Dấu Thời Gian
Hồ Thanh Ngạn.
1998.
 


Uống trà

Ai ngẫm lại đời mình mấy buổi
Giọt mưa thu có tuổi trời soi
Đêm ngồi bó gối mưa mấy buổi
Chép miệng chung trà mưa mãi rơi.

Kìa lán trại đìu hiu bóng tối
Cửa sổ cao lạnh lùng tới mái
Hắt hiu đèn dế cầm canh gọi
Khô ấm trà
Văng vẳng tưởng ai
Giật mình
Tiếng gãy
Cây khô gãy
Nghe lửa tràn reo tiếng nước reo.

A, thì thế.
Thôi khuya rồi.
Chung trà chép miệng khuya rồi
Rơi mưa mưa lạnh nghe vời vợi mưa.


Đồng Hòa, 1987.

 



Gọi bò về

Vang tiếng gọi rừng ôm tiếng gọi
Lửng thửng đàn bò lồng lộng chiều hôm
Aùo vá vai, túi đeo, chiếc giày há miệng
Oà ê bò về …
Bò về …
Vang vòng vọng.

Ngọn gió rừng
Kìa, tàng cây cao lay động
Bước chân khua
Lá khô vỡ bâng khuâng,
Bẵng quên mình giữa cây ngàn gió núi.
Kia dòng suối
Sao không còn nghe tiếng róc rách
Có cá không?
Phải chi đây bình yên nước chảy
Tảng đá mòn và bờ rêu lau lách.

Lòng thần tiên
Vẩn vơ lòng
Gai rừng sờn áo rách,
Cảm thương ai, ai biết.
Này gốc cây,
Này lối mòn,
Từng dấu chân sạch.
Người bước đi chẳng lưu vết gì đâu.

Ồ ê … bò về …
Văng vẳng mãi chốn rừng sâu
Nhớ bức ngưu đồ có kẻ tìm trâu
Rừng dạy bảo
Ta và bò cùng bước.

 

 


Bò dạy người,
Kể chuyện con Mám Aên


...“Đàn bị vào thành phố
Đêm buồn vắng buồn tênh
Đàn bị bỗng thấy buồn ...” – Trinh Cơng Sơn.


Chồi le non
Bò mê mãi lặng yên
Rừng vang vọng
Bò về … Vang tiếng gọi,
Mặc thúc dục, tiếng gọi bầy
Đây cả rừng chồi le, sao nỡ.

Con Mám Aên
Ngước đầu lên lặng lẽ
Tiếng xua bầy, roi người chăn không với tới
Bò tham ăn, thấy thương mình không biết đói,
Thôi thì về,
Mám Aên ơi nghe lời gọi!

Nói với bò
Hay nói với mình?
Chiều tan rồi
Ngày đã tàn
Và cổng chuồng đang đợi.

Có một lần chúng tôi qua suối
Người qua rồi bò mới vượt qua sau
Xanh bãi cỏ bờ bên kia xanh bãi cỏ
Quá bất ngờ,
Vạch bờ lau hai cái sừng đứng ngó,
Chúng tôi bật cười
Bò khôn hơn người.

Bờ lau che bãi cỏ.

 



Vô vãng bất phục

Làm sao quên
Ai chợt xa
Hay ta chợt xa,
Có một khoảng mênh mông
Không và Thời kết lại
Nơi Thánh Giá
Tâm Hư Vô
Làm thành Tham và Lưỡng (4).

Có một khoảng
Tưởng tầng Trời chồng lên lớp lớp
Dưới chân ta
Ta và Đất
Ta đè lên đất.

Làm sao quên
Khi nào xa
Ta xa Trời và gần Đất.


(Khai bút, tết Đinh Sửu - 1997)

(4) “Bất khả tương ly vi THAM, khả tương ly vi Tam”
“Bất khả tương ly vi LƯỠNG, khả tương ly vi Nhị”
(CHU DỊCH NGUYÊN CHỈ)

 

 


Bardo sống chết

Rồi một ngày … Em sẽ.
Nhớ bên Em, không còn ai ngoài Mẹ.
Mẹ ôm Em, vẫn ôm Em
Và Mẹ sẽ.

Vổ về Em,
Mẹ vẫn mãi vổ về.
Thuở tiên thiên
Em in dáng sao Khuê (5)
Thuở thiên đường Em, hình dung tại thế.

Và Em sẽ
Khi đi
Lại trở về.

Mãi miết hành trình luôn bên Em là lặng lẽ
Có một ngày bước chân Em rất nhẹ
Bước vô thường Em chẳng còn nghe
Ngàn tiết điệu âm hòa trong im lắng

Còn cõi sống
Là còn miên miên xao động,
Khoảnh khắc giao, lại là cõi mênh mông
Chỉ một chút
Tịch lặng
Giao thời hai cõi
Em trở về
Tiên thiên Em, thuở êm đềm ánh sáng.

Có một cõi trung gian (6)
Mẹ cho,
Chỉ cho Em vòng rào ý niệm.

Lẳng lặng Em
Bao giờ?
Dòng miên viễn.


(5) Tinh tượng đầu trong nhóm 7 sao phương Tây (thuộc chòm Bạch Hổ).
NHỊ THẬP BÁT TÚ.
(6) Bardo (TẠNG THƯ SỐNG CHẾT) - Thời chuyển hóa “TRUNG ẤM”

SOGVAL Rinpoche.
 

 


Khiêm, công minh


"Thiên chi Đạo
Tổn hữu dư nhi bổ bất túc" – Lão Tử.


Tâm an
2 chữ, tôi tặng anh
Cõi vô thường
3 chữ, cõi vô minh,

Tâm an tặng, đành mong manh.

Đất phân 2 là Ta và Đất
Khi cát bụi, tôi với anh là cát bụi
Nơi trở về
Cõi về cao như núi.

Trời cọng 3
Ta với 1 làm một
Bước vô thường
Tham-Lưỡng (4) kết hư vô
Nơi thánh giá
Cõi xa, người an nghỉ.


TÂM,
Không chung không thủy
AN,
Gọi về ta kết tặng nhau
Tinh-Anh,
Anh có về sau
Tinh-Anh anh, TÂM nhiệm mầu
Nơi cõi giới cô đơn, kết với anh làm Một.

Thôi đành
KHIÊM,
Công minh là Một.

(4) THAM THIÊN LƯỠNG ĐỊA (Chu Dịch Nguyên Chỉ)


 

 


Tâm du mục


Khi bản thảo
Đời ta là bản thảo
Tượng thành văn
Tác phẩm mấy trăm năm?

Khi Ta sống
Đời ta là tác phẩm
Tượng thành hình
Đá hóa
Mãi mãi lăn.

Khi trăm năm
Có phải ngàn năm?
Khi ngàn năm
Bản thảo
Mãi còn chăng?


Hay hóa đá
Đời Ta cạnh cành thông?
 

 


1.Thời Gian và Hình Tượng

Mượn chút men xưa
“Thế sự thăng trầm quân mạc vấn”
Diễn chút thơ mình
Ta tự vấn hồn ta,
“Yên ba thâm xứ” còn không nhỉ?
Lay động hồn ta nay với xưa.

Thôi thì thế, nước đành có mệnh
Một cuộc trăm năm vận mấy lần
Dòng sinh sử thời gian lớp lớp
Cuộc phong trần thuở thuở còn đây
Chút men xưa rót mãi đầy
Tình còn trong mộng
Lòng này đa đoan.

Men xưa dù chút tiếng đàn
Thơ xưa dù chút bàng hoàng nhân sinh
Nước có mệnh
Hồn men đừng rót
Thế sự đành mấy cuộc phân ly
Chia tay ai ký ai quy
Mối về lạnh ngắt tâm tư không đành.

Có hay không, men xưa hồn nước?
Lạnh thời gian thấm buốt hồn ai?
Hãn thanh, hương lửa trăng soi
Ngàn năm nửa tiếng, một đời dở dang.

Có khi “Bác”
“Bĩ” lai, mong chi thời khi “Phục”
Thời biến thời, mấy khúc ai ngăn?
Trăm năm còn chút đá vàng
Thủy chung khép kín tiếng đàn tri âm.

“Cõi yên ba” khói sóng còn chăng?
Vói tay mượn chút hồn men
Thời không đọng lại bên thềm thơ xưa
“Nước trong chảy lòng phiền khôn rửa
Cỏ thơm xanh dạ nhớ khó quên”
Phù sinh mấy cõi ngủ yên
Sát na niệm niệm thời gian lớp nào?

Ta cảm xúc
“Tượng” trời cao khi ngẫng mặt
Và cúi xuống
“Hình” quanh ta là đất.

1997


2.Cảm Xúc và Nghệ Sĩ

Ta là cát
Ngàn rong rêu không hề phong bám
Cát trắng ngần, ghi mãi dấu chân in.
Ta đa hiệu
Ngàn năm hòa tiết điệu
Khi Ta cát, ngươi ngủ yên
Một mình, Ta hoài ghi dấu tích,
Và nghe gió xoi mòn khe núi mốc.

Vết chân ngươi, còn hay biến mất?
Sóng lặng yên.
Ngươi suy tư, vĩnh hằng tâm động
Tâm là tâm
Sao người mê vọng?
Cõi hồng trần lỡ bước phù sinh
Dấu chân ngươi là bóng và hình
Tràn lên cát,
Ngàn sau bãi mòn sóng vổ.

Khi ngươi cát
Cõi về ghi dấu
Giáng trần gian còn lại vết chân
Thời gian phong rêu phủ, giấu ngàn năm,
Kìa, cõi sống vẫn lung linh bừng nở
Tình yêu Ta
Hồn len vào hơi thở
Buổi trăm năm, sợi khói chiều xanh
Hoa và đá, long lanh ngàn hoa đá
Chút mong manh tan lẫn cõi sinh sinh.

Khoảnh khắc người
Cao vút trời xanh
Ngàn vũ trụ mơ hồ ngươi là cát
Mà Ta là cát,
Thuở nhiệm mầu Ta là cát.
Dâng cho đời Ta hiến cuộc trăm năm.

Cảm xúc ngươi, gạch nối ngàn năm
Ta nghệ sĩ, làm sao đời phô diễn?

Ngươi nghệ sĩ?
Để đời còn,
Ta, biến mất
Trăm năm.

Ea Sola_Lần đầu tiên về Vn với vở diễn
 “Hạn hán và Cơn mưa”.

Tháng 9.1996 (để trân trọng hồn người nghệ sĩ).



3. MỘT THỜI...

.... Phải ta đã quen?
Có một chút quên
Và còn, một chút nhớ.

Phải,
Ta đã quen.
Cả đời, cọng thêm
Nghiệp, nghiệp.

Một thời
hồ thanh ngạn.

1998.






EVA - MẶT - TRỜI

để tặng Ea Sola
qua Hạn Hán và Cơn Mưa.




Eva-Mặt-Trời
Tôi gọi tên người, Ea Sola
Quyền năng Đất
Đất cất tiếng ca.

Ngôi Ta nhỏ
Ba Ngôi sánh chung nhà
Hòa hơi thở, lời thơ lên tiếng.


Dòng sinh sinh
Mong chi thời nắng hạn?
Cúi gập mình
Em giấu
Kín con tim.


Thân phận người,
Nhân và Nghĩa, mãi mê tìm
Em, nối lại hai ngôi Trời Đất.

Kẻ sĩ, hề
Thời thay thời, Khiêm chất ngất
Dâu biển hề
Ngàn sau còn Em nghệ sĩ.




Sàigòn, tháng 9, 1996.

 

 Copy right © 2002 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved