|
Ngudihi
" Thơ Thẩn Thơ "

Hấp hối
Phần mộ
của ta
chắc là
đã rõ
Em nhỏ
nào kia
dựng bia
cho chắc.
16.6.1978
Lủng phổi
Phổi t sắp lủng rồi
vài lỗ chứ chẳng chơi
t sẽ cắm vào đó
điếu thuốc đã tắt hơi
Vậy mà có một bà
độc địa như yêu ma
dọa cắm hoa vạn thọ
vào lỗ phỗi của ta
Thôi mà, tội quá mà
tui xin van lạy bà
đừng dữ dằn như thế
để tui chết yên nha
Sống trên trái đất này
cái gì cũng lung lay
cái chi cũng dang dở
tắt thở vậy mà hay.
Môi hôn
Nào thơm mùi mật
đâu thắm hương hoa
Vậy mà…, vậy mà…
thèm thuồng quá đỗi.
16.6.1978
Tử Quy
Gọi nhau hai cõi núi đồi
chờ bình minh đến ngỏ lời chia xa.
Định mạng
Có một thằng bạn
thì thầm với ta
“Đừng có lãng mạn
yêu ai đậm đà”
Nghe xong ta cười
có gì mà sợ
cuộc đời này rồi
cũng đến đổ vỡ
Hãy cứ ngời sáng
tự nhiên yêu nhau
giao cho định mạng
đến lúc bạc đầu.
Đồ điên
Ta làm thơ
Em làm ngơ
Ta làm chim
Em đuổi tìm
Thiệt là điên!
Lao động ở Long Bình
Mặt trời chưa thức dậy
t đã mở mắt rồi
tay chân dơ cọ quậy
thở no ứ khí trời
Nuốt đại mấy miếng khoai
mò đường ra bãi đất
băng qua đám cỏ gai
khua chim muông thức giấc.
Với nhau
Chút khoảnh khắc thiên thu
tưởng đã tu vạn kiếp.
03.7.1978
Mê muội
Em gái ơi, ráng học chăm
đừng bao giờ đứng ngóng anh trước nhà
hôm nay cũng như hôm qua
anh còn mê cái gọi là... nữ nhân.
Sinh nhật
Lên hăm ba
vậy mà
cứ lê la
thiệt là
vui bỏ…Cha.
XHCN
Cuộc sống này
cái con…cầy
cũng đói!
03.7.1978
Thuỷ quyển
Nếu…
thủy quyển chiếm ba phần tư diện tích trái đất
Thì…
em chiếm ba phần tư đầu óc lay lất của tôi
Thiệt là chất ngất
thiệt là quá trời!
Râu ria
Râu ria là tự nó dài
há sao phải cạo phải mài nó đi
Râu ơi mi cứ mọc thi
ta đây chẳng nỡ để mi đau buồn
Vậy mà lắm kẻ thập phương
gọi ta là đứa đóng tuồng chịu chơi
Khó mà hiểu được chuyện đời
nên chi ta vẫn cười cười… để râu.
Hạnh phúc
Hạnh phúc
của ta
chỉ là
gió chướng
Vất vưởng
rủ ta
sa đà
mạt kiếp.
21.7.1978
Cà phê, thuốc lá
Nhỏ vài giọt động đêm thâu
một mình ta hát thầm câu tặng người
Khói vàng tay nhập trò chơi
làm sao dập tắt làn hơi thở dài?
Mơ ước
Hãy bay ra khỏi tôi
giấc mơ mầu viễn tưởng
dù là niềm vui sướng
mỗi khi tìm gặp nhau
Hãy là cơn mưa mau
thấm ướt tôi rong ruỗi
tham dự trò chạy đuổi
bắt nhau trong đêm hồng
Hãy đứng ở cuối sông
thuyền tôi trôi lạc bước
có nhau theo mơ ước
yêu nhau rất thong dong.
Cái dốt của ta và…
cái dốt của nhiều người
là muôn đời
thèm sống.
21.7.1978
Mưa
Không mưa trước cũng mưa sau
mưa nào cũng ướt tóc râu của mình
t ca t hát ngông nghênh
giữa cơn mưa dính đất sình kín lưng
dù sao t nghĩ cũng mừng
cho ngày xưa cũ tưởng chừng như quên.
Đố biết
Có cái gì đây
núp sau túi áo
trú quán nơi đây
làm ta lảo đảo
mắt môi còn cay
giấc mơ kỳ ảo
biển xanh trời mây
reo cười kiêu ngạo
ngó vào chỉ tay
thấy đời điên đảo
ai biết ai hay
cái gì nhỏ máu?
06.11.1978
Em và đêm
Những đêm t mê vẽ
tưởng quên được mọi lẽ
tử sinh của cuộc đời
trôi qua vô cùng lẹ
Nhưng có lúc bất ngờ
chợt nhớ em thấy mồ
làm sao mà gôm sạch
vết lem mực đã khô
Đó phải là tình yêu
hay chỉ là ghẹo trêu
của buổi đời rong ruỗi
xem sức khỏe nhẹ hều
Không vui
Buồn em, t giữ trong tâm
dòm dòm ngó ngó lâm râm chối từ
Buồn t, t cất khư khư
đôi khi trau chuốt mệt nhừ châu thân
Buồn người, t thiếu ân cần
một hai ba bữa phù vân quên liền
Buồn đời, t mất thản nhiên
đứng đi, đi đứng ngả nghiêng thần hồn.
ta
t là đứa lông bông
mơ làm tên du tử
nằm ngửa giữa trời không
nhếch môi cười một nụ
quên cuộc đời long đong
học hành đến no ứ
mớ lý thuyết lòng thòng
giờ chỉ thèm được ngủ
hay được đi chơi rong
nói mấy lời phủ dụ
từ biệt cái đám đông.
Điệp ngữ tôi
Nụ cười xanh lửng lơ
gần gũi đến bao giờ
tôi gặp tôi lơ lửng
tôi gặp tôi ngủ mơ
Cuộc đời như ngủ mơ
buổi tối có hẹn hò
đêm về tôi mơ ngủ
đêm về tôi làm thơ
(thơ thật thẩn thơ)
Thơ trong tôi no hơi
chơi vơi, em, em ơi
rồi thơ tôi đọng lại
thành câu nhạc tặng người
Thơ trong tôi cười cười
nói nói với chính tôi
khuyên nhủ đừng yêu vội
khuyên nhủ cứ rong chơi
Cứ rong chơi
trong buồn vui
dù tăm tối
tôi còn tôi.
16.10.1978
Lời người
Thánh thần người trĩu nặng vai
làm sao t dám van nài một câu
màn đêm giờ đã phai màu
chôn t chết lặng trong câu nói người.
Di chúc
Mai này mà ta chết
hỡi thiên hạ thân quen
đừng rên la bi thiết
nước mắt dễ lên men
Đừng phúng điếu bằng hoa
hoa tươi rồi sẽ héo
ta là đứa du ca
quanh năm đời lôi kéo
Thưa Ba Má yêu thân
đừng than van thảm thiết
con là đưa lang bang
ai cũng làm phiền hết
Này các Chị các Em
cứ thản nhiên mà sống
khi còn lại những đêm
chẳng còn ta hát rống
Này Bè Bạn gần xa
tụi bay tha hồ khoái
vì đã chẳng còn ta
thường im hơn là cãi
Mai này mà ta chết
nếu có một Người Yêu
thì này Em quen biết
ráng nhớ lấy mấy điều
Mặc miệng lưỡi thiên hạ
hãy trồng hai thứ cây
Cà phê và Thuốc lá
trên đám đất vun đầy
Để ta ở dưới đó
lúc nhớ đến trần gian
bèn chui ra khỏi mộ
hít thở mùi khói nhang
Nếu chết chưa là hết
ta sẽ tìm gặp Em
nhưng chắc Em chẳng biết
vì lúc đó ban đêm
Em cứ sống thoải mái
coi ta như số không
thỉnh thoảng nên khấn vái
“Người ơi chết là xong”
Ta định nói rất nhiều
nhưng có điều đáng tiếc
mình còn sống lêu bêu
giữa cõi đời mỏi mệt
Bởi vậy nếu ta chết
hỡi thiên hạ thân quen
đừng rên la bi thiết
nước mắt dễ lên men.
Nỗi đau
Gom nỗi đau thành đống
lùa vào bãi rác nào
Lấy que diêm đời sống
đốt cháy cõi đời sau
Ai đi qua kinh động?
Ai đi qua? Qua mau!
Đừng yêu tôi tan mộng
Đừng yêu tôi hư hao
Tất cả là khoảng trống
tất cả không bền lâu
Một chút gì xúc động
xin bình thản cúi đầu.
16.10.1978
Thơ tôi
Thơ không còn màu xanh quê nhà
đã mất rồi thuở tụm năm ba…
Này em
Hãy khai tử tên tôi
đứa phất phơ ốm yếu
khi nào buồn cuộc đời
cứ đem tôi ra diễu
Chứ đừng yêu…khơi khơi
cái tên Nguyễn Đình Hiếu.
16.10.1978
Quỹ tích
Vòng quanh em một vòng tròn
cách em một quãng cách còn rất xa
mai đây tôi chết làm ma
đành tâm mò mẫm tìm nhà em chơi
vào xem em sống em cười
tặng tôi chưng hửng mấy lời thương đau.
02.11.1978
Chuyện kinh Thiên động Địa
ta như là…
…con Bò, con Chó, con Trâu,
con Heo, con Ngựa,….đầu lâu con Người
vậy mà…
cái Em đứng dưới cái Trời
đứng trên cái Đất nói lời yêu ta
vậy (chúng ta) là…
Không là Quỷ, cũng là Ma
quanh năm suốt tháng la cà bên nhau
phải chăng là…
Mai này mốt nọ biết đâu
Yêu nhau cho dữ, xa nhau mấy hồi.
03.11.1978
Buồn vui
Thầy chùa gõ mõ nam mô
cầu siêu cho mấy đứa vô nhị tì
Trần gian lắm kẻ ngu si
nhìn về cõi niết nhiều khi hoảng hồn
Vậy mà có đứa lộng ngôn
ngợi ca trái đất dập dồn tình yêu
Riêng ta vào lúc buồn thiu
ngước nhìn tượng Phật mà kêu lên rằng
“Ngài ơi, ngài có biết chăng
cuộc đời nó đã cuốn phăng con rồi
May mà con lại biết bơi
loi ngoi lóp ngóp thở hơi thở này
Bao giờ trái đất lung lay
Ngài ra tay cứu con đây nha Ngài”
…
Ta như nghe tiếp ngáp dài
Phật đang híp mắt nói “Mày khôn ghê”…
Cúi đầu
Cúi đầu thấp xuống đi thôi
Cúi đầu thấp xuống cho đời tàn theo.
Gần nhau
Gần nhau một quãng thời gian
Gần nhau một quãng đời chan chứa tình.
Xung khắc tôi
Tôi cùng em nở vội
những nụ rất hồn nhiên
bất chợt và vô tội
cho nhau một cõi riêng
Tôi chợt bảo với tôi
nhà ngươi còn con nít
chớ lao vào cuộc chơi
với người tình mờ mịt
Tôi làm thơ tặng tôi
như tặng nỗi bối rối
khi có nhau thảnh thơi
vậy mà không ai nói
Tôi thở muốn hụt hơi
như thể đang sám hối
nhỡ mai đây qua đời
tất cả xa vời vợi
Tôi đang tập xa người
dù tôi còn sống sót
để thấy vẫn yêu đời
và yêu em hoảng hốt.
Kể chuyện Ma (nữ)
Này em bé
đẹp như vẽ
mắt tròn xoe
môi cười khoe
Ngồi ngoan nha
đừng kêu la
nghe t tả
cảnh gặp Ma
Trời đang tối
đèn le lói
có mình t
đi thảnh thơi
Hồn lơ ngơ
như ngủ mơ
trong t nở
một chùm thơ
A…
Ma hiện ra
lạ quá ta
cười lơi lả
cạnh khóm hoa
T ngạc nhiên
nhìn láo liên
chung quanh chẳng
có ai quen
Lòng tươi rói
bèn đi tới
“Ới người ơi
sao cười tươi
Đẹp như tiên
lại quen quen
tim t liền
đập rùm lên”
Người con gái
loài Ma quái
dã cùng t
chơi trò chơi
Trò yêu nhau
trò thương đau
ai ai chẳng
nợ nần nhau
Nhưng…
T dở hơi
lại khó chơi
người ta liền
gạch mất tên
Nên giờ đây
lòng ngất ngây
như ăn phải
ớt cay cay
…Kìa em bé
đẹp như vẽ
đã ngủ ngon
trong đẹp hơn
Ngủ ngoan nha
sợ chi Ma
khi Ma chỉ
là … Người ta!
23.4.1979
Chán đời
Mấy hôm nay
t không đi đâu hết
Mấy hôm rày
t chỉ thèm được chết
trong vòng tay
mẹ gầy
Hấp hối
t sắp chui xuống lỗ
nằm sâu dưới huyệt mộ
bao quanh mấy tấm gỗ
làm gì còn đủ chỗ
nhét thêm mấy con bồ
huống hồ một bà vợ.
Lúc bực mình
t thèm được văng tục
chửi đời này một lúc
khi ở chung quanh ta
toàn là bọn mục súc
vậy mà… vậy… vậy mà
t cũng là mục súc
nên t thèm văng tục
để chửi t một lúc!
Bỏ nhau
ai bỏ rừng đi
về thành phố ở
khói mù nghẹt thở
em bỏ t đi
chui vào lòng đất
thế là biến mất
t bỏ em đi
ngồi nơi quán cóc
buồn cười muốn khóc
chúng ta bỏ đi
đến nơi xa lắc
nhớ nhau chất ngất.
Vô duyên
Đứng ngoài cửa sổ
lắng nghe tiếng đàn
Rồi trở về mộ
thấy nhớ chứa chan
Vì không duyên nợ
nên dành chia tan.
1979
thở đau lồng ngực
yêu em kiệt sức…
Chuyện khó tin
Nếu t nói
rất yêu em
thì có lẽ
em không tin
Nếu t nói
không yêu em
thì chắc chắn
t không tin
Rõ vô duyên!
Bất lực
Có đứa bạn nhẹ hều
vậy mà cũng đánh mất
Nếu có một người yêu
thì làm sao giữ chặt!
22.01.1979
29 Tết Banmêthuột
Lá cỏ
mọc trên mộ em nhỏ
Khi nhổ
làm sướt bàn tay dính đầy đất đỏ.
Em yêu
Em là bóng ma của tôi
sao cứ theo ám tôi hoài
Lúc hóa thân làm con thú
gậm nhấm cho nát tim người
Lúc chui vào từng giấc ngủ
bào mòn hết giấc mơ vui
Lúc hiện lên trên giấy vẽ
chằng chịt khuôn mặt mắt môi
Lúc theo t đến trường học
rắc trên đường mấy nụ cười
Lúc ngồi cạnh nơi quán cóc
nói nói làm t nghẹn hơi
Lúc hiện ra trong đêm tối
dòm chằm chặp vào hồn tôi
Lúc vô rừng và lên núi
t gùi em nặng quá trời
t muốn biến thành quỷ dữ
để yêu em hết cuộc đời.
05.02.1979
Gái
Gái! Gái! Gá!i
nói tới hoài
muốn mót đái.
06.02.79
Thất kinh
Tiếng đàn làm rùng mình
kích thích cơn hoảng sợ
Em làm ta thất kinh
không dám nhìn nhau nữa.
07.3.79
Vỡ mộng
Đời sống
chất chồng
thành đống
rỗng không
Long rong
lêu lổng
lòng vòng
vỡ mộng.
Tử thương
Nằm ngủ phơi ngực
tay che bộ xương
Yêu em kiệt sức
nên đành tử thương
Khi khám phá ra
yêu em biết mấy
Mới biết rằng là
chúng ta đã ngấy
Chúng ta đã hết
dan díu với nhau
Chúng ta đã giết
một chút mộng đầu
Nhìn nhau ngó nhau
không bằng đôi mắt
Rời nhau xa nhau
không câu nói thật.
27.7.1979
Bỏ quên
Ta vẫn tàng tàng sống… như chơi
thiếu đàn ca hát cũng đầy hơi
nên chi đôi lúc ta muốn bỏ…
quên đi cái chuyện lũ con người.
Gian
Hiền từ em rụng trong tôi
những cơn đau buốt cõi đời mù tăm
làm sao dọn chỗ em nằm
trong hồn t vốn nát bầm gió mưa
yêu nhau lời nói cũng thừa
thì thôi tình phải lọc lừa trần gian.
Lười biếng
Đàn muỗi ve vẩy chung quanh ta
lừa lừa gạt gạt đốt sưng da
t chỉ ngồi im không cục cựa
giết chi con muỗi mệt thấy bà!
Câm lặng
Rong chơi giữa đất trời
lẫn trong thiên hạ thấy người có tên
Vậy mà ta vẫn lặng yên
không kêu lên tiếng gọi duyên tình cờ
Rồi trong kẻ lạ xô bồ
ta chừng rơi xuống đáy mơ của người.
Thèm thuồng
Ai dám thức với t nguyên mấy đêm trắng mộng
Ai dám ngồi đối diện bàn chuyện sống trên đời
Thèm thuồng những lúc thảnh thơi
Dệt thêu hạnh phúc tặng đời xanh đau.
Vu khống
Thôi em đừng có hành nhau
ngày xưa kệ nó lạc đâu mất rồi.
Chúng ta
Tìm nhau mà chẳng gần nhau
xa nhau mới thấy yêu nhau mất rồi
Còn không nửa nụ môi cười
nở trên môi nhạt gọi mời tình nhân.
Quên 1
Ngày xưa cũng có tên kêu
mấy con người cũ lêu bêu hiện hình
Bây giờ sao lại làm thinh
nỡ nào trí nhớ bỏ mình đi rong.
Quên 2
Phất phơ ở phố Saigòn
ngó xuôi dòm ngược chẳng còn ai quen
Hay là ta đã để quên
ở đâu đó những cái tên con người.
“Hương” xưa
Thời gian trôi giạt em rồi
tan đi dấu vết mấy lời hẹn xưa.
K.H
Ca hát với ai? Ca hát với côn trùng
với cỏ cây và cát bụi tàn hương
Trong phần mộ có biết gì không nhỉ
khi H. nằm yên nghỉ rất bao dung.
Hạnh phúc nhỏ
Cám ơn viên kẹo nhỏ
ngòn ngọt như cám dỗ
nhắc nhở chuyện có nhau
từ buổi đầu sơ ngộ
Ta là đứa an nhàn
mau quên chuyện thế gian
nên ngậm viên kẹo nhỏ
thấy hạnh phúc tràn lan.
Ý tặng
Trái nhãn nho nhỏ
ngậm giữa trời mưa
t đã hiểu chưa
ý em ngồ ngộ
Trái nhãn ngòn ngọt
mang chút tình thôi
thấm xuống lòng tôi
đứa ham nhảy nhót.
Quế Phượng
Thơ từ bi thấm lời kinh
ý thanh vất vưởng lời tình tự ca
Nhưng mà buồn thảm như là
sống trong khổ hạnh bóng ma ám hồn.
Tàn
Em ơi, trăng đã tàn rồi
có còn hong mộng tặng người nữa không
Khi tim tắm đẫm máu rừng
hồn tan lá cỏ đỏ bừng đời em.
“Người yêu tôi bệnh”
Hát cho nghe
bài ca cũ
Đừng buồn rũ
chết sớm nha
Không nói ra
tựa bài hát
Vì trời đất
vẫn cách chia
Hát tía lia
lới nói nghẹn
Trời thu vén
đuổi t về…
Hình ảnh
Sao lại cho xem hình
từ lúc còn con nít
đến chuỗi ngày mờ mịt
chấm hết thuở ngênh ngang
t chỉ nhớ mang mang
những tấm chụp mái tóc
có cái buồn muốn khóc
có cái diễu quá trời
khuôn mặt có mắt môi
reo nụ cười con gái
gần cỏ cây hoang dại
(chả thèm ngó đến ta)…
Nhưng sao lại đem ra
một lô hình cũ mới
làm t muốn chới với
làm t muốn chết trôi.
Mái tóc
Đừng hớt tóc nữa
hãy nuôi dùm tôi
chút xíu tình thôi
trên giòng đen nhánh.
Đừng uốn tóc nữa
cứ để tự nhiên
em mới y nguyên
trong t mơ ngủ
Đừng xén tóc nữa
mặc kệ nó dài
che kín đôi vai
run run bệnh tật
Đừng chải tóc nữa
cho nó rối bời
giống như khi tôi
nhìn em bí mật.
Tức
Máu dồn lên mắt rồi
bình tâm lại đi thôi
chẳng hề nói một tiếng
bỏ nhà đi rong chơi
đạp quanh vòng giận dữ
răng cắn chặt lấy môi
nhưng đừng có thèm khóc
nói ra chỉ hổ ngươi
đêm đen mướt mặt lộ
nhắm mắt thấy buồn ơi.
Người cũ
Ngày xưa con bé mắt trong veo
t mới lên năm bé tẻo teo
hai đứa kề nhà, ồ hàng xóm
hàng xóm trong hồn, trong giọng reo.
Bây giờ con bé lớn lắm rồi
hình như là đã bỏ cuộc chơi
nên khi gặp gỡ ngoài đường phố
ngó nhau xa lạ quá đi thôi.
Tặng chị em Quyên Quốc
Trang giấy thơm em giữ dùm anh nhé
cất yên lành những lời giảng dặn dò
anh đang làm con bướm lạ ngủ mơ
bay xa lắc đến nơi nào chẳng biết
Hãy cầu trời cho anh khoan sớm chết
để còn nghe kể mấy chuyệng giang hồ
anh đóng vai một đứa rất ngây ngô
ca hát giữa khói bụi đời ám chướng.
Trung Thu 77
Lạ thay thiên hạ Sài gòn
lao về Chợ Lớn tìm nguồn vui xưa
Trong khi t rất thờ ơ
ngó trăng sáng thấy hết giờ gặp nhau.
Tặng cặp Sơn – Hà
Hết chuyện nói đành cãi nhau
rủa qua rủa lại mấy câu đỡ buồn
Mai này nặng nợ yêu đương
lấy nhau còn có nhớ nguồn vui xưa.
Cứ như là đi luôn
Sửa soạn bỏ phố bỏ người
bỏ xe đạp cũ biếng lười sửa sang
đi về cái chốn tang hoang
dơ chân dẫm đất đỏ tràn trề đau
ta đi bỏ ở phía sau
những đêm khuya khoắt rầu rầu làm thơ
chữ nghĩa chạy nhảy vu vơ
may ra dăm chữ lọt vô cái đầu
phải chăng là phải xa nhau
may ra mới thấm thía sầu trần gian.
Chiều trên đồi
Chiều gây man mát thịt da
cỏ cây gần với người ta quá trời
Ba thằng ngồi ở lưng đồi
xới vun khổ hạnh tặng nơi chốn này
Đến khi nắng tắt chẳng hay
rủ nhau đi xuống gió lay tiễn chào.
Hoà điệu
Harmonica
tiếng đàn guitar
dội trong đêm tối
những khúc tình ca
như lời tiếc nuối
một thuở vừa xa.
Té xe
Xe lạng quanh co
đầu óc cứng đơ
cái chết sát rạt
văng mất nguồn thơ
Bay khỏi chỗ ngồi
tưởng được lên trời
ai ngờ té bổ
đo đất bằng người
Trầy trụa thịt da
xuýt nữa hoá ma
mặt mũi tím lịm
kinh tởn tới già
Đau lắm phải không
ghê rợn quá chừng
may mà chưa chết
cũng phải mừng thầm.
Đêm trắng đêm
Đêm sao mà quá ngắn
t đứng ngồi thức trắng
vẽ vời nhà nhân gian
có cái gì trĩu nặng
Đêm căng đầu óc ra
phơi bày với thịt da
cả hai đều rã rượi
y hệt mấy con ma
Đêm vừa vẽ vừa nghĩ
từ những chuyện bé xí
đến những chuyện bự to
vừa cười vừa rên rỉ
Đêm sâu ơi đêm thâu
một mình ta lo âu
chuyện ngày mai sắp tới
nên chỉ muốn chết mau.
Hát hò
Đêm ca hát tặng cuộc đời
đôi cung đàn cũ gọi mời chúng ta
nến lung linh mở hồn ta
vui niềm vui cũ kỹ và xót đau
bây gờ cho đến mai sau
còn không mấy buổi có nhau hát hò.
Chán mớ đời
Lâu nay không làm thơ
để chọc cười thiên hạ
khi đời này xỏ lá
cứ bắt t đi bêu
Lâu nay vẫn đều đều
sống ngày đêm vội vã
lúc nào cũng hối hả
chạy kiếm mấy trò chơi
Lâu nay vẫn dở hơi
tóc râu ra tua tủa
có bị ai chửi rủa
cứ tỉnh bơ sợ chi
Lâu nay thì vẫn đi
hocỉ và dạy kèm trẻ
tiền kiếm được mấy mẻ
lại tiêu sạch mấy hồi
Lâu nay vẫn rong chơi
sách vở lười rờ mó
nên bây giờ mới sợ
ngày thi đã tới rồi
Lâu nay vẫn cười cười
chọc quê trời đất cũ
nhưng có lúc buồn rũ
như quần áo rách bươm
Lâu nay vẫn um sùm
ca hát dòng nhạc cũ
tặng đám người chiêu dụ
tặng luôn cả ngày xưa
Lâu nay trời ít mưa
thỉnh thoảng lại trở lạnh
t ốm đau khoẻ mạnh
vẫn hít thở khí trời
Thiệt là chán mớ đời!
t và em
Cười thiệt bự
tiếng thiệt dòn
t cứ dòm
lòng rạo rực
t đi học
ráng quên mau
em xanh tóc
t dài râu
Em tà đạo
t lộng ngôn
cùng nhau xạo
cho đỡ buồn
Em ma đạo
quá xá trời
t ngổ ngáo
yêu em chơi!
Độc thoại
Ta có bầu trời để thở
đâu cần có cái mái nhà
đeo còng làm tên mọi rợ
mấy ai yêu ta bằng ta
Mấy ai hiểu ta bằng ta
cưu mang nỗi sầu vạn cổ
đem thơ phổ thành bài ca
hát cho tình ta rất ngộ
Hát cho tình ta dễ vỡ
rất gần mà lại rất xa
chỉ còn núi rừng đào lỗ
chôn ta cùng với bóng ta.
12.3.1980
Hạnh phúc không có thật
(tặng anh Trần Đại Lộc)
Có buồn như tiếng chuông
hãy rung lên lời khánh
mang mang nét đông phương
trầm luân cơn khổ hạnh
Hạnh phúc không có thật
xa lơ lắc nơi nào
như một điều bí mật
dấu kín tận mai sau
Sau hết của cuộc đời
là không còn gì cả
đành phải uống ly bôi
cho mềm môi mới hả
Hả dạ niềm mất mát
hụt hẫng thật trẻ con
đành ôm đàn mà hát
đời con chi vui hơn.
18.7.1980
Nếu anh không thể chia sẻ cùng em, thì…
…Em hãy đốt anh đi
bùa chú tình yêu đó
rồi thả tro trong gió
cùng với mớ nhang tàn
Anh sẽ bay lang thang
tìm về nơi chốn nọ
hay chỗ nằm lệ nhỏ
(em từng khóc với anh)
Anh sẽ chạy loanh quanh
trên vai mang dấu đỏ
vết răng em cắn đó
rướm máu ở thẳm sâu
Em chạy trốn ở đâu
làm sao anh biết được
trái tim em ngỗ ngược
(ngu sao bỏ… phải không?)
Anh không thích đám đông
ồn ào quanh chén rượu
nên thật là tiu ngỉu
khi thiếu nụ cười em
Anh chỉ còn bóng đêm
vùi đầu trong bản vẽ
em đến vô cùng nhẹ
gõ cửa gọi hồn anh
Anh sẽ nổ tan tành
bỗng dưng em biến mất
dù không hề khóc ngất
chỉ gọi nhỏ “Em ơi,…
… Anh nhớ em quá trời”.
" Thơ Thẩn Thơ "
Ngudihi |