Ðom Ðóm Biển
Tập
thơ
Nguyễn Ngọc Dũng

lễ chùa đầu năm
sợi xuân dụi núi
trốn rừng
sớm sương phủ trắng đường lên lễ chùa
miếng em gói vạt hồng đào rất xinh
lửng lơ xông đất làm quà đầu năm
Dược-Sư hái lộc ước gì
ước-chi nụ lộc mẩy nhánh hương nồng
ước-chi lối đỏ bụi mù dài thêm
lối-quen-chân-lạ đưa em lễ chùa
hạt xuân len gió che mây
tam quan tránh hạt mê say từ trời
xuân, em mười sáu tương tư bịnh trời
miếng em đỉnh ấm dạ tê năm đầy
Khải-Đoan xâm sóc khấn gì
khấn-cho mưa tan nắng vỡ như hư
khấn-cho xuân ở quên đi ngõ về
sân-chùa-rộn-bước theo anh lễ chùa
***
xuân về, về ư bao lần...
xuân đây tuyết đổ thay mưa...
cà-lăm sợi nắng rủ anh lễ tà...
miếng em vắng bóng Phật buồn, hay anh...
tương tư bịnh mắc thay trời, có hay...
nnd, 1/17/04
giọt mưa khô
khơi khơi bì bõm
lội về
tung mưa giăng sợi âu sầu thế gian
ứa mi ngậm hạt vỡ oà
dụi tình bong bóng tan tành giọt mưa
rót mưa hạt vỡ hạt
còn
nghiêng bay lầm lũi hạt tình nổi trôi
hạt còn lụt lũ trong veo
hạt mềm con gái thả mưa phố người
giấc mơ nửa vời
thênh thang bằng trắc rối bù
ngược vần trái luật khơi khơi gieo vần
bẩy câu tám chữ dững dưng
tung hoành góp chữ ngõ về thả rong
cung mi bắng nhắng
vụng về
loe ngoe quãng vắng rinh về cõi mơ
ba tư lững thững ôm đàn
ngang tàng gõ nhịp rủ rê tình đầu
chẳng buồn bút mực oai hùng
lời bay, cung mất, nhịp rơi, quãng nào
yêu chưa xin phép hẵn hòi
tìm về bóng tối then hờ nghìn âm
mỗi đêm một giấc mơ về
chờ em ngâm khúc tình đầu mới thôi
sớm mai âm thức nửa vời
nương lời nồng rót kéo dài giấc mơ
lá si già
thu đi mưa gió tơi
bời
lá khô té sấp giật mình gốc si
hẩm hiu cái lá bàu nhàu
đêm nằm gối tuyết hỏi sao trên trời
lá si có phải không mầu ?
ẩn tình tô lá hom hem lưng còng
em đứng một mình
mê người anh đổi
cuộc chơi
tự thân lẫm đẫm, tập chơi với phiền
diện phiền thao diễn phiền hơn
phiền cho thỏa thích….anh chưa vừa lòng
thương người anh
huỷ cuộc chơi
một mình tập tễnh, chơi đùa với đau
cuộc chơi nhiều lỗ hơn huề
đau cho quay
quắt…. anh vừa lòng chưa ?
nhớ người anh thẩy
cuộc chơi
lẻ thân dấm dẳng, cõng buồn đo chơi
buồn vô đo mãi buồn tênh
buồn cho điên đảo…. chưa vừa lòng anh
mơ người anh quẳng
cuộc chơi
thân đơn lầm lũi, khóc xoè coi chơi
khóc thêm khóc gượng khóc rồi
khóc cho
nhầm thuấn…. lòng vừa chưa anh ?
thèm người anh
thả cuộc chơi
mình ên ngọ nguậy, giăng chơi thử tài
thử chơi chơi thử chơi dùm
chơi cho gia giáo…. lòng anh chưa vừa
yêu người anh bỏ
cuộc chơi
đơn côi mò mẫm, vác sầu ra chơi
càng chơi càng thắng càng sầu
sầu cho linh hiển…. vừa lòng anh chưa ?
một độ đi về
mười năm gẫy gập
tàn phai vóc ngà…
thẻo lìa thắt bím làm tin cho phàm
nâu sòng vạt áo mặc qua khỏi đầu
tư trang lạc lõng chuỗi xâu bồ đề
nam mô khai kinh tắm phật trần gian
tu thân động ẩn làm dâu niết bàn
thưa em ni cô thánh thiện tuyệt vời
mười năm lỗ lã
duyên phàm còn ngân….
quẻ sâm xấp lẻ hăm he chỉ đường
cúng dường thắt bím lắp thân cho người
ươm lòng cám dỗ dập vùi bồng lai
phật bỏ thì thương vương phàm phạm tội
thương phàm nhớ phật thả rong chuông lòng
tín đồ nối giáo bỏ bùa ni cô
thụ nhân
thụ thân rốn
buộc loè ma địa cầu
oe oe nước mắt xuôi dòng lầm than
niếu hồng mệu mạo dập nhai ách bần
nôn nao lững thững sướng rồi cái đau
đầu xanh sợi rối trọ chung địa cầu
trụ nhân lượm
chữ tróc đầu tay không
khòm lưng khất xin con nợ đồng lần
giọt lăn tròn hạt đong dòng nhục vinh
lợi khô trệu trạo hạt cùi phong ba
bạc đầu trăm sợi địa cầu bỏ quên
nị quách hoà
tao, mày, hoa
lài ở đợ dương trần
trên trần dưới đất chật ư địa cầu ?
mừng sinh… ngự lão… bịnh năng…. tử sầu…
khói um bạc giả hương buồn nhiễu nhương
“bạc lèng” đi vắng chia mày “bu” tao
tạ từ
bình minh dụ
nắng đi hoang
ông trời khóc sướt
mù
tăm địa cầu
nhú đen bẩy sắc cầu vòng
dáng xưa vắng bóng trong ta ưu phiền
hé lu đom đóm soi đường
lù mù ngày tối dò em tạ từ
ông trăng bà
nguyệt bụi đời
chôn sao đáy biển tối om địa cầu
ngược treo bắc đẩu ngang đầu
bóng xưa mất dáng trong ta ngậm ngùi
nhốt đom đóm biển đèn chai
lờ mờ sóng bạc dò em tạ từ
Tập Thơ
" Ðom Ðóm Biển "
Nguyễn Ngọc Dũng
|