LỜI

TÌNH
BUỒN

Phần 1

 

Chinh Nguyên

  Tiểu Sử
 

 

 

 

AI BIẾT HỎI AI

 

 

Tôi mãi là cây thông rất xanh

Thẳng đứng mà reo tiếng hiền lành

Xào xạc gọi tình quê hương mãi

Gọi mây đùa gió, nắng mong manh…!

 

 

Sư già gõ mõ, bát nhã kinh…!

Tiếng chuông chiều nhịp vọng vô minh

Rừng hoang thú đứng nghe chuông mõ

Gió thoảng hương nhang thú hoá hình

 

 

Người tu thân mãi mấy kiếp đời

Thú tu Phật độ hoá thân người

Ai biết, hỏi ai, ai phúc phận

Hỏi ai, ai biết tình đầy vơi…!

 

 

 

San Jose Aug. 24, 2004

 

 

 

 

                            

AI NỢ AI ?

      

 

Tôi chẳng nợ em chỉ mộng không!

Trộm nhìn xuân đẹp nét son hồng

Ước mơ hóa nắng mơn đôi má

Nhưng chỉ âm thầm nhớ với mong

 

 

Có thế ngờ đâu vẫn chẳng quên!

Mang thơ phổ nhạc chuốc buồn phiền

Lời yêu trên lá theo dòng lũ

Khắc khoải năm tàn mãi chửa yên…!

 

 

Tôi nợ em, hay em nợ tôi?

Trăm năm một thuở dở dang rồi

Kiếp sau ta quyết sum họp lại

Một cõi Việt Nam mộng nhỏ nhoi.

         

 

 

San Jose Dec. 03, 2004

 

 

 

 

 

ANH CÒN ĐÂY

 

 

Ở đây

Anh sẽ nhìn những giọt sương sớm như lệ đêm thoát xác

Những hạt kim cương trong hừng đông mỗi sáng

Nhớ em…

Anh gọi thầm những dòng sông đang chảy trong hồn

Hồng Hà

Cửu Long

Bạch Đằng oai hùng một thuở

Lạc Hồng…

Em nhớ không em…?

Chiếc lá đề thơ

Từ thượng nguồn sông đỏ trôi về Cửu Long Giang

Cầu Vàm, Bến Lức…

Phải…

Anh nghe tiếng hát em ngược dòng

Vang tận Cổ Loa thành bên dòng Dương Tử

Em không quên

Chim Lạc bay biển Đông

Mẹ quê trong tình người

Thương yêu

Trong lòng em vẫn ấm

Nét vẽ trong tim

Mật ngọt…

Đừng sợ

Hò hẹn còn đây

Anh nhớ…

 

 

 

San Jose June 24, 2004

 

 

ANH CÒN YÊU HOA CÚC ?

 

 

Em hỏi anh có còn yêu hoa cúc…!

Anh vẫn yêu hoa tựa lá vàng thu

Chiều bàng bạc, ly rượu đón sương mù                                  

Nhớ hiên cũ bên nhau xem hoa nở                                    

 

 

Anh muốn về nhưng mộng lành đã vỡ                            

Sợ hồn rơi xào xạc bước anh đi

Lời thơ cũ như lá vàng tơi tả

Nên cũng đành ôm diệu vợi phân ly

 

 

Gió vẫn rung cho lá bay ngàn lối

Tựa cúc vàng màu úa thuở hoàng hoa

Ta yêu nhau trong kiếp đời trăn trở

Mộng có về bên gối rồi lại xa

 

 

Chung rượu này anh uống thay lời nói

Hãy lặng yên nghe thu mở lời tình

Như ngày cũ cúc vàng là kỷ niệm

Và thu buồn trong sương lạnh lung linh

 

 

 

San Jose Sep. 16, 2004

 

 

 

ANH ĐỢI EM VỀ

 

 

Anh vẫn đợi em về trên bến vắng,

Gió vẫn đùa làm tóc rối anh bay,

Chiều gió lạnh như chiều xưa đưa tiễn,

Em không về, sương lạnh gió heo may.

 

 

Sóng bồng bềnh bèo trôi theo con nước,

Trăng ngả nghiêng nhả sợi úa tơ bay,

Anh gọi em trên cầu trong mem rượu

Chẳng tiếng vọng về lau sậy thương vay.

 

 

Đời vẫn thế giọt sầu loang đêm vắng,

Đếm bước buồn lối cũ bóng đổ xiêu,

Em đâu rồi lá theo chân xào xạc,

Đên thu rơi vàng úa lạnh cô liêu.

 

 

Tình rơi rụng đường xưa cây trụi lá,

Hồn trăng khuya chênh chếch gác cành khô,

Gió lất lây mây buồn trôi ủ rũ,

Tình chết rồi chiếc lá cuối khăn sô…!

 

 

 

 

 

 

ANH GỌI EM VỀ
  
Ban-Mê ngày cũ nhớ không em?
Anh gọi tình về dựng gió lên,
Kéo thêm bụi đỏ tô màu áo,
Em còn nhớ, hoặc đã vui quên…?
 
 
Anh bước trên lề con phố cũ,
Chiều hoang se sẻ đuổi tìm nhau,
Nhìn con nắng chết sau khu chợ,
Lốc nhỏ bụi mờ… thoáng xót đau.
 
 
Y-Jut trường xưa giờ hoang phế,
Trường-Tộ đâu rồi lối phượng mơ…
Ban-Mê hiên cũ em đâu nhỉ,
Không đứng chờ anh để nhận thơ…!
 
 
Mouri (*) suối uốn dưới đồi cây,
Lờ lững dòng trong chở bóng mây,
Bên bờ ngày đó em hong tóc,
Hết rồi yêu dấu đã xa bay.
 
 
Lao-Xao rừng cũ ai còn nhớ?
Thu buồn đổ lá giữa chiều trong,
Hồn bay gió cuốn reo xào xạc,
Giọt nắng gọi tình em biết không?
 
 
Trung-Tâm mặt nước mơ trời cũ,
Sóng gợn lăn tăn… dáng chiều mơ…!
Lá vàng một chiếc như thuyền vắng
Trôi giạt lênh đênh kiếp bơ vơ.
 
 
Dray-Linh thác vẫn trơ bờ đá
Nước cuốn tình buồn đổ vũng sâu,
Đường chiều trơn trượt cơn mưa lũ,
Anh vẫn đợi em tuyệt đỉnh sầu.
 
 
Thôi đã qua rồi ta mất nhau…!
Dưới trăng anh đợi, đếm đêm thâu… 
Tìm trên phố vắng mình anh bước,
Gọi mãi, mơ hoài… em ở đâu? 
 
 
 
(*) Suối Mouri, cũng có người gọi là Suối Bu-Ri
 
 
 
Nhớ lại ngày về thăm BMT.
San Jose Sep. 22, 2003

 

 

 

 

ANH VỀ GÓI CẢ THU NÀY

 

 

Bờ môi thơ khúc ngọt mềm

Nụ hôn nhớ mãi bên thềm trăng xưa

Bây giờ gió động thu đưa

Lòng sao xoáy buốt đường mưa hao gầy

Anh về gói cả thu này

Mở trang sách cũ lá gầy thu xưa…

 

   

Ngủ vùi trên đỉnh sầu rơi

Đau cơn tình cũ một đời xót xa

Tóc xanh nay đã sương pha!

Nhớ em quay quắt chiều tà trên sông

Chân trời góc biển mênh mông

Phím sầu tơ đứt, tình hồng dở dang…!

 

 

Rồi từ ngày đó buồn trông

Bên cầu tôi đứng mênh mông nỗi sầu

Người đi biền biệt về đâu

Cầu chiều soi bóng nắng sầu ngả nghiêng

Trăng buồn nửa mảnh oan khiên

Nước buồn im lặng nỗi niềm trôi theo.

 

 

 

San Jose May 17, 2004

       

 

BAN-MÊ ƠI...!

 

N.S. Lynh Phương phổ nhạc : Tình Ca Ban-Mê

       Khôi Nguyên phổ nhạc :  Ban-Mê Nỗi Nhớ 

 

Ban-Mê ơi… Bước đi là xa em rồi…!

Ban-Mê ơi… Dray-Linh thác xoáy hồn tôi…!

Ban-Mê ơi… Phố xưa chiều buồn mưa lạnh…

Giọt sầu trường xưa chùng xuống mặn đầu môi

                        

Ban-Mê ơi… Ðường Thống Nhất phượng tan rồi…!

Ban-Mê ơi… Hồ Trung Tâm vẫn trăng soi…!

Ban-Mê ơi… Chuông ngân buồn thương Xóm Đạo…

Đường về Đốc Học, Khải Đoan, Hưng Đạo xa xôi…

 

Ban-Mê ơi… Gót mềm đường Y Jut xưa…

Tan trường tay sách, tình yêu dấu trao đưa,

Tiếng guốc đường Quang Trung đêm mưa lũ,

Bây giờ tình xưa đã hết, thôi đón đưa…!

 

Ban-Mê ơi… Hết rồi tiếng nói cười say,

Áo xanh ngày xưa lấm lốc bụi đỏ bay,

Phố khuya gót buồn thênh thang sầu vắng

Ai có về, ai có nhớ, ai có hay…!

 

Ban-Mê ơi…Yêu dấu nào xót xa cuộc đời…!

Ban-Mê ơi… Nhung nhớ gậm nhấm hồn tôi

Ban-Mê ơi… Những chiều thu rơi nắng úa…

Ai có buồn… Ai có nhớ ai đầy vơi…?   

 

Ban-Mê ơi… Thôi mình xa nhau thật rồi…!

Ban-Mê ơi… Phố người chua xót hồn côi…!

Ban-Mê ơi… Ai ngờ thay tên mộng vỡ…

Bây giờ tình đã muộn màng, lỡ duyên thôi….!

 

 

San Jose Sep. 30, 2004

 

 

BỐN MÙA BƠ VƠ

 

 

Xuân về hoa vội nở,

Nhưng sao tình ngu ngơ…!

Bước chân khuya gõ nhịp,

Đếm giọt buồn bơ vơ…

 

 

Hạ về cho lựu đỏ,

Như giọt máu con tim,

Hong ngoài trời nắng đổ,        

Tình héo úa im lìm…!

 

 

Tôi thương rừng lá đổ

Nhè nhẹ gió thu bay,

Hồn phơi trên cỏ úa,

Nắng nhạt chiều lắt lay

 

 

Đông về mang buốt giá,

Tình như lệ tuyết bay,

Duyên dậy men ngọt đắng,

Nếm thử lòng ngất ngây.

 

              

  

               San Jose July 15, 2003

 

 

 

 

BUỒN BƠ VƠ

 

 

Tình như biển gió hú đùa ghềnh vắng

Nắng ấm mơ duyên triền cát ngủ say

Thân dã tràng xây lầu tình không hối

Sóng bạc xô bờ cuốn mất không hay

Người tình hỡi, chiều rơi trên biển vắng

Chim lặng trên cành, chỉ tiếng thông reo

Anh ngồi ngắm nước gầm xô triền cát

Giận dữ tràn bờ mộng mị cuốn theo

Gió đã về chân trời tia nắng chết

Hấp hối dần xa mây cuộn mênh mông

Người tình hỡi bao giờ em mới hiểu…

Xa cách muôn trùng ai nhớ, ai mong…!

Em có biết gió đời xô lòng động!

Phận bạc nổi trôi, đau đớn riêng anh

Nửa kiếp sống mảnh linh hồn xuân vỡ

Nợ nước hao mòn như khói mong manh

Một lần yêu là một đời tan vụn

Những mảnh ái ân xoáy buốt lòng anh

Như sợi giây nối buộc thành khúc mắc

Kéo thắt kiếp người héo hắt mộng xanh…!

Đếm canh dài trăng hoang sương giăng mắc

Che lấp cuộc tình, giết vội duyên nhau

Mùa tháng hạ sao lạnh như đông giá?

Run rẩy cuộc tình yêu dấu cơn đau

Anh mang kiếp thân tằm đi viễn xứ

Đem sợi tình trao tặng để trắng tay

Đêm quay về nhìn khói loang lệ nến

Rượu mềm môi miệng kén nhả tơ say

Thôi đã thế xa nhau rồi để nhớ

Cách biệt một đời giữ bức tranh thơ

Em vẫn thế người trong tranh ủ kén

Anh là tằm đem xác đổi ngàn tơ…!

 

 

 

BUỒN XUÂN

 

 

Em đã về cho nắng trải sân?

Lòng ta thầm gọi biết bao lần

Xuân đến rồi đi đầu tóc bạc!

Cây đào đứng lặng dáng phân vân

 

Hững hờ sao đứng tựa ngoài song!

Rung động cánh mai xót tủi lòng

Không tiếng trẻ reo mừng áo mới

Gió lùa lạnh vắng chẳng xuân mong!

 

Đã đếm bao lần trên xứ lạ,

Ta đón em rượu thấm xót xa,

Trong nhà không bánh, không nhang khói,

Chỉ có lòng ta nói với ta…!

 

Xuân này mẹ có khấn cầu mong?

Bên cửa đứng ngồi ứa lệ trông?

Có khóc trong lòng thương trẻ dại?

Phiến sầu gánh mãi nặng lưng cong?

 

Có phải xuân này em vẫn đợi?

Dáng buồn tóc rối sắc u hoài

Xót xa gậm nhấm tan thành lệ

Gối tủi chăn sầu ước mộng phai…!

 

Ấy thế mà xuân đến lại đi

Hành trang ta gói lệ chia ly…!

Kiếp bèo trên bến sông xa lạ

Có khóc hay cười ai biết chi…!

 

 

 

Xuân Quí Mùi

 

 

 

CÀNH HOA MUỘN 

 

 

Ừ thôi, anh tặng em cành hoa muộn

Đáng lẽ hôm qua, nhưng để hôm nay

Cho em đợi và mãi luôn mộng ước

Cành hoa này chắc làm em ngủ say.

 

 

Tình, anh nghĩ nó không mang ngày tháng!

Chợt một lần sóng mắt vội trao nhau

Vang tiếng cười trong hồn em rộn rã

Để hồn anh ôm ấp mãi ngàn sau.         

 

 

 

San Jose  Feb. 15, 2004 

 

 

 

 

CHỈ TÔI SẦU

 

 

Gót em hạnh phúc trong mưa đổ

Héo hắt tình tôi mắt chạy theo

Một thoáng chợt rung niềm cảm xúc

Mái hiên tí tách giọt buồn gieo.

 

 

Tôi đứng nhìn theo bóng dáng em

Bên cạnh người ta trong bóng đêm

Vòng tay siết chặt lời âu yếm

Mộng cũ tình tôi nhỏ bên thềm.

 

 

Phiến sầu gói lại cuộc tình xưa

Lầm lũi lạnh lòng gió thoảng đưa

Hình bóng môi em trong tâm tưởng

Tình ơi giông bão dậy trong mưa.

 

 

Đèn mờ gió lạnh bóng em đâu

Tiệc tan ly đổ chuốc thêm sầu

Xe ai lăn bánh thôi tình lỡ

Tơ lòng hẹn lại kiếp mai sau.

 

 

 

 

Tặng Diễm Diễm

San Jose Mar. 17, 2004

 

 

CHIA LY

 

 

 

Gặp gỡ cho buồn biết nói chi!

Anh đà lỗi hẹn buổi chia ly

Ngày về bến mộng thuyền ai đó?

Xót xa chất ngất lệ dâng mi

 

Trách ai vội vã bước sang sông

Cô láng giềng xưa đi lấy chồng

Áo gấm hoa cài cho mộng thắm

Anh buồn em có biết hay không?

 

Trong xóm vang vang tiếng nói chào

Cười vui đám trẻ rộn xôn xao

Mình anh đứng tựa trong song cửa

Chợt thấy mặn môi tự lúc nào…!

 

Hoa lựu đã tàn cho lá úa

Đường chiều anh chợt mất người xưa

Tường vi giậu cũ thôi chờ đón

Đời vắng nhau rồi hết đón đưa

 

Anh vẫn mơ hoài ủ dáng thơ

Những ngày cặp sách tuổi xuân khờ

Những đêm trăng lạnh, vai sương phủ

Ngàn lời âu yếm gói tình mơ

 

Sang nhà anh vẫn hỏi tin em

Mong cho hạnh phúc để rồi quên

Nhưng sao vẫn thấy lòng tê tái

Lá động bên thềm tưởng bước quen

 

 

 

CHIỀU HIU QUẠNH

 

 

Tóc trắng già rồi mưa thu lạnh

Ngồi nghe tí tách giọt sầu rơi   

Áo chùng đen cũ giờ hoang phế

Cổ trắng bỏ đi khổ một đời

 

 

Tiếng đàn ai đó chiều hiu quạnh…?

Sáo trúc vang xa… chợt lá rơi

Buồn nhớ hồn quê giăng mộng cũ

Giọng ngâm, tiếng hát vọng chơi vơi…!

 

 

Ai đó chờ tôi trên lối cũ…?

Phải em hay tiếng gọi thu về

Lời tình trong gió gây xào xạc

Nhắn gởi gì đây mãi tỉnh mê

 

 

 

 

San Jose Nov. 10, 2004

 

 

 

 

 

CHIỀU LỮ THỨ

 

 

Tủi lòng lữ khách ngắm chiều sa

Mù khuất chân mây giọt lệ nhoà

Ráng đỏ xây thành ngăn cách lối

Che quê mây tím phủ trời xa

 

 

Chảy dài nước mắt thương đời mẹ

Xót khúc doạn trương khóc nhớ cha

Sông núi ngả nghiêng đời bến lạ

Hỏi ai, ai hiểu nỗi lòng ta

 

 

San Jose Aug. 10, 2004

 

 

&nb