mưa gió trời ơi
thấy chán đời!
Bình minh mờ mịt cảnh
chiều rơi
Lang thang một mãnh hồn cô
quạnh
Héo hắt tàn phai đến
rụng rời
Nam
Thảo
Có những đêm trăng
về nơi xứ lạnh
Tôi lang thang trong hiu quạnh
viển phương
Trăng ơi trăng! nàng
vầng mê lấp lánh
Để hồn ta chết
lặng giữa đêm trường
Em huyền mơ như
nữ thần diểm ảo
Môi ngọt thơm hơn
nhựa trái đầu mùa
Em mĩm cười cho
hồn ta ngây dại
Dù đê mê, ta có ngại gì
đâu!
Mơ gặp em, nhưng làm
sao em hởi!
Bắt thang leo hay chắp cánh
bay cao?
Muốn theo em khắp khung
trời vời vợi
Rã hồn rồi đền
tôi cũng không sao!
Bước
lãng phiêu, ta như người du mục
Nhìn trăng
đi, sợ không đuổi kịp trăng
Hằng nga
ơi! hảy chờ ta đôi phút
Đã lỡ
rồi, một chút cũng phải chăng!
London, 08/1987
Sáng nghe cây lá xạc xào
Tưởng như lạc
lối động đào rong chơi
Chập chờn ong
bướm lã lơi
Trưa thương một
mãnh rả rời
Khát khao trăng nước
một thời đã lâu
Buồn trông con nhện buông
thâu
Dệt thêm sợi mộng
cuối đầu còn xa
Chiều lên sương khói
bao la
Thông cao réo rắt câu ca não nùng
Thẩn thờ ngọn gió
hư không
Cho ta gói gởi mấy dòng
tả tơi
Tối nhìn theo cánh sao rơi
Nghe đâu tiếng cú ma
trơi trên ngàn
Giật mình giữa cảnh
du hoang
Ta đâu muốn chết
lỡ làng thương đau
Mưa gieo ướt át cho
đời
Mưa bay lớt phớt bên
trời vắng xa
Mưa rơi
sợi ngắn cho ta
Mưa buồn thương gởi sợi dài
cho ai!
Tình
vương ngàn dậm ai hay!
Ái ân năm
tháng, một ngày thiên thu!
Em đừng gây cuộc
bể dâu
Để ta khóc cảnh
mưa ngâu suốt đời
Tình ta có lúc
dở hơi
Sông
thương bến nhớ có hồi long đong
Bây giờ
giữa trận cuồng phong
Anh nguyền
tạ tội cỏng bồng em lên
Nam Thảo
Một mình ôm mãnh tơ
vương
Trăng khuya gợi nhớ
sầu thương lỡ làng
Bên trời bóng lẽ cô trang
Suối sông kỹ niệm
tuôn tràn chân mây
Phố đêm trơ trắng giọt gầy
Sương sa lắng
đọng đong đầy dấu chân
Hết rồi giờ phút ái
ân
Hồn nương theo gió
buồn dâng ngàn trùng
Thương em bản tánh
thiên thần
Nắng mưa không quản
tảo tần không than
Đâu ngờ giữa
chốn trần gian
May dâng phúc hạnh lan tràn
cỏi tiên
Trong trong dòng ngọc thủy
tuyền
Ràng ràng đáy nước câu
nguyền xa xưa
Đâu ngờ rằng
giữa cơn mưa
Chang chang nắng ấm
đong đưa cuộc tình
Nguyện còn một phút phù
sinh
Thương em ngàn phút cho mình
với ta
Nam Thảo
TẬP THƠ
NHƯ
ÁNG MÂY BAY
Tác giã: NAM THẢO
Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved