nẻo nhà
thi tập
Phan Ni Tấn ( n.d)

suối
yến
suối
Yến, mẹ đã gánh em qua
một đầu
thúng em, một đầu hoa quả
nhún
nhảy, đong đưa, nhịp nhàng chân tất tả
gánh
hương thơm ra chợ sớm đầu ngày
suối
Yến, vốc nước chứa mây bay
vốc
suối trong ngần động tiếng con cá quảy
tiếng
xuồng đò trôi, tiếng mềm con nước chảy
thầm
tiếng đời em đi từ suối nên người
lớn dần
lên theo gió sương rười rượi
mẹ thôi
gánh em qua suối Yến hiền hòa
đời
cỏng em đi, anh dắt em qua
có lần
quá bước, cầu Yến xa ngút bóng
tên
suối Yến mà dáng hình sông
con
suối con sông nối một dòng sâu cạn
đời
người đi qua như những đàn mây trắng
gió
thổi bay đi từng kiếp xa ngàn trùng
xa suối
Yến chỉ một dòng sông
mà suốt
đời vói không sao tới
ra đứng
ngỏ sau hút tầm mắt mỏi
lòng ơi
mang mang một nỗi quê nhà.
huế,
một cái đẹp
ánh
sáng trắng xẻ đôi tà nhật nguyệt
vệt
nắng dài chảy trắng vạt hoa niên
nghiêng
vành nón tay che trời xanh thẳm
tay ôm
vòng như giấu một niềm riêng
ôi cái
đẹp gương trăng rằm đương độ
ôi mắt
nhung như miệng, mắt biết cười
em nhan
sắc, ngày đang trôi khựng lại
anh
phong trần sương gió cũng chơi vơi
cây
đứng lặng phía sau lưng màu áo
thành
phố già khúm núm gót chân son
chim
hoàng kêu lẫy lừng trên đất Bắc
gót
phiêu bồng anh tìm lạc biển Đông
xin gởi
em tấm chân tình như nhất
biết
nói lời tha thiết của yêu thương
nói
tành thơ, thơ thành loài hoa quí
mọc
trên em và nở giữa linh hồn
sẽ hôn
lên trên mặt người thanh tú
sẽ làm
hương rười rượi bước em qua
sẽ muôn
đời trong thế chân quì xuống
bởi vì
anh sinh từ gốc hào hoa.

tiền
thân huế
thưa
em là
giọt chiều mưa
giọt
thơm nắng sớm đong đưa đầu cành
em là
một miếng trời xanh
rơi
trong bát ngát mà thành ung dung
về đâu,
mặc bụi chốn cùng
quen
rồi tự tại giữa vùng thiên thanh
em là
vốc nước ao lành
xưa
quê em
ở trên cành hoa sen.
ở
kontum
đêm
mờ mịt
mưa
đầm đầm
tóc em
một mái ướt dầm tóc ơi
mưa
rơi
mưa
rơi
mưa
rơi
hạt
xuyên rừng núi ra nơi thị thành
đợi
người
không
kíp về nhanh
trăng
xưa đã khuất trong cành Kontum.
ở
pleiku
em
Jarai để ngục trần
lưng
mang gùi đứng tần ngần đợi ai
chiều
nghiêng cái ngọn gió bay
cái
bóng anh cũng nghiêng thay cái lòng
lạy
trời lạy đất mênh mông
lạy em
không đợi cái chồng Plei Bai
anh đây
còn rộng hai vai
đường
trần còn những dặm dài chưa qua
lên non
trấn thủ quê nhà
đồn,
anh ở lại
bản xa
em về
trôi
theo vận nước mải mê
thân
trai xả giữa bốn bề chiến tranh
đêm đêm
chong mắt lính canh
hồn
Pleimei ngủ dưới cành phong sương.

về buôn
ma thuột
lên đèo
Dục Mỹ ban trưa
ta về ở
với gió mưa não nùng
xe qua
đồi núi chập chùng
lên heo
hút lạnh núi rừng Tây nguyên
tưởng
đi rũ sạch ưu phiền
ngờ đâu
bụi đỏ trên miền cuốn theo
thôi
thì về với cheo leo
nghe
chim ông lão kêu rêu cũng đành
lên Tây
nguyên trấn giữ thành
thương
con vượn hú trên cành chon von
đón ta
về với núi non
bóng tà
đỏ tợ như hòn máu rơi.
thẳm
sâu: banmêthuột
1.
đêm
giọt xuống nền quân y viện
trăng
cao nguyên sáng lạnh bồi hồi
ông nhà
văn đứng bên cây sứ
phất
phơ như ngọn cỏ ngậm ngùi
2.
tuột
xuống đáy cảnh đời cùng nhất
ẩn
trong hầm thân phận đào binh
đầu đội
những vòng hoa ngụy tín
nên
giọng văn điêu đứng bất bình
3.
hai
thằng ngồi ở trong sương sớm
trên
Tây nguyên và giữa chợ trời
ly cà
phê uống trong thời chiến
vẫn đậm
đà hương vị chia phôi
4.
sau
quốc biến lính thành dân giả
lại ôm
đàn lại khúc du ca
hát từ
tim hát từ hơi thở
tánh
như xưa trẻ miết không già
5.
sau
chiến tranh tôi về với núi
đời
thảy vô bốn vách đề lao
bạn bỏ
núi xuôi về với biển
tiếng
thơ xưa lạ ở chốn nào
6.
đợt
chuyển trại người đi tôi ở
mắt tù
buồn xuyên làn mưa mờ
ngày bỏ
xứ tôi bơi ra biển
con mắt
vương theo dính đến giờ.
vì một
vết thương
chiều
xuốngdần với tia nắng yếu đi
không
gian tự nó thu mờ lại
đứng
lấp bên này đường
sau
cánh cửa kính che ngăn ngại
lặng lẽ
tôi tìm
thấy dấu hiệu đời em
bí ẩn
xa xăm
và
không kiểu cách
trong
quán nhỏ có những gói trà treo trên triền cửa sổ
em ngồi
đó
như cội
hoa tàn tạ giữa vô biên
em từ
đâu đến tôi không biết
nhưng
chắc rằng em đén từ sau ngày kết thúc chiến tranh
và bởi
vì cuộc chiến này đã kéo dài cho đến tận đời con cháu
nên một
chút bình yên
cũng ủ
mùi hoa mục
nỗi ước
mơ thầm kín được nuôi truyền từ đời này qua đời nọ
đã lụi
tàn một cách công khai
và bởi
vì cuộc chiến này kéo ta đi cho đến tận cùng nỗi khốn khổ
nên
cuộc sống bây giờ
tất cả
đều vô nghĩa với tôi
tất cả
đều trơ trụi và không còn gì
không
bao giờ còn nữa
cuộc
đời là một trò chơi ngoạn mục
chỉ còn
lại đây và ở khắp mọi nơi
những
kẻ phân loại
và
những kẻ bị phân loại
những
kẻ hưởng ứng trước những nạn nhân
xứ sở
bây giờ được che đậy bằng những mưu toan
khát
máu
dưới
những biểu ngữ
và
những khẩu hiệu cực đoan
dưới
cái luật lệ nhà nướchiện hành
người
ta cảm thấy sợ hải
nghi
ngờ
và lẫn
tránh nhau
nơi đây
trong thành phố quen thuộc này
tuổi
thanh xuân tôi đã bị nhổ bật gốc
và tan
biến
chắc ảo
mộng em rồi cũng dấu mặt
tủi
thân
tôi đâu
còn nữa những niềm vui
và
những âm vang thuở mới yêu người
tôi đã
già đi qua lòng bạc nhược
như bản
tình ca tôi những lời lẽ lỗi thời
nhưng
tôi vẫn sống và mãi còn đứng đây
như thẻ
chờ đợi
từ cõi
xa xăm nào về tới
một
chuyến xe cuối cùng đã dành sẵn cho tôi
đêm
thành phố đã lên đèn
ánh
sáng như trăm ngàn vết thương
của kẻ
khác
và vô
vàn vẻ phản bội được che chở
khích
lệ
và ghi
công
nhưng
vô ích cho những sức mạnh tối tăm kia
đã
không ngớt dìm chúng tôi
ngày
một hao hụt đi trên mặt đất
khi mà
vết tích chúng tôi
còn đó
sự lên
án quyết liệt với âm vang chúng tôi
còn đó.
thác
ngàn, d'rayling
anh đi
lên thác xuống ngàn
mà
thương tiếng nước chảy tràn lòng anh
bềnh
bồng là vạt nắng xanh
vi vu
là ngọn gió lành qua khe
lên non
gánh núi lặc lè
về xuôi
không kíp đường e tối rồi
ghé vô
bản lạ anh ngồi
nghe
con vượn hú bồi hồi nhớ em.
quán lá
ở dakmil
hớp một
hóp nước trà thiu
im nghe
tịch lặng hiu hiu thổi về
cái đời
lính trận xa quê
nhìn
sương khói phủ thấy thê lương chiều
hớp
thêm hớp nước trà thiu
nghe
trong tịch lặng có điều bất an.
ngã ba
đức lập
tiếng
súng giao tranh vọng từ xa
ngã ba
sương khói phủ mênh mông
nhìn sọ
người cắm trên thân mộ
có kẻ
ngậm ngùi với núi sông.
qua đèo
mụ già
xe lên
tới đỉnh Mụ Già
trên
cao trời đất bao la vô cùng
ngợp
hồn ta giữa muôn trùng
lũng
sương mây đọng trắng vùng sơn lâm
dưới
sâu cây đứng ngàn năm
chìm
trên đèo thẳm âm u bóng chiều
theo xe
ta xuống thôn nghèo
hồn còn
vắt vẻo giữa đèo hoang vu.
chùa
núi
mai
vàng một cội trước sân
chuông
chùa núi nện tiếng gần tiếng xa
tâm
nhiên tựa cửa ngó ra
thấy
người áo mới đi qua mỉm cười
giận
thay cái dạ bồi hồi
để cho
thương nhớ nó nhồi xốn xang.
ở qui
nhơn
qui
nhơn
qui nhơn
qui nhơn
tấc
trời tấc đất nào hơn tấc lòng
về ôm
nắng đục mưa trong
biển
chờ núi đợi rộng vòng tay anh
qui
nhơn xanh lá dừa xanh
ru hồn
em ngủ dưới thành quách xưa
Tháp
Chàm im bóng trong trưa
mùi
hoang phế tự ngàn mưa gió về
vốc lên
một nắm tràn trề
nguồn
Tây Sơn chảy lạnh tê tháng ngày
nghe ra
trăm ngọn cờ bay
trăm
tiếng thét trận trăm tay trống dồn
trăm
tôi ngồi kín hoàng hôn
ngồi
chật Bình Định ngồi ôn nỗi mình
ngày
xưa Quang Trung vào thành
rừng
gươm giáo dựng như giàn lửa reo
nay
binh biến cuốn tôi theo
qua đèo
xả súng
bắn
đèo Cù
Mông.
ghé
sông cầu
tới đây
trời vừa nhá nhem
chờ
trăng lên rọi mấy em Sông Cầu
phong
sương phủi sạch mái đầu
hồn tôi
mau mắn nhuộm màu biển xanh
đi từ
khói lửa chiến tranh
về
ngang đây ghé thăm thành thị em
thăm
tay làm gối đầu êm
thăm tơ
tóc xõa rối mềm canh thâu
người
thăm người lạ mặt nhau
nghiêng
vai cỏng mấy miếng sầu nặng thêm
đêm nằm
trong vũng nhớ quên
sáng
mang theo cả một đêm Sông Cầu
tháng
ngày chấp chới qua mau
lòng
sao vẫn nhớ Sông Cầu
trăng, em.
con
trăng đồng đế
ai về
Đồng Đế mà coi
con
trăng Đồng Đế buồn soi núi mờ
núi kia
ai gọi Hòn Chờ
dáng
nằm xõa tóc lặng lờ đợi ai
đợi
người tâm ý hôm mai
hay
chàng dũng sĩ dặm ngoài gió sương
tôi về
Đồng Đế tôi thương
con
trăng Đồng Đế ngậm buồn lên ngôi.
nha
trang, vết tôi
gởi NXH
biển
chiều sóng lớn đánh vô
cuốn
theo bọt nắng trắng xô vào bờ
vết tôi
từ thuở ấu thơ
thời
gian lớp lớp bây giờ còn đây
qua cầu
Xóm Bóng mưa bay
nhịp xe
thổ mộ sầu lây lất đời
ghé
Tháp Bà đứng nhìn trời
ngó vô
Cầu Đá nhớ người viễn du
chèo ra
Hòn Yến xa mù
còn
thương cái ngọn trăng lu soi đường
trăng
soi em buổi hoàng dương
theo
người lạc bước trong Phường Cũi xưa
khóc
tình biết mấy cho vừa
treo
đầu cành biếc gió đưa vô Thành
gió đưa
tôi xuống Hà Thanh
viếng
người chết trận rừng xanh năm nào
chừng
về gặp lũ mưa rào
lại
trôi giạt chốn lao xao chợ Đầm
tới đây
kêu rượu đậu nành
không
trăng đối ẩm thì đành say thôi
Hòn
Chồng xa Hòn Vợ ơi
tình
tôi ai phụ đứng ngồi thở than
cái
ngày bỏ biệt Nha Trang
đèo cao
Rọ Tượng cao ngang tầm sầu
hay tại
lòng tôi mưa mau
thấy
Nha Trang khóc dưới cầu Hà Ra.
cây số
9
về cây
số chín Cam Ranh
có lần
ngẫu hứng tôi giành trăng tơ
tôi
giành em rất tình cờ
trùng
tên người ấy bao giờ cho quên.
ngồi
với ba ngòi
ngồi
quán cà phê Ba Ngòi
tuổi
tôi thuở đó mới ngoài hai mươi
khom
lưng cỏng đất cùng trời
dài tay
ấp đóa trăng mười sáu thanh
ngó
lung qua vịnh Cam Ranh
đâu đâu
cũng thấy biển xanh mây hồng
cái
thời sông nước bềnh bồng
một tay
tôi ẵm tôi bồng Cam Ranh.
đà lạt,
gió, mưa, 1974
gió
chồm lên Đà Lạt
thổi
thóc đám sương mù xuống Xuân Hương
lá bay
tãn mạn
Thủy Tạ
đứng co ro trong tháng Chạp
buổi
sáng mùa đông không thấy bóng mặt trời
tôi cắm
cúi
tôi ngã
nghiêng đi trong Đà Lạt gió
rồi mưa
rơi
mưa rơi
mưa lất
phất
rơi
mưa
trên cao nguyên nào từng cơn trông cũng buồn buồn
mưa
trên hoa
mưa
trên cây cỏ
mưa
trong thành phố
mưa
ngoài rừng sâu
mưa
chia ly
mưa mắt
em
mưa
trong lòng tôi
mưa rơi
trên xác người
mưa lất
phất rơi
trên Đà
Lạt
tôi và
mùa mua ngàn về
rơi
trên chợ Hòa Bình
chợ Hòa
Bình đang thu lu dáng đứng đàn ông
tay
vòng trước ngực
chợ Hòa
Bình đang lảy bảy dáng ngồi con gái
tóc tai
rũ rượi
chợ Hòa
Bình lam lũ trong một góc ướt chợ hoa
mắt
nhìn ái ngại mưa rơi
mưa rơi
trên chợ Hòa Bình đang tan ra thành nước
chui
vào góc sầm uất
tôi gọi
một ly cà phê lặng lẽ ngồi xuống băng ghế ngựa
ly cà
phê buổi sáng làm nhớ ly cà phê
uống
trong thời binh lửa:
chiến
dịch mùa mưa 1972
dòng
máu nóng trái tim hồng mang người lính ra đi
đã vĩnh
viễn nằm xuống sau lần bị phục kích
nhớ cái
vẫy tay cuối cùng
còn
phất phơ trên đầu dốc đất
mà
thương người đã ra đi không bao giờ trở lại
ôi đất
là nhà xưa
và
người là cát bụi
...
một
người con gái đứng bên kia hàng hiên hối hả băng qua
sà
xuống cạnh chỗ tôi ngồi
lắc lắc
đầu tóc ướt mưa
người
con gái cười nói tự nhiên mưa lớn quá
giọng
Huế
tôi cúi
đầu làm thinh
thổi
buổi sáng trong ly cà phê nóng
buổi
sáng bay đi không thấy bóng mặt trời
trời
mưa dịu hột
mây vẫn
mắc đen trời
và gió
vật vã trên những nhành cây
đứng
trên đầu dốc ngó xuống dưới xa đường Phan Bội Châu
còn lan
man thấy gia đình anh chị Quả hơ hải
chạy
lên nói đi lánh nạn (không biết nạn gì)
bây giờ
không biết ở đâu
leo lên
cao hơn
ngó
xuống mã thánh mộ bia trắng xát chập chùng
ngó
xuống Thung Lũng Tình Yêu
nghe
gió thổi luồng trong ngàn thông
rì rào
rì rào
từng
cơn từng cơn
như thỏ
thẻ như ru êm
ngó
xuống cây số bốn mới nhớ
lâu rồi
lâu lắm
lâu hơn
30 năm
tôi
chưa hề trở lại ngày theo ba má thiên cư
bây giờ
đứng đây
tôi
đứng trên đầu Đà Lạt ngó xuống con dốc cỏ lau bạc đầu
không
thể nhớ nỗi căn nhà cậu mợ Diệu ở đâu
trong
căn nhà gỗ thấp lạnh này
đã mọc
lên
những
Đăng những Nguyện những Huy những Uớc
những
Thanh những Lạc
những
Mùi múa đũa rất giỏi lúc tuổi ngoan học trò
và Mỹ,
Huỳnh Thị Mỹ
của u
trầm sương khói của thiên thần trần gian
tôi yêu
quê hương đồi núi ngàn hoa này
như tôi
yêu em
tôi
muốn ngắt một cành mimosa
rắc lên
tóc em hương thơm nồng
tôi
muốn giang tay ôm hết trời Đà Lạt dìm trong mùi thông
có bao
giờ như buổi sáng hôm nay
tôi
đứng đây
tôi
đứng trên đầu Đà Lạt
và đứng
thật xa ngoài dĩ vãng
năm năm
mười
năm
ba mươi
năm hơn đâu phải một ngày
tôi còn
gì để nhớ
tất cả
những hình bóng đó đã mờ tan trong mưa bay
mưa bay
qua trí nhớ đã chìm trong gió thổi qua thời gian
mưa
nguồn và gió giạt của hơn ba mươi năm
làm lạc
dấu tôi về
trời
vẫn mưa
mưa lất
phất rơi trên Đà Lạt
mưa cao
nguyên nào từng cơn
trông
cũng buồn buồn.
ghé
krong pha
quanh
co xuống dốc đèo dài
đoàn
quân xa đậu dọc hai bên đường
trời
chạng vạng đã mù sương
đèn lên
quán thấp ngồi thương nhớ nhà
chim
chiều khắc khoải xa xa
lòng
buồn như ứa máu ra đầm đầm
tính
ra, ừ - đã nhiều năm
phong
trần ta vẫn biệt tăm chốn nào.
mùng ba
tết
gởi BT
ngày
thứ ba
đến bên
ngưỡng cửa
nơi một
cặp vợ chồng trẻ vừa đi qua với hai đứa bé
những
hạt mưa như những lời dặn nhỏ
những
nhọc nhằn đèo trên mỗi yên xe
vừa đạp
qua bên ngưỡng cửa
những
cơn gió đầu năm mang màu xám
bất ngờ
cũng đi
qua sáng nay
bên
ngưỡng cửa
nơi tôi
đứng đợi chờ em
với một
màu khô trong hốc mắt
còn cái
im lặng như câu kinh trong miệng tôi
không
tụng niệm
cái im
lặng xé lòng chảy máu thành tiếng kêu
gọi tay
tôi chạm trúng ưu phiền
tôi có
cần khuyên nhủ không
thời
gian tôi gắng đợi
hay cứ
coi như không có em trong cuộc đời này
để em
không phải đến
không
anh phải chờ
mặt
trời đã lên
bóng
thời gian đã tràn lên ngực
lồng
ngực quen những lời nói thực
vậy mà
mỗi đêm trong tiếng hát tôi
hay từ
sau những khúc hát lặng lẽ trở về
tôi
không sao cứu được lời em
chẳng
tin tôi
đôi khi
tôi thấy không cần đợi nữa
ngày
gió lên cao
để kịp
chở về tôi những điều em chưa nói
hay
cũng không cần nữa
những
lời tình tự của máu hẹn tóc em dài
mái tóc
mai kia sẽ lau giùm miệng tôi
ngậm
những lời mệt mỏi
buổi
sáng vẫn sầm mặt đi về phía trước
xô đẩy
nhau loạn đả ngoài đường
con
chim sợ những nụ cười
hàng
chữ hư hao núp sau khóm giấy
buổi
sáng ỏ Sài Gòn
mặt
trời không còn đẹp nữa
đời
sống vẫn hư hao
và ngày
cũng sợ như đêm
trong
khi những cái chết đầu tiên của năm 1975
tan nát
quay về
từ các
trại tù cải tạo ngoài Việt Bắc
hay
trong những khu rừng rậm rạp miền Nam
tội ác
vẫn lạnh lùng tháo gỡ những niềm vui
ruồng
bố tự do
giam
cầm hạnh phúc
khắp
nơi
những
con mắt thanh xuân nói lời từ biệt
đẩy
chân mình ra ngoài biên giới
tôi
phải nói sao
cho
những bàn chân kia biết rõ
từ lâu
thuốc men và những cuộn băng
đã bán
ra khỏi các bệnh viện
tôi chỉ
là những tiếng chim bằng gió xa về
là tên
của những ngọn đèn lồng
rụt rè
soi chiếu
tôi ghi
nhận những buổi bình minh đang lên
và
những buổi hoàng hôn đang xuống
nhưngbuổi đó đã kể tôi nghe
rất rõ
về nỗi
đau khổ của con người
đòi là
mộtgóc phố
nơi đó
trải lên những tấm thảm kịch
tất cả
đều câm nín và lẫn lộn
tất cả
đều bị ném lên trên
cùng
một con đường đã vạch sẵn
để ta
cùng đi đến tận cùng nỗi suy vong
tôi suy
vong với cái ly
ném qua
cửa sổ
bạn suy
vong
với cái
miệng khóc cho tình yêu buồn thảm
tổ quốc
suy vong với lịch sử
máu
chảy quanh mình
Tôi
biết phải làm gì
và tôi
đã nói gì với tôi
sáng
nay bên ngưỡng cửa này
nơi tôi
đứng đợi chờ em
với một
màu khô trong hốc mắt
và bởi
vì ngưỡng cửa
vẫn
trống hình em không thấy tới
nên gió
vẫn cứ thổi tan đi những khúc hẹn hò
những
khúc trầm trầm
như
những hạt lửa nhỏ
bỗng
thây mình hổ thẹn
với yêu
thương
đã công
khai
cúi
xuống
lụi
tàn.
sài gòn
1978, tôi sống
ga xe
lửa chợ bùng binh
nửa đêm
nằm mộng thấy trời xanh
trên
thân tôi tàu chạy vòng quanh
giật
mình tỉnh giấc tai còn thoáng
một
tiếng còi tàu rúc lạnh tanh
trong
xe nước mía ngã tư bảy hiền
một góc
đen thui một góc đời
tôi nằm
trong đó ngủ buồn chơi
nửa đêm
gió lạnh thânco quắp
trời
thương trời đắp cái tả tơi
trên
cây vú sữa đường lương hữu khánh
làm sao
ai biết có ngày này
người ở
thành lại ngủ trên cây
nửa đêm
xuân xiếc về ngang hỏi:
"hết
chỗ rồi sao ông ngủ đây?"
bến xe
đò lục tỉnh
đêm bến
xe Xa Cảng Miền Tây
trời
hiu hiu mát nằm ngủ say
sáng ra
quờ quạng tìm mục kỉnh
mắt còn
đây, mục kỉnh đã bay
vá ruột
xe đạp đường nguyễn cư trinh
vá ruột
xe đạp tưởng dễ ăn
bắt tay
vào mới thấy khó khăn
mười
phút cậy mới ra lớp vỏ
cô em
hiền hậu cũng phải nhằn
bán
thuốc lá đường trần hưng đạo
hộp
thuốc lá bạn tôi đóng cho
tronh
hộp đựng gói nhỏ gói to
một hôm
hết thuốc, tiền cũng tuốt
vỗ bụng
cười uống nước làm no
bùi
giáng và chợ sách cũ đặng thị nhu
tôi bán
sách cũ trong chợ sách
xế trưa
dị khách ghé qua hàng
lật
trang thơ sử oang oang đọc
"nam
quốc sơn hà..." khách cười vang
cảnh
đời
tôi gặp
em một đêm không sao
con
trăng chết giữa đám mưa rào
vì yêu
trong cảnh đời bạo ngược
em vội
biệt mù theo chiêm bao
gác trọ
đường cao bá nhạ
cửa
phòng tôi khóa ngoài mấy lượt
nằm bên
trong ngủ thật ê chề
nhiều
đêm nghe tiếng đời xuôi ngược
tưởng
bước em xưa nhớ lại về.
dựa
lưng thành thái
gởi Hiếu
Liên
hỏi tên
đường tới hoa sen
ghé
thăm đôi bạn thân quen lâu rồi
đường
xa có mỏi thì ngồi
ngại gì
đâu mấy ngọn trời cao kia
có đi
xa có tìm về
giấu
trong ngực trái lời quê bồi hồi
dựa
lưng Thành Thái xin ngồi
tôi tìm
tôi giữa một đôi bạn hiền.
quán
tre
đêm,
tôi ngồi với quán Tre
quán
Tre kể hết cho nghe chuyện đời
Sài Gòn
khô lá vàng rơi
lạc
chân ghế đợi lời người hát khuya
đêm,
tôi ngồi với quán Tre
góc bàn
le lói chút e ấp buồn
những
vùng sáng đục trên tường
nói gì
tôi với con đường mai xa
đêm,
tôi ngồi với nỗi nhà
cái câu
thương nhớ la đà trôi đi...
những
đêm ngủ trọ sài gòn
nhiều
đêm tôi ngủ vĩa hè
ngực
dằn sương gió, lưng che Sài Gòn
tôi nằm
ngủ giữa nước non
lắng
nghe động tĩnh trong hồn dấy lên
tháng
ngày bờ bụi bao phen
những
hè phố vắng đã quen người nam
từ em
ra biển xa xăm
hồn tôi
chấp chới giữa trăm khối sầu
những
đêm ngủ dưới gầm cầu
gió mua
dầu dãi là bầu bạn thôi
nằm co
ro ngủ gìữa đời
ru tôi
lơ vận thành người sa cơ
con
trăng khuyết mặt, trăng mờ
đường
tôi bước hụt xuống bờ dương gian
có lần
chạy vụt công an
mặt mày
hơ hải như tàn tro bay
đêm nằm
vắt vẻo nhành cây
nhìn
xuyên đám lá tôi đây thấy trời
dưới
chân là đất của người
chập
chùng đêm động vũng đời bể dâu
đêm dài
biết mấy canh thâu
vọng âm
lảnh lót những câu não nề
ngày em
ra biển không về
hồn tôi
chết thảm nơi quê quán người.
lụt đức
huệ năm 78
buổi
sáng thức dậy
nghe
người gọi đò đưa xuống phố
tiếng
gọi đò đưa làm ướt đẫm hồn tôi
ai
người buôn bàng ra chợ sớm
xin
nhắn giùm tôi đệ ở thành
mai mốt
có về sơn cốc cũ
nói
thầy tôi ẩn giữa trời xanh
đường
vô chỗ tôi qua nhiều chuyến
chuyến
đò chuyến bắc chuyến gian nan
trăm
phương ai biết phương nào đến