| |
Niềm Vui Thoáng Qua
* TRÍCH TUYỂN TẬP THƠ :
VIỆT-NAM TRƯỜNG KỲ TRUYỀN-SỬ-CA
* ĐỨC DZIÊN - Alpha.13
Buồn vui nối tiếp một ngày qua
Đếm bước thời gian ta với ta
Từng mãng đời trôi theo con xoáy
Đắm mình trong lũ cuồng phong-ba
Anh vẫn thương anh nên thở dài
Nhiều khi ngỡ tưởng anh là ai
Nên mãi cứ nghi hình với bóng
Cố hoài chẳng với được bờ vai
Anh mãi tưởng em là người tình
Kẻ thường nói yêu chỉ mỗi mình
Nhưng sao nghe chạnh lòng đau nhói
Tim đã cho ta một cách nhìn
Anh thảm-thương sao những trò đời
Thế gian lớn rộng là sân chơi
Đủ đào - kép diễn tuồng-tích mới
Vui thoáng qua mau chỉ nhất thời
Quê Hương Ơi Tôi Yêu
ĐỨC DZIÊN - Alpha.13
Quê-hương ơi ! ròng-rã tiếng cuốc kêu
Đau Tổ-quốc, cứ mỗi chiều nắng Hạ
Đàn chim xanh, nép mình trong kẽ lá
Cây trái làng, hương-vị lạ tình quê
Xuân Hạ Thu Đông, mỗi độ đi về
Quê-hương tôi đó, no-nê hoa trái
Ngoài đồng reo, lúa nạ-đòng con gái
Rẫy-nương chiều, ai hái lá chè xanh
Một bát nước trưa, thấm dạ mát lành
Bụi chuối mốc, và cây chanh chái bếp
Mùa tháng mười, cối gĩa dòn cớm nếp
Con nước ròng, bắt con tép con cua
Đêm Trung-thu, đám lũ trẻ nô đùa
Đi lễ hội, đền Chùa hương thơm ngát
Người Việt ơi ! hãy biến thành giòng thác
Mãi trường-tồn, lời hát : Việt-Hùnh-Anh
Trung Thu Về
Thương Lũ Em Tôi
duc dzien
Một buổi sáng mùa Hè, thật êm-ả
Trên quê-hương, tơi-tả xóm-làng yêu
Con đê xưa, đàn trâu xám mỗi chiều
Thong-thả bước, coi điều ra tư-lự
Cũng nơi đây, những ngày thời qúa-khứ
Lúa đầy đồng, trên dưới thật an-cư
Dân quê tôi, khí-phách mỗi con người
Làm rạng chói, không hổ ngươi dòng Việt
Mỗi mái tranh, mỗi khóm dừa tha-thiết
Giòng sông êm, mãi-miết tưới đồng xanh
Cho em tôi, bát cơm trắng áo lành
Nuôi khôn lớn ... để thành người hữu ích
Em tôi có còn, những ngày vui thích ?
Trung-Thu về, đám con nít buồn hiu
Thương quê tôi...yêu lũ trẻ thật nhiều
Trường làng đã, tiêu-điều thành hoang-phế !
Tôi & Thời Gian
duc dzien
Tôi vẫn là tôi, của ngày xưa
Năm mấy năm qua, mới như vừa
Thế-thời có khác, nhưng lòng vẫn
Tôi vẫn xem đời, giấc ngủ trưa
Tôi vẫn là tôi, của hôm qua
Hoài-niệm vui-buồn, vẫn thiết-tha
Thương ngày tháng cũ, tình yêu mới
Thấm mãi trong lòng, giọt sương sa
Tôi vẫn là tôi, của hôm nay
Đêm lại qua đêm, ngày qua ngày
Bằng lòng cuộc sống, mình đang có
Từng bước dõi hồn, trong men say
Tôi vẫn là tôi, của ngày mai
Và chẳng bao giờ, mong giống ai
Chung lời vỗ ngọt, tình dương-thế
Phân bón vun trồng, cho tương-lai
Theo Cánh Vạc Đêm
duc dzien
Nắng em tôi, bạc áo lụa mềm
Suối tóc thề, liễu rũ gió ru êm
Anh đến với em, tình lửa Hạ
Rải hồn theo dấu, cánh vạc đêm
Anh đưa em, rong khắp ba Miền
Thăm Dân-tộc Việt, giống Rồng-tiên
Uy-linh khí-phách, hồn bao Đấng
Tiếng vạc vọng về, cõi linh-thiêng
Theo dấu tình ca, thảo-non-ngàn
Lời ca khai-phá, thuở hồng-hoang
Rắc-gieo nhạc, đáp lời sông-núi
Hun-đúc Dân tôi, giống da vàng
Tôi đến với em, tuổi còn xanh
Nay đã bạc phêu, thế cũng đành
Đêm nghe tiếng vạc, buồn trong gió
Vỗ cánh bay vèo … biệt xa anh …
Tiếng Hát DU CA
duc dzien
Bừng lên, tiếng hát Du-Ca
Từ đâu vang-vọng, thiết-tha một thời
Thân-thương, lời đón lời mời
Lời cho sông-núi, lời nơi ruộng đồng
Âm-vang, lời thệ Diên-hồng
Lời con cháu Việt, Lạc-hồng uy-linh
Tiếng hát, sáng tựa bình-minh
Xóa tan đêm tối, hãi-kinh một đời
Khúc ca hùng-tráng, nơi-nơi
Gợi tình Dân-tộc, đáp lời núi-sông
Mẹ gìa, quảy gánh về không
Nuôi con Thế-hệ, nuôi trồng tương-lai
Lời ca cuồn-cuộn, sông dài ...
Âm vang thôi-thúc, thuở thời không xa
Lời trần tình ... bản dân-ca
Bốn ngàn năm đó, vẫn là hôm nay
NiềmVui Thoáng Qua
Buồn vui nối tiếp một ngày qua
Đếm bước thời gian ta với ta
Từng mãng đời trôi theo con xoáy
Đắm mình trong lũ cuồng phong-ba
Anh vẫn thương anh nên thở dài
Nhiều khi ngỡ tưởng anh là ai
Nên mãi cứ nghi hình với bóng
Cố hoài chẳng với được bờ vai
Anh mãi tưởng em là người tình
Kẻ thường nói yêu chỉ mỗi mình
Nhưng sao nghe chạnh lòng đau nhói
Tim đã cho ta một cách nhìn
Anh thảm-thương sao những trò đời
Thế gian lớn rộng là sân chơi
Đủ đào - kép diễn tuồng-tích mới
Vui thoáng qua mau chỉ nhất thời
DUC DZIEN
|