Thoại Nguyên
Huyền Thoại T́nh Yêu
thơ
2008
Huyền ca 1
1.
Nếu không có bầu trời
Xanh thắm ngàn xanh thẳm
Nếu không có say đắm
Đắm đuối đời quên đời.
Khi bầu trời xuất hiện
Đen tối… mù… âm u
Tiềm thức miền miên du
T́nh tang - t́nh mộng du.
Nên đời trôi đi măi
Đời măi măi trôi hoài
Người van đời măi măi
Măi măi van vái trời.
2
Đất vừa mới nẩy sinh
Chứa biết bao dấu t́nh
B́nh minh vàng nắng đổ
Xuất hiện loài yêu tinh.
Yêu tinh ngay bên ḿnh
Yêu tinh ngay trong ḿnh
Ta lính ca lính quưnh
Lính quưnh cả thần linh.
Trắc trở nan cứu giải
Cứu giải được bằng kinh
Cứu giải được bằng t́nh
Trời đất vừa rung rinh.
3
H́nh hài ta biến mất
Đan xen cơi vô thường
Tim chuông khánh làn hương
Trao nhau t́nh vương vương.
Vướng vào nguồn cội phúc
Ḷng tham mê phàm tục
Bầy ḍi xanh lúc nhúc
Cắn vọt máu! thuyền tu.
Thu đông đầy biển nhục
Thế gian vàn câu chúc
Xúc giục nhau mà đi
Kéo lê ngàn sân si.
Ư…ừ…ừ…ư…ư…
4
Linh hồn chợt thăng hoa
Chưa thoát kiếp mù ḷa
Hoá vạn chuỗi kinh ḥa
Can qua chừ can qua.
Hoa ḷng mới là hoa
Hoa ḷng không dẫy chết
Hoàng hoa không chấm hết
Thê thiết t́nh thoáng qua.
Oa… óa… ̣a… oa…oa…
Ha… ha… há… hà… ha…
Oa… oa… óa… oa… oa…
Ha… ha… há… ha… ha…
5
T́nh lang ơi! T́nh lang
Tiếng van trong hơi thở
Tiếng vàng trong nhịp tim
T́nh yêu t́m niềm tin
Ḥa dịu đuôi mắt nh́n
Cháy bùng bùng duyên cải
Lăi suốt cả đời người
Tiếng cười gịng kinh khai
Thế giới góp bàn tay
Thế giới góp quyên ngày
Tang t́nh tang t́nh tang
Tang tang ư tang t́nh.
Huyền ca 2
Nước sinh ra muôn vật
Muôn vật sinh nụ cười
Nụ cười sinh hoa tươi
Hoa tươi sinh lũ người?
Đời đan xen niềm vui
Trao xinh xắn duyên đời
Người người t́nh duyên khơi
Vời vời lời chơi chơi.
Ơi! nước ơi! nước ơi!
Nước biếc dâng đầy trời
Người người t́m, hoài, đợi
Đời chơi vơi, chơi vơi…
2.
Biển xanh thắm ngọt ngào
Biển ŕ rào xôn xao
Biển thao thao bất tận
T́nh duyên, t́nh thân trao.
Ngoan đi nào biển ơi!
Sóng đừng xa vời vợi
Biển hiền ḥa ngàn nơi
Đời đẹp ngàn duyên khơi.
Nao nao biển hát hoài
Lao xao biển ngọt ngào
Thơ ngây như củ khoai
Nướng lùi tuổi choai choai.
3.
Sông sinh ra để chảy
Chảy suốt cả gịng đời
Chảy khắp cả nơi nơi
Đem phù sa đắp bồi.
Thôi! Ta đứng dừng lại
Suốt gịng đời đang trôi
“Thôi không c̣n gió biếc
Mưa đầm đ́a mưa rơi”.
Cho nhau. Vâng nụ cười
Tặng nhau - tặng niềm vui
Mùi ơi! Ơi! Là mùi
Vui ơi! Ơi! Là vui.
4.
Rong biêng biếc đong đưa
Yêu thương mấy cho vừa
Rong xanh xanh vàng ánh
Lóng lánh ḷng long lanh.
Canh cánh cánh rong vàng
Nước xô bờ miên man
Rong lả lơi ḥ hẹn
Dâng ngọt bùi nhân gian.
Lan man ta cố van
Van người đời tha thứ
Rong ngàn như mệt đứ
Đư đứ lời kêu than!
5.
Ta đi mây về gió
Gió nước cứ lững lờ
Ta ngu dại khù khờ
Ươm đậm ngàn giấc mơ
Lơ thơ cánh rong tàn
Giữa biển trời mênh mang
Sóng dài ôm giấc mộng
Lộng lộng tiếng mưa tan.
Ta van đời thao thức
Ta van người cứ yêu
Yêu như loài gió biếc
Yêu như cánh rong thiền
Tang, tang, t́nh… tang … tang…
Huyền ca 3
Gịng kinh hoang chết tiệt
Đă giết chết em rồi
Nhưng em vừa sống dậy
Hát những lời kinh ngây…
Hát những lời trông cậy
Chân sáo chiều mênh mang
In dấu ấn địa đàng
Lang thang chiều lang thang.
Hoang mang em muốn chết
Chết dễ được hay sao?
Nhưng sao hoài ray rứt
Chất ngất một cung đàn…
Tang t́nh tang t́nh tang.
2.
Xanh xanh những hàng cây
Cây chân mây cuối trời
Một giải ngời mây nổi
Gói những cành trôi... trôi…
Loang loáng hoa vàng rực
Biêng biếc rưng rức t́nh
H́nh hài ḥa cảnh vật
Lật đật ngất ngư ngây
Xây vun cội trăng hoa
Lệ nḥa vương ướt mắt
Cắt đứt giải ngân hà
Vang vọng lời thiên nga
La… la… lá… là… la…
3
Bướm vờn hoa, vờn lá
Lá vờn hoa, vờn bướm
Bướm đậu, bướm bay bay
Hoa thẫn thờ say say…
Này chú bướm t́nh ơi!
Nắng hoa nào e ấp
Nấp trong t́nh nguồn cội
Dối ḷng! tôi dối tôi.
Con ong say mật ngọt
Nhả lời t́nh oang oang
Lang thang vườn hoa lá
Lả chả lệ sầu khan.
4.
Ta vào sâu rừng thẳm
Ẵm vạn triệu cành lan
Lan vàng, xanh, tím, đỏ…
Trắng muốt… làn kiêu sa.
Ngả nghiêng, nghiêng ngả nghiêng
Âm vang chiều mấy độ
Vỗ về lệ đôi đàng…
Từ vạn kiếp mang mang.
Giết cơi t́nh khênh khang
Nỗi sống đă kinh hoàng
Đốt rệu lửa thiêu hoang
Hồng hoang thời hồng hoang.
5.
Người nh́n đó nh́n đây
Lăng tử vẫn ngắm mây
Đỏ, tím, vàng, xanh, tía…
Hồn ngỡ… ḷng ngất ngây.
Có người quên kiếp trước
Có người sợ kiếp sau
Mặt nhíu mặt ưu sầu
Khơi dậy nỗi niềm đau.
Ta cần ta hiểu ta
Ôm cô đơn thật thà
T́nh già hơn chút nữa
Nước buồn để tang ta
Ha… hà… ha… hà… ha…
Huyền Ca 4
Mơ đi con sáo sậu
Cậu của con sáo đen
Ghen ghét và ghét ghen
Trời u ám mây đen.
Mon men ven bờ kinh
Ngắm những đôi nhân t́nh
Con cóc già: “ếch ộp”
Ngoạm vạn lời kinh mê.
Nhà của ta – ta về
Đường chiều dài lê thê
Nắm tay em chuyện kể
Những chuyện của làng quê.
Hề… hề… hả… hê… hê… !
2.
Biệt ly thương gió hát
Biệt ly thoảng gió van
Nhũng nhiễu mắt ướt nàng
Mênh mang đàn mênh mang.
Ngày xưa ta gặp nàng
Chiều mưa rơi tí tách…
Bắc cành cây vơng cách
Trách cả ḿnh lẫn ta.
Già rồi vẫn nhớ nhau
Già rồi chưa hết đau
Em đă bước qua cầu
Thời gian trôi mau mau…
Dấu đi… thủa t́nh đau!
3.
Mưa buồn dài lê thê
Buông đời… buông lối về
Gắn bó - nghẹn câu thề
Niệm t́nh… t́nh si mê.
Tim lung linh chuyện kể
U mê trong t́nh mộng
U mê góp băo bùng
T́nh có c̣n hay không?
Đông, cành hiên xao động
Ngoài trời mưa gió lộng
Hồn lạnh lùng – sông rộng…
Một chuyện t́nh lông bông.
Chiều nương kinh t́nh yêu
Xoay nghiêng chiều duyên chiều
Mỹ miều như công chúa
Ngủ trong vườn hương yêu.
Cô liêu buồn cô liêu!
4.
Sấm động kinh hồn ta
Sấm u uất tà ma
Giao thiêng nụ ngọc ngà
Ta là ta? Là ta ?!
Sét lóe sáng thất kinh
Dúm dó đôi nhân t́nh
Tĩnh tâm hồn thỉnh nguyện
Ḷng hoài c̣n trung trinh?
Xa giá về hoàng cung
Quân vương ôm mặt khóc
Bên xác của người t́nh
T́nh ơi! mấy vạn t́nh!
Ánh sáng lóa thành kinh
Xác ướp vừa rung rinh
Trái tim chàng trông cậy
Xác ướp mới hồi sinh.
Vô minh, hừm… vô minh!
5.
Bao ḷng trôi đi măi
Ôm ngây ngất đất trời
Cơn giông vừa ập tới
Áo giáp giờ tả tơi!
Ơi! người t́nh trong mộng
Ơi! người t́nh trong mơ
Người t́nh - người t́nh thơ
Xin trọn vẹn giấc mơ.
Khù khờ ngu ngơ lắm
Tim hiến dâng nồng nàn
Điều miệng tiếng thế gian
Lệnh án xử chính nàng.
Tiếng than… chùng tiếng than!
Huyền Ca 5
1.
Hừng hực một hừng đông
Nghe náo động trong ḷng
Bừng bừng lên sức sống
Chiều tắt những vừng đông.
Mặt trời ngo ngoe sóng
Người có về hay không
Nàng x̣e tay ru mộng
Ấp ủ vài cơn giông.
Băo tố mặt trời lặn
Ḷng quân vương biển lận
T́nh quân vương lận đận
Hồn si… hồn dâng dâng.
Dâng nàng đóa hoa thơm
Ánh đuốc tim thằng bờm
Nhặt sương mai óng ánh
Trên những cánh lam thơm.
Nụ cười …dâng nụ cười!
Ngàn chơi vơi… chơi vơi!
2
Đêm thẩn thơ duyên mơ
Bóng trăng đứng thẫn thờ
Bóng trăng đứng vật vờ
Xúng xính t́nh… hơ… hơ…
Thơ văi vung ánh sáng
Sương nhỏ nhánh lệ vàng
Trần gian đang thổn thức
Quân vương ngất... ngỡ ngàng!
Vàng châu báu ngọc ngà
Ta ướp lấy xác ta
Nhưng ḷng không thể ướp
Ướp tim… cơi ta bà!
La…la…là…lá…la…
3
Tinh tú đua nhau hỏi
Gói tim nàng được chứa
Ngàn năm như huyền sử
Nghiêng bút ḥa mây mưa.
Lưa thưa rung mộng ảo
Dạo qua lối t́nh lang
Nàng câm như sao mộng
Nhả ánh sáng miên đàng.
Muôn vàn điều mộng mơ
Quân vương thành gă khờ
Định moi tim chôn xác
Cũng không thành ḍng thơ.
Tinh tú mù khóc ngất
Xoay xoay lối trần gian
Xoay xoay lối địa đàng
T́nh trần… t́nh gian nan!
Tang, tang… t́nh… tang, tang…
4
Lệ sầu rơi chứa chan
Lệ đau khắp không gian
Hoán chuyển - đổi muôn vàn
Xóa nḥa đời lầm than.
Gian nan nên t́nh đẹp
Lệ t́nh nhiều khép nép
Ép… ḷng không? ḷng không?
Lồng lộng vết mực lem!
Chen chen vào cổ tự
Xen xen vào cổ sử
Lừ đừ … sao đổi ngôi
Rơi xuống buồng tim côi.
Môi nàng vừa chợt khát
Ánh ánh sao dịu mát
Bát ngát hào quang hồng
T́nh trường – t́nh gai chông!
Sao huyền… sao huyền không!
5
Chỉ có một ḷng thôi
Chỉ có một ḷng tôi
Nhập linh hồn làm một
Thốt lên lời tinh khôi.
Sao mai vừa xuất hiện
Sao hôm đă đi rồi
Thi hài trong huyệt mộ
Ngậm toàn ánh sao môi.
Sao hôm đă đi rồi
Sao mai lại hiển hiện
Hồn đang đàn tṛ chuyện
Tôi chỉ thấy … ḿnh tôi!
Thôi, thôi là thế đấy
Ô hô !... cũng thế này!
Mắt cay mùi nhang khói
Giữa băo tố cuồng vây…
Tôi c̣n … Tôi c̣n đây!
Huyền Ca 6
Mưa bay lất phất
Em đốt than hồng
Em đốt than nồng
Đốt hồng tim anh.
Mong manh sinh tử
Long lanh t́nh sử
Đinh mệnh mệt đứ
Ngự cơi ḷng dư.
Lừ đừ phiêu linh
Lênh đênh những t́nh
H́nh ḥa với bóng
Lung linh lung linh.
T́nh xưa nghĩa cũ nhiệm màu,
T́nh băng huyễn mộng cơ cầu nên duyên
T́nh tṛn nguyên nghĩa t́nh khuyên
Đeo ṿng huyền bảo t́nh chuyền như mây.
2
Cây ôm giấc mộng
Hoa ươm ươm t́nh
Lá vương vương xinh
T́nh vờn… rung rinh.
San sát huyền linh
Dấu trong ḷng tiếc
Liêng liếc nh́n nhau
T́nh ngờ… thêm đau.
Mau mau giải hận
Mau mau giải oan
Hoang đàng chi địa
Ca ngợi trùng hoan.
Tóc bạc kinh luân loá vạn đời
Chơi vơi chới với Ừ… chơi vơi
Người ơí chấp chướng làm sao thoát
Hoàn kiếp ḷng ḿnh! tiếng kinh rơi
Lang thang khắp nẻo vô thường
Hỗn mang khấp khởi làn hương dị kỳ
Lệ trào đẫm ướt rèm mi
Người đi - người có nghĩa ǵ hay không?
Đời tṛn một cơi huyền thông…
3
Gập mặt xuống đời
Đời rơi nước mắt
Khắc đá tim ḿnh
Hồn c̣n nguyên trinh.
Ḿnh hỡi là ḿnh
Ḷng c̣n ngờ vực
Đối mặt ĺa nhau
Tim nát! hằn sâu!
T́nh hoài nhuốm sầu
Nước mắt vội lau
Giắt tóc treo đời
Tiếng cười nghiến đau!
Liêu xiêu, cô liêu! mỹ miều! tin yêu!
Măi măi lệ là châu ngọc
Lăn lóc suối t́nh ngơ ngác liêu trai
Lại đây tóc ước trâm cài
Dâng hoa tiến mộng lạc loài sinh linh
Mài gươm dũa kiếm rèn kinh
H́nh ḥa với bóng duyên t́nh thảnh thơi.
Lơi lơi những ư, ư không lời
Thôi th́ tôi vẫn chỉ là tôi
Mồ côi trái đắng giăng ảo ảnh
Nhặt giữa tim ḿnh một biển tôi.
Ơi! người. Ơi hỡi! Người ơi!...
4
Hạnh phúc chơi vơi
Đau khổ vơi vơi
Người người nơi nơi
Thanh khiết vời vợi.
Giết chính ḷng mê
Giết chính ḷng yêu
Men t́nh siết siết
Riên riết… lê thê…
Chiều chiều cô liêu
Hồi chuông t́nh yêu
Lau mày mắt ngước
Cầu siêu, cầu siêu…
Yêu tràn trề phúc. T́nh tṛn tơ vương
Tu là Sinh… diệt… đời hoài luyến thương.
Lâu lâu ngược tóc nhát đời
Cả cười nhân ảnh rối bời nhân gian
Đá vàng thê thiết đa mang
Ngàn thu thiên lư ngỡ ngàng thiên thu
Xoăi tay nhân kiếp mịt mù
Thuyền tu nhân quả vù vù thiên không
Ai c̣n giữ quả ḷng không…?!...
5
Lạ quá! Oan hồn vương tóc gió
Ngơ cũ vườn xưa bóng dở dang
Lâng lâng những kiếp đu đưa khóc
Rũ cười tâm nồng… tang t́nh tang
Lạ đời! hoàn ảnh giao bôi bửu
Đối ẩm trường xuân tửu phân ưu
Tiu nghỉu tâm can tàn mấy kiếp
Kiếp kiếp tim đồi lũng thở than.
Ngàn thu ướp xác lung lay vực
Đồi núi trơ xương nứt đá ṃn
Râm ran dạ khúc nằm trong máu
Dấu … dấu… lửa hồng tím buồng gan.
Vàn vàn những gió - mây những mây
Trắng xóa t́nh trong trắng ngây ngây
Gây thêm chút nữa hồn sâu kín
Chắp cánh xa mù … bay cứ bay…
Này, này… em bé giữa chợ đời
Đời vơi nước mắt nhịp kinh vơi
Nơi nơi hạnh phúc – ḷng giản dị
Nhạc t́nh thao thức ư đầy vơi…
Không lời ! vợi vợi…ư…không lời!
Huyền Ca 7
Nhân loại thế giới là của chung
Thứ dân hoặc những đấng anh hùng
Thiên kỷ năm châu về một mối
Đổi đầu?! đối ẩm! thế giới chung.
Vẫy vùng xuyên lục địa
Cà khịa lắm lắm lời
Cuộc chơi đành chấm dứt
Cắt đứt! lây lứt, lây lứt… lay!
Gây gây bom đạn ḿn
Phá nát vỡ buồng tim
Căng mắt mê đi t́m
Im ĺm! đời im… im…
* * *
Chén sầu một cơi mê man
Đóa hoa di thảo hương lan đầy trời
Giúp nhau từng giọt máu tươi
Người người tỉnh ngộ miệng cười thênh thang
Nỗi đau giằng xé đôi đàng
Hoang mang t́m kiếm vội vàng đắn đo.
Xin người - Người cố dùm cho…
2
Thoạt đi bỗng chốc luống bạc đầu
Bạc đầu thao thức đă từ lâu
Mượn câu tế nhị hàn huyên ứơc
Ước với thời gian chớ trôi mau.
Đau ḷng cắt ruột… cuống tuổi già
Thời gian thoăn thoắt thoang thoáng qua
Họa! May! Xuân tới … đông tàn nhụy
Ư nhị…! làm sao thế kỷ ḥa…
Âu sầu suốt kiếp đau lồng ngực
Náo nức hương nồng ngữ nghĩa câu
Hơi đâu kéo chỉ se kim gió
Thấm thoát thời gian đó nhiệm mầu.
Tàng tang cay cú. Cú cay… cay
Mực thước đo ngoan chuỗi lông mày
Trên cành lóng lánh chuyền chuyền nhảy
Loài chim dă điểu - Mặt mày điêu ngoa.
Chim buồn chim hót líu… lo!
Văn hương văn cảnh hẹn ḥ với sao
Sao rằng sao ước nơi nao
Bờ nương ruộng rẫy ngọt ngào ánh trăng
Thời gian lẳng lặng băng băng
Tương tư thuyền thoại chuyện rằng tương tư.
3
Dư một nỗi câu ca nhịp phách
Đàn địch nghêu ngao suốt tháng ngày
Cờ đạo nghênh ngang cùng tiên thánh
Kỳ nhân dạo gót phách hồn… lay…
Tờ mật trên ban từ cung thánh
Thơ phú khôi nguyên tự đáy…h́
Nốc chén quỳnh hương vương tục lụy
Giao bôi trầm ẩm hưởng lạc thi.
* * *
Bay cao cũng nọ rằng này
Cảnh tiên, tiên cảnh một bầy tiên nga
Xuyến xao gấm vóc lụa là
Dâng hương huyền nhiệm câu ca trữ t́nh
Tiên ngoan những gái đồng trinh
Xúng xa xúng xính bóng h́nh sao mai
Nếp son tóc ước hoa cài
Tiền thân óng ánh lạc loại duyên xa.
Tuy tiên – nhưng cũng là ma
Người đâu trắc nết đọa ta đọa người.
Tiên cười …la… lá …là…la…
4
Có là không…
không là có…
Thập tḥ
Hoài thai
Th́ thụt…
Ngấp nghé h́nh hài
Vương điều tục lụy
Sinh biệt - tử quy
Nay c̣n
Mai mất
Chất ngất nỗi sầu
Chất ngất niềm đau
Nhầu nhầu hoang vắng
Lăng lặng duyên sau.
Huy hoàng cũng hết
Trường sinh… lê lết
T́nh trường mê mệt
Thế rồi ?!... Mê… Mê…
Hết c̣n mơ mộng… Hết c̣n mộng mơ!
Ngước đầu đếm bước tử sinh
Hỏi ra đâu phải riêng ḿnh có không
Thực không? hỏi khách má hồng
Mộng mơ mơ mộng rượu nồng ai trao
Mày hoa xoắn xuưt má đào
Miệng thuyền mắt kiếm dạt dào mây mưa
Em c̣n nũng nịu ngày xưa
Hay là nếp ước… cho vừa… thế thôi!
Nh́n ra :Tôi chẳng là tôi?
5
Nương dấu ái vào trong trời đất
Chống gậy chờ ở bến tử sinh
Bóng xô bóng – h́nh xô h́nh!
Nợ ta bà măi bóng ḿnh liêu xiêu.
T́nh yêu! Ơi! hỡi t́nh yêu
Phải chăng vũ trụ đặt điều cho mi
Hay là cất bước thiên di
Để duyên để nợ lỡ th́ xuân xanh.
Thời gian canh cánh trôi nhanh
Người già tiễn trẻ xuân xanh… ră rời !
Bơi bơi… giưa giữa… biển khơi
Phút giây ch́m xuống “giếng” trời thương đau!
Ai c̣n… mê mải… mau mau…
Đây c̣n …
Đây mất…
Đó c̣n…
Đó mất…
Nhất nhất chẳng c̣n!
Miệng đỏ môi son
Mênh mang duyên nụ
Tro tàn… cỏn con.
Đỏ hon hỏn
Thon thực thon
Son son trẻ
Ngon quá ngon
Nằm trong ḥm
Ngon ! C̣n không ?! Nom…
Ấy vậy mà tranh dành
Ấy vậy mà gian ngoa
Thế giới vẫn mù ḷa
Toàn những chuyện can qua.
Qua cầu rồi mới biết
Hiển hiện với không cùng
Không cùng và vĩnh biệt
Cũng chỉ tại ḷng ta …?!
Ha…ha …há…ha…ha…
Huyền Ca 8
Có duyên th́ phải lụy đ̣
Nợ t́nh tiền kiếp câu ḥ hoàn nguyên
Trải bao giông tố đảo điên
Dật dờ nghi ngại uyên nguyên h́nh hài.
Ngày xưa em “địu” tóc mai
Bơ vơ suối ngọc lăn dài tới chân
Vọng khuyên chết đứng tần ngần
Anh hùng lỡ bộ phân vân góc đoài
Đợi hoài đợi đến hôm mai
Đợi hoài đợi măi gót hài chân son
Chuyền chuyền chim hót véo von
Lành duyên em hát đỉnh non cuộc đời.
Dời vào hang tịch cốc
Sư ông già chốc chốc
Ngắm mây trời trôi trôi
Ngắm nh́n suối vơi vơi
Thạch động lắng trầm mịch
Thạch động vỡ tiếng cười
Tiên ông vừa viên… tịch!
Màn kịch đời nổi trôi
Vết son bồi đă bôi!!!
Ôi! Em gịng suối mát
Bát ngát những gịng tơ
Lưu lạc… một đời mơ…
Hơ…hờ…hớ…hơ…hơ…
2
Chém. Sợt đầu con bé
Thằng cu run cóng người!
Nghĩ là không gặp lại
Thế mà lại … nợ nhau.
Chàng ở tận đằng đông
Nàng ở tận đằng tây
Cách nhau xa vời vợi
Duyên buộc lại gần nhau
Hau háu những mắt chầu
Đă thề non hẹn biển
T́nh duyên không trọn vẹn
Thế là… lại xa nhau…
Lau đi nứơc mắt hỡi em
Làm sao tính được tṛm trèm nghĩa ân
Nợ nhau th́ phải xin vâng
Ḷng hoa t́nh biếc hóa thân đổi dời
Lồng trong miệng mắt môi tươi
Người thân người phải một đời nợ nhau
T́nh duyên nghiệm khối nhiệm mầu
Nợ nhau trả nợ bên cầu tha nhân
Người si người măi phân vân
Người điên - người măi nợ nần chưa thôi.
Ối giời! ôi hỡi! giời ơi!
Ông sao mặc định duyên chơi thế này!
Có nợ th́ phải trả vay…
Chữ t́nh là cái chi chi
Mà sao người măi sầu bi nặng nề
Dù cho cách mấy sơn khê
Dù cho cay đắng ê chề vẫn yêu
Thêu đan vóc dáng yêu kiều
Dệt bao nhiêu mộng mỹ miều cũng hay
Duyên t́nh trữ giữ… canh chày
Lưới t́nh vướng phải cau mày thần tiên
T́nh yêu rất đỗi truân chuyên
T́nh yêu rất đỗi huyên thuyên dại khờ
Dậy ḷng một kiếp mà mơ
Từ trong kim cổ… Ai khờ? Ai khôn?!
Yêu đời yêu người
Yêu lời chơi vơi
Ḷng yêu đời đợi
Chập chùng sóng khơi.
Yêu đời nơi nơi
Yêu người nơi nơi
Môi đong tiếng cười
Gịng t́nh lên ngôi.
Rời nhau đan biển t́nh
T́m nhau khâu chuyện t́nh
Dang tay đời phiêu lăng
Nghễng ngăng t́nh… lung linh…
4
Gió rít lên từng chập
Thác đổ xuống ầm ầm
Mưa phong ba băo táp
Nhả một đoàn thanh âm
Trời tối sầm … râm ran.
Kín tiếng hoa thở dài
Bầu trời xoay vần vũ
Sấm chớp nấc liên hồi
Môi ấm nồng môi tươi
Người chẳng dám nh́n người
Tha ma buồn… ma trơi…
Đợi chi những con thuyền thuận buồm xuôi gió
Đợi chi bến bờ biển cả sẵn b́nh yên.
Đợi chi nhân duyên dang dở nay đoàn tụ
Đời là mộng… thực hư, hư thực dối đời
Ta buồn lạ… trái tim không tiếc lời!
Đoạn cuối t́nh yêu xao xuyến ngọt ngào
Lăng đăng luyến lưu bến ngàn đêm rao.
* * *
Tiên nữ thừ người ngắm mây trôi
Suối reo róc rách gió đón mời
Loay hoay… trăng bạc thân ngời ngợi
Xạc xào, xao xác… nhoét miệng cười .
5
Bạch ngọc huyền cương thạch động nhũ
Rủ cố thiền sư luận bàn … tu
Hang cốc ngày xưa người tĩnh tọa
Ghi dấu son đời một điểm ru…
Chon von vách núi khéo chon von
Ánh sáng tịnh duyên lối đường ṃn
Cỏn con những tảng rêu xanh biếc
Tiêng tiếc một thời… chửa lên non.
Ḥn ngẩng, ḥn ngang, ḥn qui phục
Quy ẩn tu tiên ở chốn này
Đọa thân – không đọa thần khí vượng
Vướng vướng nợ trần phải tịnh chay.
Trong hơn ngọc bích lưu ly
Say hơn hoàng năo bảo kỳ tinh thông
Trút duyên - trút dứt nợ ḷng
Thong dong vạn kiếp thong dong vạn đời
Người cười tha thiết tinh khôi
Nhả ra thê thiết ngàn lời kinh hoa.
Thiền nhân ở tại ḷng ta
Ha… hà… ha… há… ha… ha…
Đeo mang trác ngọc rối bời
Thiêng liêng một giải không lời mênh mông
Sắc son cải hóa cơi ḷng
Ngộ ra mới biết vạn ḷng ở trong
Cuồng phong ảo diệu mây đong
Suối tiên thạch động đôi ḍng… kinh dư
Bụt về cạo tóc thiền sư
Tung lên vạn giới hỏa mù nhân gian
Thiền sư nhắm mắt thở than
Định tâm đỉnh ngộ vương làn thiên không
Không c̣n tiếng nấc trong ḷng
Đá vàng vàng đá hương ngàn núi thiêng
Thiền nhân giết cơi ḷng riêng
Điên điên tỉnh tỉnh lương duyên…hà…hà…
Giác đời rồi cũng thành ma!
Huyền Ca 9
Vác cuốc lên đồi
Khều non định ngộ
Nhặt cục đá vội
Vá chỗ lở… bồi…
Ṭa sen lạnh buốt
Bằng trụ đá vôi
Lữ khách muốn ngồi
T́nh lại trôi… trôi…
Vác cuốc lên non
Hỏi đá… Đá ṃn…
T́nh đời con con
T́nh người son son.
Non ṃn? hỡi gió rêu rao lỉnh kỉnh
Suối buồn bởi suối lững lờ… sôi… sôi
T́nh khoác áo gió chân mây ngồ ngộ
Lỗ chỗ hoàng hôn bềnh bồng… lôi lôi.
Cành mai già rét mướt co ro cong cóng
Bụi gai nồng thổn thức nhưng nhức đêm thâu
Chiếc cầu buồn tự hỏi: về đâu? về đâu…
Thiền sư sầu trở ḿnh nh́n đá… rầu...rầu…!
Bỗng trông trong cơi tịnh ḷng
Mồng gai xé nát tim hồng máu tươi
Thế gian dở khóc dở cười
Truân truyên bạc mệnh dở người dở ta.
Ha…ha…há… ha…ha…
2
Tịnh không ở chỗ trí đâu
Tinh tuyền ở chỗ ḷng đầy vị tha
Kiếp không chẳng chấp chứa là…
Lối không chẳng bị gian tà rung rinh
Chuông buồn gác mơ rời kinh
Tịnh ḷng tịnh trí lung linh giữa đời
Cho xin quang gánh cùng tôi
Gánh người thiếu nữ lên đồi hái hoa
Hái hoa dâng lễ t́nh hoa
Không c̣n chấp chướng lệ nḥa tháng năm
Mùa đông trở rét căm căm
Thiền nhân ôm góc tim ḿnh thở than
A Nan ơi hỡi! A Nan !
Kinh vang vang sám hối
Cách đôi môi nguồn cội
Giềng mối tâm bồi hồi
Xa rồi… ḷng đôi nơi
Hoa leo giây chùm gửi
Vác bóng của lời thần
Kinh chuyển cánh ngàn vân
Cũng không bằng kinh dâng.
Thiền sư đeo mặt nạ
Vả miệng hoài ăn năn
Thiếu nữ thành bồ tát
Bồ tát đ̣i giới răn…!!!
Trăng xuyên bao mộng trăng gằn
Rung ḿnh tám cơi chuyện rằng thế gian
Ḷng thơ xin chắp kinh vàng
Cầu siêu Tam Muội lời vang khắp đời.
Tịnh lồng trong tiếng kinh khơi.
3
Không động mới là động
Vô ngă thành hữu ngă
Lă chă hạt huyết cườm
Em bé nhoẻn môi vương
Vang vang lời kinh thương
Chập chững ừ như mộng
Rơi vào trong cơi động
Ḷng già già tinh thông
Áo chiều bay lộng lộng
Thiền sư mà chưa không!
Ra đi dan díu ḷng
Thời gian hoàn nguyên không!
Sân hận làm chi em gái nhỏ
Sắc sảo làm chi những mắt so
Trang điểm làm chi bờ má phấn
Ta giận ta… sắc, sắc, không, không…
Không chấp nê không răn khuyên bảo
Ảo năo ḷng tin khuấy động hồn mê
Thấy em dâng hương lễ mễ kính chùa
Sau vạt áo có dấu bùa mê thần chú.
Ráng nh́n sâu trong mắt mới chín
Qủa t́nh sầu vướng bận trần gian
Thiền sư buồn cất tiếng thở than
Gian nan đó vận vào suốt kiếp.
Á…à….à…á…a…
4
Gió lồng trăng - trăng lồng gió đưa đẩy
Đẩy đưa, đưa đẩy ngàn lời oán than!
Tỉnh ra lỡ giấc mộng vàng
Vạn đời ư nhị trễ tràng thiên thu
Trời đem những áng mây mù
Đất không bút mực… ừ … xù… chôn đi
Hằng nga, Bao Tự, Tây Thi
Thúy Kiều, Juliette, Tử Di luận bàn
Tàn hơi một kiếp thênh thang
Ngỡ ngàng, run rẩy nhỡ nhàng sinh ly
Rơ ràng sinh kư tử qui
Mà sao người vẫn chia ly… đoạn tràng
Tứ thân lục thất đa mang
Đám tang huyễn mộng thuyền vàng thảnh thơi
Ơi! người. Ơi! hỡi! người ơi!
Cười say… say nắc nẻ
Ngẫm ra được điều ǵ?
Con chim di ngưng hót
Lời muộn màng kinh thi.
H́ … h́… Ta hát ca…
Vang vang đầu đỉnh hang
Mây cuốn sương gió ngàn
Vọng lại tiếng lũng vang
Thiền sư vừa xuống núi
Rời xa… cơi địa đàng
Gặp phải người hiu quạnh
Thiền sư vội cưu mang!
Kinh vàng dâng thư ngỏ
Lời yêu thương nồng nàn
Thế gian bừng bừng cháy
Ngọn đuốc biếc… T́nh lan…
Tang… t́nh… tang t́nh… tang…
5
Dư nhát kiếm thong dong
Bô bổ nát đầu ḿnh
Yêu tinh vừa hiển hiện
Dậy cả ngàn sinh linh
T́nh ơi! Ơi! Là t́nh!
Sao t́nh không ḥ hẹn
Sao đời không trọn vẹn
Sao người c̣n đua chen?!
Lời lỗ là tai Ta
Mất được cũng tai Ta.
Ha… ha… Hà… ha… ha…
Lạ quá đi thôi! giữ hoài sẽ mất
Cất dấu làm ǵ ḷng măi cưu mang
Không ghét không thương không màng không giận
T́nh mến yêu thương nhân rộng vô vàn
Chẳng t́nh chẳng nợ chẳng chấp chẳng than
Niềm vô ngại dâng tràn trong mạch máu
Con mắt thứ ba nh́n thâu đau đáu
Lạ lùng thay! kẻ vất bỏ… t́nh vương!
Lại tràn đầy chan chứa yêu thưong
Hương trầm bay diệu diệu ngàn phương
Lan, lan… Thấm cả ba ngàn thế giới
Nơi đâu?… Dấu chân thiền sư cần tới.
Ơi!... ơi!... ới!... ơi!... ơ!...
Huyền Ca 10
Con rắn mười đầu hoá chín long
Bày tinh tú lóa ḷa mặt đất
Nhất nhất một bàn chân bé nhỏ
Đạp ma vương thống trị dưới gót hài.
Tóc óng ánh hào quang vời nhân ái
Mắt long lanh ẩn hiện sóng mặt trời
Bà mỉm cười hiền diệu nét xinh tươi
Bao phước thánh trao duyên ngời tràng hạt.
Hương trầm dậy men bầu trời bát ngát
Lũ thần đen hoảng khiếp vía kinh hồn
Ḷng cực mến khơi ḷng tin bừng cháy
Hồn thăng hoa diệu vợi kính dâng tôn.
Lă chă lệ máu loang đầy khắp chốn
Tẩy rửa muôn trùng khôn xiết t́nh nhơ
T́nh thanh cao khả ái kính tin thờ
Bà rất thánh trang trọng mỹ miều thanh khiết.
Bà vẫn biết loài người hay sa ngă
Mang trọn t́nh yêu lo liệu cả đời
Tôi quỳ đây dâng những cánh sao trời
Bà nhắn nhủ :” chỉ cần vơi ḷng đố kỵ!”
Bà ban bố bao điều hay ư nhị
Nghĩ mà ghê! Tôi chỉ nghĩ theo tôi!
Bà ơi! Bà xin giữ lấy hồn tôi…
2
Được tự do rồi … ta viễn du
Bay khắp không gian nối khắp…mù
Cả đời dâu bể Ta cũng tới
Rơi văi cho nhiều nạm quang thư.
Vang tiếng khóc bên thềm trước cửa
Tiếng cứa tim ḿnh nấc khan khan
Ráng bay trong gió là hoan cải
Lối nhỏ vào đời - Đợi truyền ban.
Lăng đăng uống mật ngọt của đất
Đất ḷng lành tia những ánh vàng
Hoảng hồn ta bấu vào bâu áo
Của Mẹ Từ Bi … Tạ hết lời.
* * *
Đừng đợi nữa em yêu
Cuộc đời là như thế
Chẳng thể nào! thể nào!
Chẳng thể nào! thể nào!
Đào đâu ra vĩnh cửu
Đào đâu ra trường sinh
Tránh hết bao tội t́nh
Hoa huệ hồng trung trinh!
T́nh chỉ là thoáng qua
Nghĩa mới dấu thực thà
Ta là ta hay chẳng phải là ta
Sự huyền nhiệm trải muôn trùng khắp chốn…
3
Qua bao nhiêu dâu bể
Ai kể hết nỗi ḷng
Ai đong bầu thống khổ
Ai ươm t́nh trổ bông.
Những giọt máu tươi hồng
Thắp đèn hoa rực sáng
Ai vẫn c̣n lăng đăng
Đi trong buổi chiều đông.
Tôi đem đến cho người
Người đem đến cho tôi
T́nh vẹn nghĩa t́nh ơi!
Tôi yêu măi cuộc đời
T́nh ơi ! hỡi t́nh ơi !
Nơi nào t́nh sâu thăm thẳm
Mắt mê hoan đằm thắm ẵm mặt trời
Tôi ra đi t́m đến nơi nơi
Ca hoan khúc đời đời dâng hiến.
Người ơi! Ơi! Người ơi!
Làm sao có thể yêu ḿnh
Làm sao có thể trọn t́nh thế gian
Mắt sầu lệ đổ mênh mang
Than van chỉ khổ muôn vàn đắng cay.
Lệ vang những tiếng đọa đày
Ngây ngô trọng kính mặt mày nở hoa!
* * *
Một người chết cho bao người được sống
Như người cha… một đời vất vả v́ con
Mẹ bao đêm chăm bẵm sự sống vuông tṛn
T́nh yêu ấy thánh hiến bao niềm hy vọng
Trên vơng thập giá vô cùng khốn khổ
Chúa nhiệm mầu khơi sự sống tái sinh.
4
Bạch lạp tinh trắng tinh
Trong trắng dậy cơi t́nh
Lửa yêu bừng bừng cháy
Long đong hoài u… minh.
Ai mang ṿng nguyệt quế
Truyền rao thánh kinh hoài
Ngập ngừng rơi lệ ứa
Trần gian hóa … lạc loài.
Tóc bay sương gió cuốn
Người quanh quẩn, quẩn quanh
Vẫn nối tiếp di hành
Đời người thực mong manh.
Ra đi thắp mộng thực dâng đời
Đuốc hồng sóng sánh lệ đầy vơi
Những ai tim cháy bằng lửa mến
Sẽ đến thiên đàng phút giây thôi
* * *
Trên con đường dài thăm thẳm
Một góc tối lạnh lùng vắng vẻ
Tên kẻ cướp… đă bỏ đi xa
Người bị hại nằm yên… bất động!
Có hai gă lục soát, kiếm t́m…
Xác lạnh ngắt! Chúng hoảng hồn tháo chạy
Người phu quét đường vác xác trên vai
T́m chỗ cứu… mạng người đang chết cóng!
Tuy mất sức! nhưng người đă sống
Đến tạ ơn – ân nghĩa người ân
Người phu quét đường chợt thấy bâng khuâng
Nhặt chiếc lá… tặng cho người may mắn.
Trên vạn nẻo đường có nhiều cay đắng
Những ḷng thơm mang mác cánh trầm hương.
Ơi! Ơi! Ơi hỡi! Người ơi!
5
Tên tù vượt ngục
Lẩn khuất trong ṿng rào
Hắn lận bên ḿnh
Một sơi dây xích, một con dao
Gặp cô gái làng chơi chào mời
Hắn “mua hàng” Rồi định…
Ông từ già rời gác chuông xiêu vẹo
Tiếng chuông ngân nga buổi sáng tinh sương
Nương nương tấm ḷng thánh thót tơ vương
Hứng ḷng đắm mê man hồng ân … sớm
Gă vượt ngục nhăn mặt … nhắm mắt… nghĩ ngợi…
Một em bé đi lạc vào chỗ hắn nấp…
Hắn định đập đầu em để giữ thân!
Người gác chuông lao đến thực gấp
Hứng lưỡi dao ngay giữa ngực ḿnh!
Tên kẻ cướp bỗng ôm mặt khóc
Vác thân người cứu mạng trên vai…
Hắn được cứu như bao người được cứu
Bởi t́nh yêu thanh khiết của con người.
* * *
Em đă về khi không c̣n nước mắt
Em đă về … khi ră cánh tàn hơi!
Cha mẹ vẫn đợi … Mọi người mong…
Em đă đến để chia bôi… nghèo khó.
Những nhăn nhó của cụ già cô độc
Những vết thương lở loét tanh hôi
Những người điên hết đứng lại ngồi
C̣n toan tính bao điều!Trông rất tội!
Rồi em mất mà chưa kịp trối
Nhưng tấm ḷng em đă kết trái đơm hoa
Đă đánh thức bao cuộc sống mù ḷa
Đă khơi dậy ḷng dâng khi vấp ngă!
* * *
Ha ha muôn cơi muôn trùng
Hoa xinh nở giữa chập chùng hôi tanh
Thánh Thần chắp cánh mong manh
Bay vù suốt kiếp ḷng lành sáng sao
Miêng thô nghíu lưỡi cao rao
Vườn hoa thiên mỹ dạt dào huyền linh
Thoáng mơ gom hết chuyện t́nh
Ôm thiêng gốc cội chúng ḿnh ra đi
Hi… h́… hi… hí… hi… hi…
(11/11/2007)
Thoại Ca 1
Trời mong manh tơi bời hoa lá
Ḷng ai mơ nhớ đến vô cùng
Thành quách đổ
Ḷng si mê tha thiết
Trái tim tan !thân xác hồn tan!
Tàn giác mộng vàng si mê đắm đuối
Em nguồn cội của thần thoại hoang mang.
Nữ thần t́nh yêu –nào có biết yêu thương .
Chỉ gian díu tơ vương của hồn tiếc nuối .
Nỗi ḷng riêng đi vào đoạn cuối ,
Nỗi t́nh riêng kết nối t́nh chung .
Mơ thân đáng mặt anh hùng
Thừa trong kim cổ vẫy vùng cổ kim...
Thoại Ca 2
Rồi mùa xuân cũng đă đi qua
Ta đă mù ḷa ḷng thao thức
Sức nức một mùi hương dă thảo
Ảo năo canh thâu nỗi dạn dày.
Ta vác kiếm ra sông mà hỏi
Trơ vơ, thẫn thờ ,nghi ngờ quặn
từng khúc ruột!
Cánh hoàng lan hừng hực kiêu sa
Mà sao mong manh đài các… phù du!
“Thằng gù” đă chết để làm thiên thần,
Em hiện thân - t́nh yêu hay dục vọng?
Mê man trông ngóng ngàn đời ngàn năm
Ngợi ngợi ánh sao băng lăng ḷng thiêng.
Riêng riêng một nỗi hàn huyên
Huyên sử mêng mang bang hoàng ray rứt
Cắt đứt niềm bi ai huyền thoại mông lùng!
Oan khiên đă đứt… náo nức ḷng duyên
Truân chuyên một đời rang ngời ảo diệu !
Xiêu xiêu - hồn hoang - mở toang -
canh thức – triền miên…
Thoại Ca 3
Cái chết đă lạnh….. đến đầu gối!
Mà ḷng chưa lo, ư chưa dừng…
Vẫn lừng khừng tiếc xót rưng rưng
Ôm khư lấy hoang mang…Chê chán!
Vội thắp nên cho ḷng thanh thoát
T́nh hoan ca huyền diệu ngàn say
Hồn d́u dặt… cội nguồn trông cậy
Ánh sáng muôn trùng chiếu rọi thênh thang.
Thoại Ca 4
Nỗi đam mê và ḷng tham chợt thức
Con quỷ dữ gầm gừ uống máu
Máu thanh khiết của người vô tội
Khi ḷng nhân từ, sự kiên nhẫn
Đă biến thành những hạt kim cương!
Người rong ruổi suốt những dặm trường
Hái những đóa hướng dương trường sinh bất tử
Mắt con quỷ dữ không c̣n sôi gan tím ruột
Nó đành nuốt… chính cái đuôi thù hận của ḿnh.
Những giọt nước mắt lần đầu tiên nhỏ xuống
Địa ngục bừng bừng…mờ mịt khói sương
Lời đoan hứa thứ tha - sự cứu sinh vang vọng…
Ta ngẩng cao đầu đón chờ sự sống
Cuộc mộng du cao thượng thông thống ngàn năm.
Thoại Ca 5
Đêm dần tàn
Ánh trăng vàng sắp tắt
Ánh đèn nhà ai hiu hắt nỗi chờ mong!
Vợ nhớ chồng,
Cha nhớ con,
Anh nhớ em,
Những người thân nhớ người thân!
Ngày tháng buồn,
Từng giây đau thườn thượt…
Ứơp xác – linh hồn hóa diệu châu thân!
Thoại Ca 6
Ta đă say nhừ rồi ở hỡi em!
Múa thu thực mỏng ở bên rèm
Mưa bay ảo diệu chiều nhung nhớ
kẻ đói khát đời…. đói khát hương .
Vương vương t́nh tự ru với gió
Ngó lại bên hiên nắng dỗi hờn
Sóng biếc mơn man bờ chân lạnh
Một ḿnh tṛ truyện với mong manh.
Cơn mơ thao thức không chừng lại
Sợ nói huyên thuyên ngại bắt đền
Em đến bên thềm chong mắt đợi
Nhả hồn mê lú rơi …tơ vương….
Say say những đợi chờ mong ngóng
Long ngóng t́nh tang tích t́nh tang
Cung đàn ta khẩy trôi bờ bến
Gom hết hồn thơ suối mộng vàng
Ta hét toáng lên giữa đất trời
Tâm t́nh tâm sự ới!... nước non
Chon von dốc đá nghênh mắt đợi
Chùn…chân mỏi gối vẫn chưa ṃn.
Uống đi …uống măi bầu sương son
Có hay trăng khuyết với trăng tṛn
Hư vô định mệnh đầy ngang trái
Ta thề trèo măi đến đỉnh non..
Ngon ngon buồng phổi hít hà ngon
Hỏi chăng thế giới mất hay c̣n!
Mẹ ru con ngủ ngàn năm lẻ
Chắp cánh cho đời …dạ sắt son.
Thoại Ca 7
Thu mang áo mộng những mùa thu
Áo ai bạc… phớ giữa sương mù?
Chim say găy cánh nằm thao thức
Thu về thức ngủ với ngàn thu…
Lá vàng ăm ắp bay bay …mù
Ngó ở bên sân có mắt thu
Chuồn chuoồn ră cánh đan thâm thấp
Băo bùng ,băo tố …hâm hấp…u…
T́m đâu ra được người tri kỷ
Thảo nghĩa in sâu chớ chóng chày
Cỏ cây khao khát lời mật ngọt
Sao lỡ đọa nhau …sầu… đắng cay.
Cúi đầu bừng tỉnh mưa lứớt thướt
Ươn ứơt mi rồi! em có hay ?
Mưa thu lạnh lẽo bên biển vắng
Ta cắn điêu ngoa những sóng này.
Đắm mộ cho t́nh giữa biển khơi
Hương thu ma mănh rối bời bời
Ta tát vào gương cho bóng nát
Tan nát hồn thu - lả lả lơi!
Cái đẹp làm ta chùn… tay lại
Sức nức mùi hương quế…ngân thi
Ghi dấu phút giây làm cổ tích
Cất dấu hương trầm có mấy khi
Em đi… thiệp ḷng khéo… đón đưa
Thương mấy mà thương mấy cho vừa
Lưa thưa bụi hồng long lanh mắt
Cắt trái tim già..… đong gió mưa
Thoại Ca 8
Ta đi đầu ngược chống hai tay
Đỏ tía mặt gấc choáng …lúc này
Đọa đày một kiếp đi t́m mộng
Mộng ở trong tim sớm dạn dày…
Chân khua đạp trời …đấu đội đất
Chất ngất can khôn vũ trụ xoay…
Cắn răng ,trừng mắt gường gượng lại
Ta thấy cảnh đời… cũng … hay... hay !
Nh́n qua ṿm lá khẽ lung lay
Áo ai ứơt đẫm…n ét mặt mày
E thẹn như hằng nga giáng thế
Ta thỏa no rồi ! Say… cứ…say
Mày, mày ,tao,tao…vỗ vỗ tay
Hóa ra chổng ngược ! Đời cũng hay
Sướt mướt mắt nhức…đành suôi lại
Lỗ chỗ trong tim vết cắt… dzày…
C ừoi điên nắc nẻ…phừng,phừng …gây.
Lung la lung liếng… mặt đỏ gay
Th́ ra cả kiếp toàn những dối,
Thôi rồi … Em rũ bỏ thơ ngây !
Chổng đầu lần nữa …Ta thấy mây
Mây bay lăng đăng chắc hao gầy
Ánh sáng thơ trong hơn ngọc bích
Ta tạ ơn trời …….Ơn cỏ cây !
Giận lắm ! Th́ thôi thế đành thôi !
Quên đi đau điếng ! nghiến làn môi
Há miệng hớp muôn vàn tinh tú
Chổng đời - Đời chổng cứ trôi …trôi…
Thoại Ca 9
Chín bỏ làm mười thôi cũng xong
Hơi đâu giữ măi ở trong ḷng
Long đong một kiếp chưa đủ hả
Sao c̣n h́ hục với ngóng trông.
ngọng nghịu mà ra điều khôn sáng
loang loáng tơ vang ráng nước mây
trông cậy cho nhiều quỉ thần biến
duyên kiếp ba sinh dạ háo gầy.
Lấy mộng làm hư… hư làm thực
sực nức mùi hương quế thiền thi
ghi lại phút giây rừng kho báu
Cắt dấu hương trầm có mấy khi.
Em đi … thiệp ḷng khéo đón đưa
Thương mấy mà thương mấy cho vừa
Lưa thưa bụi hồng trong trong vắt
Cắt trái tim nồng… để mà thưa.
lạy trời tôi vốn gă t́nh xưa
cũ kỹ làm sao! qủa vốn thừa
xưa như trái đất xoay vần vũ
múa bút tiên hoa lệ khóc bừa.
mau về, xin mau chóng về thôi
tim tôi đêm tối mộng bồi hồi
múa men cho lắm thành ông kẹ
cỡi sóng… hoàng hoa bay khắp nơi.
Thoại Ca 10
Đêm dậy tiếng sóng trong ḷng
Tim mê chợt thức t́nh mênh mông nhiêu
Hồn gào trăm nỗi cô liêu
Dạ đau từng khúc dặm chiều đắng cay
Áo hoa một kiếp dạn dày
Đày thân vạn đắm canh chày ngóng trông
Cảo thơm xao xuyến tấc ḷng
Kinh khi huyễn mộng đèo bồng mênh mang
Chắp tay mù cơi miên đàng
Giọt châu trĩu nặng đôi hàng lệ rơi
Cười say cho vỡ tiếng cười
Khóc mây đơ đẩn dễ đời lang thang
T́nh lang ơi hỡi! t́nh lang
Giọng chàng sầu thiết ngỡ ngàng đơn côi
Rao vay buôn bán ngàn khơi
Thế gian ngạo mạn tơi bời lá hoa
Hú mây nũng nịu chua ngoa
Gió trăng trăng gió mù ḷa trái tim
Suốt đời mê mải đi t́m
Bảo duyên đỉnh ngộ im ĺm canh thâu
Thoại ca ngh́n nghĩa đôi câu
Lấp vùi huyền mộng bể sầu nhân gian
Tang t́nh tang tính t́nh tang…
02/01/Mậu tư
Băo Ḷng
Gió thổn thức hoài không ngủ
Sóng dập d́u đập… đập… vỡ tan hoang
Xác bé thơ trôi băng băng gịng nước lũ
Sấm…́…ầm… than khóc oang oang !!!
Ai phá vỡ rừng cây linh hồn trái đất
Nước sói thủng đê,khoét lũng mất … ê chề
Chuỗi ngày buốn tang tóc ,than tiếc lê thê
Trời rạn nứt ḷng mê –con người t́m tận thế
Ai kể cho em ngàn câu chuyện kể
Sống cứ trôi…vùi lấp mộng -mộng đời
Nụ cười nóng nung nung toàn thể giới
Trái tim tan-Hôn đau nhức ră… ră rời!
Ơ! em như gịng sông mịt mù gió hát
Cuốn linh hồn thao thức thánh thiện chờ mong
Nhân loại sẻ b́nh yên khi giam giữ được sóng ḷng
Thuyền cặp bến-Bao đôi t́nh nhân hoài mong ngóng ..
Đóng đinh chặt dạ tham không khoảng trống
Hoá linh hồn thần thoại những hiến dâng
<