|

Huyền - Sử - Thơ
Tuyển Tập Thơ
Võ Thị Xuân Ðào
Mục Lục
01
Mê Linh
02 Nhị
Kiều Tướng Quân
03 Phù
Ðổng Thiên Vương
04 Sơn
Tinh - Thủy Tinh
05
Trinh Nhất Phu Nhân
06
Trưng Nữ Vương
07
Trọng Thủy Mỵ Châu

Mê Linh
Ðêm Mê Linh khí hùng
nổi dậy
Báo thù chồng hận nước ra tay
Phấn son nào quản thân gầy
Gươm vàng áo trận từ đây gió ngàn
Cỏi bắc phương giặc bàng hoàng chạy
Chốn nhà Nam lừng lẩy Nhị Trưng
Quân ca chiến thắng tưng bừng
An dân lạc nước bốn phương giao hoà
Tướng Phục ba quân vây trăm ngã
Quyết cùng Bà một dạ tranh đua
Hát Giang sóng bạc mây thưa
Trầm thân ngọc tiết anh thư muôn đời
Trời tháng hai gió hiu hiu thổi
Khí tung trời bao nỗi truân chuyên
Chút tình xin gởi niềm riêng
Bên bờ sương khói đáp đền ân sâu
Võ Thị Xuân Ðào

Nhụy
Kiều Tướng Quân
Triệu Thị
Chinh
Biển
đông chém cá tràng kình
Ðạp đầu sóng dữ vươn mình cuồng phong
Dẹp tan quân cướp quyết lòng
Cứu dân giúp nước thoát vòng cùm gông
Cùng anh giử lấy Cửu chân
Giáp vàng voi trận danh xưng Nhụy Kiều
Giao châu Lục Dận Ngô triều
Cất quân vây hãm quyết liều thân hoa
Ðời sau nhớ đến gương Bà
Miếu thờ Nam Ðế phong là phu nhân
Phú điền Thanh hoá hồng ân
Thị Chinh họ Triệu thánh nhân anh hùng
Võ Thị Xuân Ðào

Phù
Ðổng Thiên Vương
Hùng
Vương thứ sáu tục truyền
Giặc Ân sức mạnh đánh xuyên cõi bờ
Chuyện rằng Phù Ðổng trẻ thơ
Xin gươm ngựa sắt dưới cờ dẫn quân
Vươn vai biến dạng kiêu hùng
Phá tan quân giặc lẫy lừng chiến công
Lập đền dân chúng khói hương
Nghìn năm bia đá Sóc Sơn kính thờ
Võ Thị Xuân Ðào

Sơn Tinh - Thủy Tinh
Sơn tinh
Ta đầu đội ánh thái dương
Mang cầm thú lễ Mỵ nương châu trần
Trăm năm xin được về gần
Có nhau sớm tối muôn phần hân hoan
Mỵ Nương
Giã cha khăn áo theo chàng
Non xanh nước biếc giăng hàng đón đưa
Từ nay trăng gió bốn mùa
Mây đan áo lụa sao thưa gối đầu
Thủy Tinh
Ta mang hải sản ngọc châu
Dâng vua cha lễ sớm cầu Mỵ Nương
Từ nay bờ cõi an khương
Nước xanh sóng bạc bốn phương giao hoà
Hùng Vương
Hùng Vương mười tám phán rằng
Mỵ nương nay đã theo chồng về non
Nầy đây châu ngọc hãy còn
Trả ngươi biển cả vẹn toàn trước sau
Giặc đuổi
Lưng trời tiếng nhạc giao duyên
Mừng Sơn Tinh kết lời nguyền sắt son
Bỗng dưng sấm sét nổ dòn
Bao nhiêu nước đuổi theo non lạ thường
Thuỷ tinh tức giận vô chừng
Hàng năm mang nước tràn dâng cõi bờ
Tiếc chi một chút duyên hờ
Mang trăm họ đổ xuống bờ điêu linh
Võ Thị Xuân Ðào

Trinh
Nhất Phu Nhân
Triệu Thị Chinh
Lên
núi cao thách cùng gió dữ
Xuống biển đông chém cá tràng kình
Trường giang sóng bủa quanh mình
Vang danh gái Triệu thị Chinh bấy giờ
Xếp yếm đào không làm tôi tớ
Khoát chiến y một thuở tung trời
Voi vàng trận mạc nơi nơi
Rèn quân luyện tướng giúp đời an dân
Tướng nhà Ngô Giao châu Lục Dận
Kéo quân về vây khổn Cửu chân
Giao tranh cùng giặc bao lần
Bồ điền vây khổn liều thân Nhụy Kiều
Lý Nam Ðế đoái công lập miếu
Sắc phong Bà Trinh Nhất Phu Nhân
Phú điền Thanh hoá nhớ ân
Trung trinh liệt nữ tướng quân muôn đời
Võ Thị Xuân Ðào

Trưng Nữ
Vương
Thi Sách
Oán Tô Ðịnh hại dân ta
Lên rừng xuống biển ngọc ngà hiến dâng
Thẹn ta sức mọn gươm cùn
Bút thần thánh cũng không dung bạo tàn
Trưng Trắc
Chàng vào trong chốn sói lang
Thương dân yêu nước gian nan chẳng từ
Thiếp về khép cửa phòng thư
Chờ chàng cho tron duyên tơ nghĩa tình
Trưng Nhị
Quê nhà nhận được hung tin
Thù riêng hận nước Mê Linh định ngày
Gươm vàng voi trắng từ đây
Ðuổi quân giặc cướp chốn nầy bình an
Mã Viện
Phục Ba Mã Viện tiến quân
Quyết cùng nhị tướng tranh hùng cỏi nam
Ðuổi theo đến tận Hát Giang
Sức cùng lực cạn mênh mang bến bờ
Tuẩn tiết
Tiếc cho gấm vóc cơ đồ
Ba năm xây dựng bây giờ cũng tan
Thân nầy gởi lại Hát Giang
Nghìn sau hậu thế gương vàng sáng soi
Trầm hương đốt giữa mây trời
Tế hồn Trưng nữ một đời anh linh
Võ Thị Xuân Ðào

Trọng Thuỷ Mỵ Châu
Trọng Thủy
Cha con hiếu đạo làm đầu
Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu ngút ngàn
Ta về bên ấy vấn an
Mai sau loạn lạc tìm nàng chốn đâu?
Mỵ Châu
Theo đường lông ngỗng rừng sâu
Xin chàng còn nhớ duyên đầu tìm nhau
Dù cho bốn phía binh đao
Cổ Loa thành cũng không vào được đâu
An Dương Vương
Theo cha tìm chốn bôn đào
Bao nhiêu cung nỏ thành cao chẳng còn
Nầy qua bao núi cùng non
Biển đông chắn lối giặc còn bên lưng
Thần Kim Qui
Sóng cao lấp lánh Qui Thần
Báo cho Vương giặc bên thân cận Ngài
Nỏ thần đã mất về tay
Giang sơn gấm vóc từ nay về người
Tự vẫn
Gươm vàng đẩm giọt máu tươi
Oan khiên kết tụ lưu đời ngọc châu
Trầm thân Trọng Thuỷ giếng sâu
Ðời sau rửa ngọc muôn màu đẹp xinh
Trần ai lưu lại chút tình
Võ Thị Xuân Ðào
|