THƠ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

MÀNG

 

 

 

Biển đi ngày ấy lâu rồi

Để tôi ở lại với đồi cát khô

Buồn trông theo sóng nhấp nhô

Đau thương réo rắc hải hồ thở than

 

Tôi đi trong cỏi mơ màng

Thấy đâu lá rụng phủ vàng dấu chân

Nắng chiều ảo mộng bâng khuâng

Rớt nghiêng lên bóng du nhân độc hành  

 

Nhớ ngày đi tuổi còn xanh

Hôm nay tóc đã trở thành màu sương

Đếm ra cũng mấy đoạn đường

Đoạn dài đoạn ngắn đoạn trường long đong

 

Như mây lơ lững trên đồng

Như sông hờ hững theo dòng quạnh hiu

Sương mờ cho phố cô liêu

Thoảng ru ai khúc điều hiu giữa trời

 

Nắng mưa dầu dãi một đời

Tay không một nắm chờ rời thế gian

Mai nầy một nấm cỏ hoang

Ôm theo giấc mộng mơ màng năm xưa  

 

Nam Thảo

 

 Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved