|
|
hành hương
đoàn văn khánh THƠ xuân 2009 Phước duyên đến ngỡ như mơ Một bầu rượu một túi thơ
đăng tŕnh… khai
bút 1. mừng xuân đáo tuế Ngất
ngưởng xuân sang mừng đáo tuế T́m
về tinh thể mắt hài nhi Mắt
hài nhi chẳng sầu nhân thế Chẳng
ngại ngần khi dấn bước đi… 2. cung chúc Tăng bảo
Pháp thể kim cương Phật sự kiết tường Từ tâm vô lượng Hương ngát mười phương
3. nhớ người tâm giao “-
Xôi hử eng! Gà hử eng!” Tiếng
rao lảnh lót như quyên gọi hè Tinh
mơ tàu ghé Diêu Tŕ Nhấp
nhô đỉnh núi nhu ḿ ngực ai Râm
ran giọt nắng ban mai Cành
sương lấp lánh hoa cài thanh tân Cái
quan bất luận xa gần Nghe
quen giọng Nẫu là thân thiết rồi… Ga Diêu
Tŕ sáng mùng 4 Tết Kỷ Sửu
4. hành hương Yên Tử Phước
duyên đến ngỡ như mơ Một
bầu rượu một túi thơ đăng tŕnh Sài
G̣n liền mạch Quảng Ninh Hướng
lên Yên Tử tổ đ́nh Già Lam Ngát
thơm hương sắc Ưu Đàm Nhành
dương Bụt rẩy giọt Cam Lồ về Mát
lành muôn nẻo sơn khê Ruộng
nương xanh mạ bờ đê nâu ṣng Đỡ
chân gậy trúc thong dong Qua
triền Dốc Đỏ rêu phong nhạt nḥa Chùa
Tŕnh tiến cúng hương hoa Bên
gịng Suối Tắm đường xa tẩy trần Cội
đa Ngũ Trạc bao năm X̣e
bàn tay Phật ân cần chở che Rặng
thông xanh lắng tai nghe Hồi
chuông triêu mộ sắt se tâm từ Sinh
linh nặng mối riêng tư Tích
xưa Cầm Thực thiền sư sáng ngời Nhường
cơm xẻ áo làm vui Cải
tà độ chúng xa đời khổ đau Cảnh
quan hùng vĩ biết bao Một
vùng đồi núi gối nhau trùng trùng Non
Bồng nước Nhược tiên cung Gió
lay động lá chim rừng líu lo Xa
xa thấp thoáng cánh c̣ Chở
theo tiếng hát câu ḥ mênh mông Hương
sen bàng bạc Động Rồng Hai
hàng tháp cổ mấy gịng thời gian Bia
ghi hành trạng siêu phàm Hóa
thân bồ tát đăng đàn chùa Lân Thập
phương tứ chúng hợp quần Đồng
quy tam bảo hồng ân nhiệm mầu Trùng
tu danh thắng hàng đầu Trúc
Lâm thiền viện thâm sâu lâm tuyền Phụng
thờ Tam Tổ uy nghiêm Mồi
đèn nối đuốc dựng nền Tông phong Lập
xuân tiếp bước tàn đông Tán
đa cổ thụ trải ḷng tụng kinh Cỏ
cây hay giống hữu t́nh Thấm
nhuần chánh pháp vô minh
không c̣n Thiền
đường cong vút mái son Bia
xanh tháp đá tượng đồng Chân Như…
5. tín tâm Về non thiêng Yên Tử Trời giăng mờ mưa sương Dưới chân là mây trắng Lồng lộng gió ngàn phương Không ai là dũng sĩ Không ai là mỹ nhân Không ai là thánh thần Không ai là phụ lăo Muôn chúng sinh như một Giọt mồ hôi lăn tṛn Niệm A Di Đà Phật Đá mềm chân cứng hơn Thế gian đầy phiền năo Cực Lạc xa… mà gần Muốn viên thành chánh đạo Giữ trọn niềm Tín Tâm 6. chiều Hương Tích Sơn Tay
tiên vấn mái tóc trần Gió
nâng tấm áo tứ thân mỹ miều Con
đ̣ vắng khách đăm chiêu Theo
ḍng Suối Yến bóng chiều dần qua Đào
nương bặt tiếng cầm ca Non
thiêng mấy rặng mờ xa… xa mờ Nhánh
bèo trôi giạt vật vờ Hỏi
ai c̣n nhớ trang thơ ngày nào Bay
bay dải yếm lụa đào Dùng
dằng nửa muốn bắc cầu t́nh sang Nửa
ngần ngại chuyện dở dang Chữ
duyên sớm nhạt… đá vàng đành thôi! Thiên
Trù đă tắt lửa rồi Trần
gian huyễn mộng rối bời ḷng nhau
Mùng 5 Tết Kỷ Sửu 2009 7. vin mái chùa Đồng Mũ ni che tai Túi nải khoác vai Chân nương gậy trúc Biết ta
là ai! 8. chút quà quê Bánh đa cua! Bánh đa cua! Ăn đi ăn lại… vẫn
chưa thỏa ḷng Béo bùi ngọt nước riêu
đồng Mồ hôi x́ xụp theo ḍng chảy
xuôi Những năm tháng nhớ khôn nguôi Rạ rơm giữ phận mặc
đời điêu ngoa Vẫn c̣n khổ lắm – quê nhà Khát khao tấm bánh đồng quà…
mẹ ơi! Bờ ao trăng giọi sáng ngời Mảnh nâu thoáng bóng ai ngồi
rửa chân Phải cô hàng xóm xưa không Cái ngày cô bước theo chồng – thương
chưa! Trời buồn hôm ấy trời
mưa Ḥa theo ngấn lệ ai vừa
tiễn ai… … Bây giờ đá nát vàng phai Nhớ nhau chép miệng thở dài thế ư? 9. hóa ngọc Gió bấc mưa phùn lạnh thấu
xương Gái quê lội ruộng cấy… mà
thương Chắt chiu hạt lúa bao công khó Hóa ngọc nhân gian mấy
đoạn trường! Quê tôi Nam Hà – Tân Thịnh – Nam
Trực – Nam Định 10. chùa Tháp Nam Định Hương đồng cỏ
nội nẻo quê Ĺa vương nghiệp Thượng Hoàng về
tịnh trai Rêu phong tháp cổ bao ngày Đời như gió thoảng mây bay
lặng lờ Thuyền từ nhất niệm Nam
Mô A Di Đà Phật cặp bờ
văng sanh 11. trước tượng
đức Thánh
Hưng Đạo Vương “Sát-Đát” rền quân lệnh
Quốc Công Ba lần đại phá giặc
Nguyên Mông Đắp bồi xă tắc muôn dân
thịnh Ngời sáng giang sơn một
tượng đồng 12. hội đền
Trần Đêm lễ khai ấn đền
Trần Ḍng người tín thành trẩy
hội Đài thiêng ngạt ngào
hương khói Hậu sinh cung bái tiền nhân 14 Giêng. Xuân Kỷ Sửu 13. cuộc lữ Đường xa
em ngại say xe Biển
xanh say sóng yêu th́ say… anh! 14. Chúa và em Chúa
giáng trần nguyện cứu rỗi thế nhân Lời
kinh thánh ngàn năm c̣n vang vọng Em
đóng đinh trên nhánh đời trầm thống Ta
trách cao xanh lồng lộng vô t́nh! 15. gặp nàng Bân ở quê nhà Trời
âm âm đất u u Giọt
sương ngọn cỏ chưa từ tạ nhau Thương
nàng Bân vụng đường khâu Bụt
cho rét muộn về sau xuân hồng Nối
dài thêm chút tàn đông Chút
hương lửa chút mặn nồng gối chăn Sao
em c̣n măi băn khoăn Đêm
thao thức những trở trăn lụy phiền Biết
đời lắm nỗi oan khiên Thôi
em thiên địa dẫu biền biệt xa Ta về trong cơi riêng ta Bờ vai rộng hăy thiết tha
tựa đầu… 16. chiều xuống hồ
Gươm Rặng liễu vơ vàng rủ bóng
mặt hồ Cây gạo trăm năm xù x́ khô
khốc Tháp Rùa loang màu thời gian ẩm
mốc Mặt nước lao xao gợn sóng
xô bờ Đánh đu theo gă ngoại kiều
cà lơ Đứa con gái ngực chưa
kịp nhú Lăo ăn xin mang vóc h́nh dă thú Khách nhàn du ngoảnh mặt làm ngơ Người đàn bà áo đen
đứng ngây ngô Ánh mắt vô hồn đăm
đăm đau đáu Tiếng cú rúc t́m nơi ẩn náu Tượng đá công viên ôm
đầu thẫn thờ… 17. trên dốc Mă Pí
Lèng Sương đậm rơi
từng giọt Thấm đẫm vai áo tơi Đêm tầng cao chót vót Dốc Mă Pí Lèng ơi! Ngựa què chồn chân mỏi Thở từng bụm tơ
trời Xâu thịt rừng nướng
mọi Bát rượu ngô mê tơi Canh tàn lửa réo gọi Thú lạc bầy lẻ loi Tiếng tru hay gió hú Bập bùng bóng ma trơi Chui vào trong mây ngủ Đụng vách đá cóng người Hơi hướm gái sơn cước Khê nồng giấc khơi vơi… 18. lao xao Lũng Cú Núi
và ta: đứng bằng vai Dưới
chân thác đổ đêm ngày réo sôi Hái
vầng mây bạc lưng trời Ghi
câu t́nh tứ gửi người dấu yêu Xưa
từng quán đổ đ́nh xiêu Nay
về sóng mắt chắt chiu thơm lành Thi
thoảng… có nhớ đến anh Xin
em chớ giấu trên cành hoa cau Chỉ
e cái kiến con sâu Chen
vào t́nh sẽ nhạt màu
thủy chung 19. hoàng hôn Cổng Trời Ở
đây chỉ có đá và mây Lấp
loáng hoa mơ như tuyết bay Gió
lộng Cổng Trời sương trắng xóa Ta
cùng tri kỷ chạm ly: Say! 20. xuân mới Chúc
em “nội – ngoại” dễ thương Mừng
ta năm tháng ngát hương t́nh già Gừng
nồng cay muối mặn mà Tóc
mây trắng vẫn thiết tha yêu đời Phương
trời rộng cánh chim vui… 21. đề cột mốc Việt Trung Cột
mốc phân ranh biên ải bắc Dời
qua dựng lại… đất c̣n đâu? Hồn
thiêng sông núi rơi gịng lệ Chí
cả ông cha nặng mối sầu Chiêu
Thống muội mê rao bán nước Liễu
Thăng tru tréo hận rơi đầu Bánh
xe lịch sử quay ṿng lại Hưng
phế chỉ là chuyện bể dâu! 22. những vần ghi lên trảng
cỏ đêm 1.
Nếu
ta biết được “rằm giêng…” Nguyện
làm chiếc bóng nghiêng nghiêng theo
cùng Phật
Trời rất mực khoan dung Yêu
như nhật nguyệt chưa từng xa nhau 2. Lau lách giọt sương mềm Tưới mát trảng cỏ đêm Ươm mầm xanh biêng biếc Man mác và dịu êm Không bao giờ vàng úa Không bao giờ lệ hoen Bản t́nh ca chan chứa Không bao giờ lăng quên… 3.
Em
về quê nội có vui? Ḍng
sông vẫn mát xanh ngời tuổi thơ Chuyến
đ̣ xưa vọng câu ḥ Lênh
đênh kư ức ầu ơ rặng dừa Có
người thả mộng đong đưa Miếng
trầu lại thắm cho vừa ư nhau… 4. Bởi em là cổ tích Lặng lẽ cùng trăng sao Cho nên em thầm thích Những ǵ rất ngọt ngào Không chỉ là đường mật Không chỉ là sắc màu T́nh ta vốn chân thật Tự kiếp nào… thương nhau Đôi bờ môi gắn chặt Nhịp tim dồn dập mau Men nồng say chất ngất Bây giờ và mai sau… 23. tinh mơ Mèo Vạc Cũng là phố núi mù sương Cây bàng lá đỏ ven
đường chào em Gái miền sơn cước ngoan
hiền Líu lo chim hót trăng nghiêng má hồng Này em xin nói thật ḷng T́nh nghe như đă phiêu bồng
nước mây Đêm qua ta mở trận say Mặt trời quá chén lăn quay
mất rồi B́nh minh thiếu ánh dương soi Tiếng gà eo óc bồi hồi
thất thanh 24. một góc Đồ Sơn Hoa mừng chị bởi chị là
nhan sắc Rượu mời anh thơ nhạc
mới giao ḥa Thời gian có vẽ chân chim đuôi
mắt Lời t́nh chung giai điệu
vẫn thiết tha… 24.02.2009 25. qua đường gái Tuyên Băng rừng vượt thác gùi cam Mồ hôi tươm bạc áo chàm em
tôi Thủy chung chưa nói một
lời Mà trong ánh mắt đă mời
mọc nhau Phải duyên từ kiếp
trước đâu… 26. kư Nhị lăo lục tuần Lên non t́m thuốc Dọc đường say khướt Nhặt mảnh trăng chơi Gịng suối thảnh thơi Xuôi con thuyền lá Xanh xanh màu mạ Vui vầy thiên nhiên Có phải quần tiên Xưa từng mở hội Có phải là em Thơ hằng ca ngợi Ta hằng ngóng đợi Phơi phới kỳ duyên… 27. nhà mới Chỉ
là một góc nhỏ thôi Kề
vai sát cánh ḿnh ngồi với nhau Chạm
ly uống vợi nỗi sầu Chúc
em bếp lửa ánh màu hồng tươi 28. thơ mừng Quốc Anh Nâng ly mừng sinh nhật Cháu khôn ngoan giữa đời… Bắt tay chào hội ngộ Là nhung nhớ măi thôi… Chúc mai ngày thượng lộ Hành trang đầy niềm vui…
Hải Pḥng 14.02.2009
29. chia tay Hà Giang Tay
bắt miệng cười… (vui lắm
chứ?) Bàn
tay em thon thả, ấm lạ lùng Những
hạt máu li ti màu huyết dụ Nhịp
tim nghe mềm mại đến rưng rưng Tay
bắt miệng cười… (vui lắm
chứ?) Sao
mắt em ngấn lệ thoáng hoang đường Sao
giọng nói ngỡ như pha tiếng nấc Và
ḷng ta len lén ngậm ngùi thương Tay
bắt miệng cười… – buồn, em ạ! Thôi
chúng ḿnh đừng gian dối nhau chi Cuộc
sống vẫn luôn ầm ào buông thả Tóc
nḥa sương lưu luyến buổi phân kỳ Núi
vươn vai ôm hàng hàng mộ đá Muôn
hồn linh vất vưởng áng mây xa Ta
bất quá… già nửa đời bất xá Lụy
nơi đây một nhan sắc mặn mà Tay
bắt miệng cười – đời nghiệt ngă Giấu
kín bưng niềm cảm xúc trở trăn Em
ở lại với rừng thiêng hoang dă Cố
mà quên con sóng vỗ lăn tăn… 30. ngỡ ngàng thành Nam Cổng
làng thấm đẫm rêu phong Dấu
son đại tự ngược ḍng thời gian Gập
ghềnh mấy nẻo quan san Lần
theo hồi ức ngỡ ngàng về đây Tôi
người khách lữ khuya nay Không
men sao vẫn bốc say nghiêng trời… 31. cảm giác Sa-pa Mặt trời trốn rét bỏ
về xuôi Ta lánh đời lên non ở ẩn Trên thềm ngôi giáo đường rêu
phong Nh́n xuống Những tàn cây xơ xác lá vàng khô Những mái ngói sẫm nâu Nhấp nhô quanh triền thung lũng
trắng º Từ ba bề vách đá dội
về Từng cơn gió rít gầm giận
dữ Cuốn theo đám mây sương
buốt giá Lừng lững như con sóng bạc
đầu xô bờ Nuốt trững ta và tất cả Tan loăng cùng hư vô º Cũng từ cảm giác Sa-pa đó Ta h́nh dung em Sau chặng hành tŕnh mệt mỏi Trở về căn nhà hiu quạnh
của ḿnh Tra ch́a khóa mở toang cánh cửa Luồng âm khí từ chiếc bàn
thờ khói lạnh hương tàn Tuôn tràn. Ôm choàng lấy em Xiết chặt… º Em rùng ḿnh choáng váng Giọt nước mắt lẻ loi
ứa ra Rơi lăn lóc xuống nền
gạch hoa ẩm mốc Người góa phụ chưa
hết xuân th́ bật khóc Bao năm qua chiếc bóng ngỡ đă quen
đi Nỗi trống vắng vẫn không
thể chia ly Dễ như ta tưởng Một bờ vai gắng
gượng tựa nương Vô phương khỏa lấp… Bây giờ đến cả mai sau Ḿnh biết làm ǵ cho nhau… Hở
em! Đoàn
Văn Khánh |