Tập Thơ :
Hoàng
Minh Châu

Ca sĩ
Nghe tiếng hát em nửa đêm
Thắp lai trong khoắt khuya ngọn lửa mềm
Phải rồi,trong cõi nhớ
Anh thấy mình còn trẻ
Như giấc mơ thủa nào niên thiếu
Em hát thiết tha và vụng dại
Nhưng cháy rực lên màu dĩ vãng phôi pha
Tiếng hát nửa đêm không cần tiếng đàn
Em hát với nỗi lòng không thể
Để cây đàn cũ rung lên trong góc im ký ức
Ngọn nến tàn sợi khói mỏng bay
Như tóc em vắt qua làn môi
Làm nụ hôn vướng mãi mùi trầm
Em đang hát và đòi được chết
Ôi…cái chết hồn nhiên hoan lạc
Trong ánh lửa bập bùng của miền thẳm sâu
Trong cơn mưa của những đêm hốt hoảng
Gió thầm thì những nốt nhạc lỡ làng
Và ,Em như nụ vàng quỳ
Cho mùa đông ấm lại
Cứ để những triền đồi thao thức
Đêm thì vẫn giống nhau
( từ thủa thanh xuân mãi tận bây giờ)
bằng tiếng hát từ nơi xa xôi
nhưng vẫy gọi quê nhà
Anh lai gặp em trong giấc mơ xanh màu rừng núi
Anh lai trở về quê cũ trong mùa gió ,thang
giêng
Đất đỏ và những gót chân hồng
Ly cà phê đặc quánh nỗi buồn
Đêm Ban Mê rưng rưng giòng lệ
Của nỗi ăn năn
Chưa kịp lụi tàn
Phải rồi đâu phải tai em
Đâu phải vì tiếng hát mà nửa đêm thao thức
hmc
Điều gì trong giấc mơ thiếu nữ muôn đời
pha ly cà phê cho em
buổi sáng nắng vàng rực rỡ
em ngái ngủ trong chăn
mắt còn vương giấc mông mơ màng
em đã mơ những gì ?
sao nhìn anh
thấy lạ
ly cà phê thơm nồng sáng mai
anh mong em thức giấc
vườn hoa nở mong manh
như ảo giác của những lần tan vỡ
như những lần đòi trăng lẫn vào đêm
giữa khúc nguyệt cầm treo môi cười tóc xõa
em, thiếu nữ muôn đời
đừng khóc
nơi nào thì cũng có những lần đau khổ
những lần co mình sâu thẳm giữa đêm
nỗi cô đơn như khói của ngọn nến tàn
thả vào hiu hắt …
con đường bụi đỏ
nỗi nhớ nhà
giăng kín
và triền dốc đi về lãng đãng sương
em
người thiếu nữ muôn đời
vẫn đòi xõa tóc
làm gịot nắng thu bỗng vội héo tàn
hãy tung lên trời những ngọn lá vàng của mùa
thu năm cũ
hãy ngóng về đường chân trời những tay gầy guộc
vươn lên
gọi …mùa trở lại
bằng tiếng hát của lá chết
trên núi đồi khúc luân vũ cành khô
em đã gọi mùa thu bằng tiếng hát muộn màng
như lời tỏ tình trong giấc mộng
sáng nay sao mắt nhìn thấy lạ
em đã mơ gì ?
hmc
Ngõ cũ TVD
Nắng hớp hồn tôi chiều xưa
ngõ cũ Tăng văn Danh với nắng nhat nhoà
Ai cứ mang đa đoan mà lặng yên sầu tủi
tiếng hát mãi vấn vương như tiếng thở dài
Mái ngói thẫm mầu bầy chim chiều về ríu rít
ngước mắt nhìn lên một khoảng trời buồn
Ôi những mây đuổi nhau về núi
Nỗi cô đơn cứ thế làm mưa
Mưa cứ thế suốt thời trọ học
Lối ngõ gập ghềng nghiêng mãi dáng ai
Tôi cuốn khăn len vào mùa đông cho em
nghe hanh phúc ấm ngọn thông gầy thao thức
Em trẻ như một tiếng đàn đang thở
Rơi xuống vườn tôi trăn trở một đời
...
Nhiều năm tôi bỏ quên tôi
nhiêu năm bỏ quên mối tình dĩ vãng
Vẫn có lúc chợt thoáng bàng hoàng
khi mở dù ra trong chiều mưa xứ lạ
quay quắt mùi hương
Quay quắt một chỗ vắng bên mình
Và ...bỗng nhớ về mưa chiều Đàlạt
về ngõ cũ...
Tăng văn Danh
Nhiều con gái lắm khi đời còn trẻ
Nhiều con trai trong những cuộc tình buồn
HMC
Em trẻ như một tiếng đàn đang thở
…...
Em như tranh cầm hoa trong chiều tóc xoã
Ai níu mây trời và núi sau lưng
Vẫn trách mình thủa ấy không viết thơ tình
Chỉ chép lên những nốt lặng yên
Cho hoà âm dang dở
Mãi tận bây giờ
Thèm
…
(cho chàng tuổi con chim ĐtKinh)
…
Thèm mùi đất ải sau cơn mưa ở quê nhà quá đỗi
Thèm nghe tiếng dế râm ran mỗi sớm mai
Thèm nhìn hạt sương long lanh trên lá cỏ
Thèm một chỗ bình minh tay trong tay
Thèm nhìn trăng say ngã nghiêng trên đỉnh ngọn cau già
Thèm tiếng cú kêu cho những đêm dài trăn trở
Thèm điếu thuốc đầu ngày thở khói lên mù trời thương nhớ
Thèm được ra đi
…Ôi thèm được trở
về
Thèm môi em thanh xuân ngậm tiếng hát buồn
Góc rẫy buồn tênh đợi tháng mùa qua
hmc
Sinh Nhật
Thức giấc nửa đêm
Trăng lặng lẽ đâu đó
Bóng rải trên mình
Hốt hỏang tưởng đang mơ
Trên nệm ấm thóang nghe mùi cỏ
Sinh nhật của tôi ư ?
Ừ ,sinh nhật của tội
Sau cơn mưa chiều con chim cuối cùng hốt hỏang
Chập choang bay cùng tiếng gọi thất thanh
Đằng kia là núi
Mà núi của tôi đâu ? rừng của tôi đâu ?
Lặng lẽ màu xanh và cũng lũ lượt núi đồi
Tôi ở giữa rừng mà lòng cứ hỏi
Núi của tôi đâu ?rừng của tôi đâu ?
Tiếng vọng đã xa … thương chim mỏi cánh
Xanh ôi … xanh đất núi xứ người
Sinh nhật của tôi ư ?
Ừ ,sinh nhật của tôi
Thắp được ngọn nến tử sinh sao đành thổi tắt
Để mừng thôi, thêm một tuổi tôi
Gió đừng xao xuyến làm trăng thèm khóc
Tôi cũng mừng thôi tóc bạc theo trăng
Lặng lẽ tôi và sinh nhật tôi
Mùi cỏ úa trở mình khuya khuắt
Sinh nhật của tôi ư ?
Ừ ,sinh nhật của tôi
hmc
Biện giải
Tôi sẽ làm thơ như đã được sinh ra
Sẽ phết những tảng màu vô định lên bức tranh
nhạt nhòa ký ức
Tôi sẽ hóa đá mỗi sớm mai và tan chảy trong
chiều khi những ráng hồng mềm mại nuốt trôi ánh sáng
Tôi sẽ nói với em những điều giả dối như viên
cuội nói về đại dương và những chuyến đi tìm lại chính mình
Tôi sẽ làm thơ hằng ngày như nỗi buồn chảy
quanh tôi
Như em đang chảy mái tóc xác xơ về phía thanh
xuân
Tiếng còi rủ nhau về phía đường sắt không còn
những chuyến tàu
Những kỷ niệm không nhận ra mình đang khóc
Những kỷ niệm không nhận ra ai
Như ánh lửa mềm chảy vào bóng tối
Phải rồi
Tôi đang phết những tảng màu vô định về phía
chân trời
Và hỏi
Trong bóng đêm ai thấy được sắc màu
Phải rồi,
Thơ tôi quẩn quanh ngôn ngữ đeo mặt nạ
Tự lừa dối mình
Tôi vỗ về tôi
Tôi đang làm thơ
Tôi đang vẽ
Tôi đang chết dần trên những ý tưởng đòi được
định hình
hmc
Ẩn Lan
Ngửa mặt vọng lòng chiều không thấu
Ôi em thủa đó xót màu lan
Trăng rơi như hồn hoa một đóa
Lỡ nhân duyên muôn kiếp không về
Thả tiếng đàn lạnh buốt lều xưa
Cỏ ngủ cùng lan giấc chập chờn
Kêu em khát mãi sương viễn xứ
Lau lách một bờ ,sông một bên
Chưa bước đi sao đã nhớ cõi về
Thắp nén hương thầm ấm gian lều cỏ
Chỉ thoảng mùi trầm mong động hờ ảo ảnh
Hồn liêu trai cột gã vô tình
Vậy mà nghìn năm qua nghìn trang sách mở
Chỉ giấc mơ hò hẹn giấc mơ
Như tay mây khẽ động núi lưng chừng
Hồn đá thở giăng giăng mờ lũng tối
Em thật là hoa hay nắng chưa nhòa
Anh van vái hoàng hôn chờ em qua
Không muốn trăng về mà lung linh tóc thả
Em mãi vô tình trong mùi hương đẫm quả
Đừng lẫn vào đêm để trách màu đêm
Anh dại dột đứng bên thềm nhân quả
Anh dại dột tưởng màu lan là cỏ
Ngần ấy năm yêu vẫn lỡ nhịp đàn
…
hmc
|