dothatkinh

NGÊU NGAO CA

tặng các bạn tôi, lũ tuổi chim…

 

 

 

 

 

 

t ĩ n h  v ậ t  t ô i

 

con ốc nhỏ

nằm nhớ sóng xa xăm

em cơn gió đi qua

thổi tù và

gọi biển

 

 

n g ê u  n g a o

 

ngêu ngao qua đất này

ôm vòm ngực sóng đầy

ta về bên cửa mộng

gõ mấy lời thiên thu

 

 

c h ả y

 

đập vỡ mình vào sông

để thấy ta được chảy

có bao giờ em nhìn ra dáng nắng?

có bao giờ em cầm hạt mưa nguyên?

 

nắng sinh để vỡ

mưa sinh để tan

và tim ta

được sinh ra cùng em

để mãi mãi

tuôn đi chẳng thiết dáng hình

 

 

d ư ớ i  n ụ  s a o  c h i ề u

 

ngồi bên hàng hiên

ngõ cũ không ngườI

ngiêng ly nắng đổ

một tiếng chim gù

chênh vênh đầu ngọn cây

 

ngồi đây ngồi đây

sao chiều một nụ

giọt lệ bơ vơ

hay là em đó

nhấp nháy đoá mi buồn?

 

ngõ mây

ngõ mây

ngồi gõ đàn gầy

thức miền âm cũ

chim say

chim say

leo lên đầu ngọn cây

hái sao chiều ta đấy

nhả hạt chín thơm xuống đất này.

 

 

c h i ê m  b a o

 

thả lũ ngựa hồng trên tóc em

khấp khởi rong vó vui vào mộng

sải rộng chiêm bao

đất dậy nồng nàn

ngực vai hít hà thơm bụi bặm

cỏ trù mật

sóng phì nhiêu sủi tăm

tay tình vung vãi nắng

 

này em

lắng nghe đêm

hạt nắng trở mình

ngìn mặt trời nôn nao chen chồi mọc

 

nhớ mùa về

hái tặng người

chùm quả chín hoàng dương.

 

s a y

 

chiều úa màu quả chín

trăng ngật ngưỡng chân trời

ly rượu buồn của phố

ta trở về đêm nay

 

cơn gió nồm thức dậy

tóc phất ngọn cờ lau

ngực trần căng mặt trống

gõ gì đây chốn này?

 

này chim hồng cứ hót

này áo lụa cứ phơi

này bạn ta cứ chảy

ly rượu buồn đêm nay.

 

 

t i n h  t h ể

 

đôi mắt thủng

đêm đen

đáy sâu giếng lạnh

tiếng âm vọng mơ hồ

ta kẻ mù loà về hỏi cung bóng tối

 

ánh sáng! ánh sáng!

mùi hoa sơn trà nóng hổi

có phải là em

chính là em?

nơi kết tinh bốn mùa lóng lánh

 

tay tình nhân sờ soạng đá thô

ơi trái tim cóng lạnh

trăm năm rịn mồ hôi

ơi một miền rêu phong

khe cửa lặng trơ

 

ném viên ngọc xanh vào vách hầm

tiếng vỡ chát!

vẫy tay mùa lãng mạn

đập cánh bay..

không ký ức

không ý niệm

không chiêm bao

tuổi nào vĩnh viễn..

 

từ đây biến điệu nhạt nhoè-

sao chuyện tình xưa bóc lời trần trụi?

bên sông nước cứng

đời người bập bềnh kết tủa

trái tim góc cạnh

đỉnh nhọn chơ vơ

ta ngồi

im lặng

như băng sơn

 

 

l ê n  n o n

 

lên non hái nhánh củi gầy

đêm sâu nhen lửa

đốt mười ngón tay

 

lên non vói sợi mây bay

cho em là lụa

áo ngày phù sinh

 

lên non hát nhủ bóng mình

mai sau xuống núi

câu kinh không buồn..

 

 

v ư ờ n  k h u y a

 

về lại vườn xưa

gọi hồng đốt lửa

những đám cháy mùa xanh

tro mịt mờ chiêm bao

em còn qua nơi đó

nhặt dấu vết lụi tàn?

 

bên vách cấm gai xanh

bàn chân đi lệch nhịp

ngày trườn qua ngón tay

một đời ngồi đếm tuổi

 

trong mộ chí chiều nay

nấm bay về trên tóc

vườn khuya um cỏ dại

chập chùng tay gai ôm

sao bốn mùa im lặng?

 

gió vô tình đi qua

lật tung đời tản mác

em đã khuất nơi nào

hả đất nồng giấu hạt?

 

lao đao ngồi hớp gió

ngún lại mấy thu xưa

em có hay có hay

con chim chiều nhớ lửa..

 

 

c h ỉ  c ò n  e m  i m   l ặ n g

(tặng cây đàn guitar)

 

*

dưới món tóc bù xù của tôi

có một con chim nhỏ

trong chỗ ngồi đơn độc ấy

chim ẩn cư đã nhiều năm dài hồn hậu

*

em có nghe gì chăng?

khi tiếng chân bình minh khẽ khàng bước tới

cũng là lúc thì thầm một tiếng hót run run

như giọt sáng mềm

rơi nhẹ nhàng và loang trên đầu mỏ

con chim nhỏ - chàng ẩn sĩ của tôi

*

và bởi thế

chiếc đầu xù của tôi cũng rung lên

những sợi tóc đẫm sương dần ánh lên màu cước bạc

*

hôm ấy

em nằm cạnh tôi bình lặng

mắt khép hiền lành

bờ ngực trần thon thả

dịu dàng lan tỏa khắp phòng mùi nhựa cây thơm

*

sự rạo rực đầu tiên

tôi choàng tay ôm em

như bầu vú sữa căng nôn nao tìm môi con trẻ

*

mặt đất vun lên

tiếng cỏ xanh trở mình

tiếng loang nhanh của nước

tiếng vụt bay của ánh sáng

*

con chim nhỏ của tôi đậu xuống ô cửa tròn

ngước mỏ xanh

gieo vãi những hạt đầu tiên trên cánh đồng nhạc điệu

*

tôi và em

và vòng tay đính ước

sự tinh khiết của đời người dâng hiến

*

buổi sáng đầu tiên

nghìn buổi sáng đầu tiên

đã bắt đầu và trôi đi như thế

và mãi suốt giòng đời

 

chỉ còn em im lặng

theo bước tôi..

 

g ọ i

 

 

em bí mật trở về

đêm vàng

không xiêm áo

lịm ngọt giấc mơ tôi

 

em bí mật trở về

mười ngón tay dòng sông nhỏ máu

rung lên

sợi dây đàn thẳm sâu

 

chân em lặng lẽ

như gọi như chờ

em bao dung cúi mặt

hôn lên một vết thương

 

chiếc áo xám của tôi vồn vã

ngang lưng gió vẫy tay

tôi biết em đang gọi tên ai

và đợi ai giữa bốn mùa nước chảy

 

ngoài kia

biển phập phồng ngưỡng cửa…

 

 

n g õ  m â y

 

 

ôm đàn ra đứng ngõ mây

tiếng chim nhả đạn

trên cây phong mù

 

nhói lên một tiếng mơ hồ

ngựa xưa rớt móng

bên bờ vực xanh

 

 

 

p h ụ c  s i n h

 

 

em

như một điềm lạ

vụt ngang chiêm bao

ánh chớp trắng nhẹ nhàng

giây tĩnh lự

phút thiên thu

 

em

rắn nằm phơi vẩy bạc

như nhánh lan gầy trườn dọc mùa thu

trong mắt đá xanh

nỗi buồn kiêu sa khoả thân

 

ta

sự im lặng cuối cùng

của người đàn ông đầu tiên

nứt vỡ

 

ta

vùng không gian hình khối

rung lay

đá vôi nứt toác

những hạt cỏ

nhú tiếng cười trẻ con

 

trên ngực người đàn ông

cây thập tự bằng đá trắng

nhói đau

cựa mình vươn tủa nhánh

 

đâu?

nước-ngầm- đất-mát-hương-trong-khí-trời-hơi-thở

ta khát

ta khát

tiếng chuông phục sinh

trở mình đáy mộ

 

kìa em!

môi thơm mím ngậm nhánh lan gầy..

 

 

s á n g

 

 

ong vo ve

bướm chập chờn

đoá hoa im lặng

ngậm giọt sương mai

 

c h i ề u

 

 

nguyệt ngửa mặt

nhật cúi đầu

người ngồi lâm râm

chén đựng đầy gió

 

 

v ô  đ ề

 

 

 

ba năm học nói

chín bảy năm học im lặng

trăm năm tìm em–không-dung-nhan

 

bóng đổ phía trước

mặt trời sau lưng

bóng ngã sau lưng

mặt trời phía trước

 

hạt rụng xuống đất

mầm ngước lên trời

ah ha!

nghìn-năm-ôm-em-không-buông-tay!

 

 

 

 

n g ê u

(tặng hoàng minh châu)

 

gõ đàn ngêu hát mưa trưa

à ơi ru lại ngày xưa đâu rồi?

bạn ta vương vãi bốn trời

gom vào trí nhớ tơi bời món trăng

gõ thùng gỗ cũ hát nhăng

thôi thì ta lại, người rằng người đi

dù sao cũng một chút gì

để ta khu trú ở thì quê hương..

 

n g a o

 

 

quay về cỡi lưng con núi hai lăm năm

nhai cọng hoa qùy chừng ấy mùa

nắng tắm mưa phơi quạnh sĩ,  hề!

chăn cho con núi biết đi,  lòng chợt mỏi

bụi đỏ hai vai

bụi tím hồn..

 

 

c h i ê u  h ồ n  c a

 

 

tiếng trống gọi bập bùng

khói trầm ngợp ngụa

tôi vùng dậy xé rách quá khứ

những mảnh trăng nhàu nát

những giấc mơ lả tả rơi quanh

và bước đi chập choạng

 

ngõ về tôí om như tóc em

tôi lạc vào mù mắt

sờ soạng ngăn ký ức

ẩm mốc nặc nồng

chẳng còn ai

chẳng còn ai?

em đã đi

chỉ một lần như là mãi mãi..

 

muốn gọi

chẳng tìm thấy chữ

muốn hét

chẳng tìm thấy lời

chiếc chià khoá tủ ai đã mang đi?

 

tôi mò mẫm trong đống vụn

những con chữ ngổn ngang rờn rợn mùi rỉ sắt..

lũ chim sẻ trên nóc phố xôn xao

bầy cỏ trong vườn ủ dột

tôi ngu si may–áo-cho-gió

tôi dại dột bỏ-rọ-nắng-trời

 

em đã đi

em đã đi

 

nắng vẫn đổ

và mưa vẫn tuôn

riêng có trái tim

xé ra tả tơi

chút nỗi niềm ngọt đắng

 

chỉ còn lại

ở cuối đường hầm

một đốm sáng rất nhỏ và mịn

như ánh nhìn cuả em..

 

___________________________

 

đ ỗ t h ấ t k i n h