Thơ
Nguyễn Nam An
buổi sáng mồ côi
anh gọi em là em
rồi đi tìm địa chỉ
những ngày thu Bắc Mỹ
gởi lên chút lá vàng
vì nửa đêm về sáng
thức nỗi buồn dọc ngang
anh gọi em giờ quen
vài năm rồi không gặp
một đứa nhà phương bắc
đứa chạy hoài hướng nam
qua nổi không đèn đỏ
sợ [ thành phố ] chụp hình
dính tình mình ticket
anh gọi em vì biết
em giờ cũng nhớ anh
thức gần sáng nhìn quanh
đời không còn xanh nữa
tin gì như một bữa
thu trở gió buồn trời
thế giới của con
người
đang sợ thời lạm phát
như những ngày anh nhát
đang để tình lang thang
qua nổi không đèn đỏ
hay ngã tư chụp hình
cho tình mình giấy phạt
anh gọi em buồn rạp
ngọn cỏ ngước trông trời
vàng thu rồi không nói
chỉ buồn thả lá rơi
đây là một buổi sáng
mồ côi... em ơi :-)
nna
28 tháng 10, 08
mãi còn là thu
đi về kiếm đại cái
chai
thu rồi trở gió đường dài mắt trông
hỏi em dạo nọ nay chồng
khuất đâu hàng dậu đời lòng vòng con
thu rồi vàng lá đầu
non
thu nay lá vẫn mãi còn là thu ./.
nna
24 tháng 10, 08
quê nhà trong mơ
[Gởi Nguyễn Xuân Hiệp]
về mi - Từ Thức về
trần
[mẹ cha] Đà Nẵng đổi gần lột da
về mi - Từ Thức rồi ra
muốn ngủ lại với quê nhà trong mơ ./.
nna
30/9/08
sáng ngồi canh stock
[Trúng ai không biết
:-)]
sáng thấy cổ phần như
thấy em một lúc
thời em cao chứng khoán cũng lên cao
nay đến lúc cổ phần đang xuống dốc
hai đứa giờ hốc hác đến lao đao
sáng chứng khoán cứ
trồi lên trụt xuống
mà trụt nhiều [em tội nghiệp] canh me
lời không được thì thôi nay bán lỗ
ông bà xưa [thời đen bạc đỏ] lè
anh đã muốn ở nhà
canh chứng khoán
mà chán chê thời đen bạc đen tình
chua như giấm như chanh và như khế
mà sao me lại ngọt thế bình minh
nên vào sở lè phè như
mọi bữa
cám ơn đời còn cho cái cần câu
anh buông xuống mỗi tuần như vài đứa
đời bắt đi làm thơ thở cứ đau
sáng thấy cổ phần như
thể thấy nhau
thành ra thế thơ em nằm trong đó ./.
nna
Sept 26, 08
bầu trời đó
bầu trời đó có khi lên khi xuống
có khi xanh mầu mắt của tình xanh
anh đã cất để dành khi em ốm
đẩy trời buồn vui mắt hạnh tình anh
bầu trời đó bao năm thành ảo ảnh
tưởng thiên thu em bất chợt đi về
cho anh thấy như chút gì canh cánh
vui và buồn mắt hạnh của tình xanh
bầu trời đó có những đêm chưa ngủ
anh ngó lên tìm đủ ánh sao rồi
cũng muốn gởi đôi lời theo sáng tối
cho rạng ngời khuya mộng hạnh hoa ơi
bầu trời đóc chỉ em và anh thấy
núp vào đây, thật khẽ, núp vào đây
NNA
11.09.03
quê quán - quán
quê
thưa rằng quê quán Quảng Nam
vốn dân Đà Nẵng - vô vàn cãi nhau
nhưng mà cuộc đất nương dâu
đi vẫn nhớ dẫu nát nhầu tang thương
và thưa phố thị con đường
quán quê giờ vẫn chút buồn đó em
5.10.03
mùa xuân hỏi
Tết đây đi hết con đường
ngày vui vay mượn đã thường vài năm
mùa xuân hạnh, gối vui nằm
có cho một chút, gọi thầm xuân anh.
NNA
26.11.03
bài thơ nhỏ toòng
ten
bạn bị đuổi nhà - đâu phải mình ta
sáng nay hai thằng ca "bài con cá "
tháng 9 rồi - thu phong không xa nữa
hỏi tiền đâu - biết kiếm nó ở đâu
tao muốn nằm dưới cây chờ gió nổi
ngọn thu phong thổi lá rụng thành tiền
mua cái nhà còn dư đem phân phát
rằng thì là thiên hạ cũng như ta
đó mơ xa - mộng gần mua vé số
trúng sáu con - mẹ nó - nằm sáu hàng
thành buổi sáng me cho cà phê nhé
nhảy lên xe - lại đường xa - sang trang
bạn bị đuổi nhà- bạn hoang man
đọc email xong rầu giùm nó
thôi đó đây những ngày khốn khó
tao chia mày bài thơ nhỏ toòng ten
NNA
9.03
đất ơi
ở một nơi gọi là nhà
tôi về đất lạ tháng qua năm là
hình như thiếu chút gì xa
thì thầm trong đó gọi là đất ơi
nhiều khi thức giấc bồi hồi
ngày như cây cỏ lạnh rồi đó đây
NNA
19.10.03
để trả lời một câu hỏi
Bàn tay bên này có năm
Bên kia năm nữa - hai lần năm - là mười
Khi vui buồn em hỏi chơi
Ngón nào đeo nhẫn thời tôi với người
Chẳng biết nữa - em - giữa đời
Sống tôi - rồi đó - như người - có không./.
Nguyễn Nam An
17 tháng 4, 03
chạy đi Đà Nẵng
chạy đi Đà Nẵng bảy lăm
chạy về phố có âm thầm mốt mai
này em đục tiếng bi ai
đục sông lên sóng giục hoài biết không
chạy đi Đà Nẵng đành lòng
nghìn chân lội sóng đạn không tha người
sông em soi bóng ngày vui
nào hay thời cũ bùi ngùi trôi đi
chòng chành bước, thuở xuân thì
chạy đi-trở lại-hỏi gì-còn thương
4 tháng 3, 04
NNA
mình ơi
gọi mình là này mình ơi
đi đâu, đâu cũng mình thôi, một mình
gọi mình, là mình, mình ên
mà sao lại nhớ, nhớ thêm này mình
con chim vỗ cánh buồn tình
cho anh giữ lại áo mình khỏi bay
để chiều chiều trên hàng cây
nắng ơi! nắng hỡi!
Aùo mình này
hong khô
đời chúng ta có những lúc bơ vơ
3.09.03
|