|
Trích tập thơ
" CHO MÙA THU SÁNG "

NGUYỄN ĐỨC TẤN
(1952 – 1998)
RŨ BÓNG XUÂN THÌ
Em đi chân vướng muộn phiền
Bờ vai thuôn rũ dáng nghiêng nghiêng buồn
Tay ôm cho kín nỗi lòng
Để tôi xin gió đừng bồng tóc em
Lạy trời lạy đất lạy người
VỀ GIỮA CƠN MƯA
Em đi về giữa cơn mưa
Trách mưa hờ hững không chừa em tôi
Ướt em làm lạnh cả tôi
Yêu em tím ngắt môi cười thuỷ chung
Mưa… mưa từng buốt nhớ nhung.
CHO TRỌN RIÊNG TƯ
Trời vừa mới bước lập xuân
Nên mùa đông vẫn lừng chừng quanh đây
Tồn vong một cuộc vơi đầy
Bốn mươi tư tuổi ngọt cay sặt sừ
Nam mô tâm nguyện xin từ
Thuỷ chung cho trọn riêng tư với người
THỰC HUYỀN
Mây là khói
Khói là mây
Không mây gọi khói
Là mây vậy mà
Vô cùng hình tướng gần xa
Hợp tan
Tan hợp cho ta gặp mình
THÔI ĐÀNH THÔI
Thôi về tụng biến Di Đà
Cho tròn tình nghĩa của ta với người
Trăm năm trụ giữa nụ cười
Vì người gian dối nên đời dối gian
ĐÂU TÀ ÁO TĂNG
Sáng nay ghé đến bạn hiền
Nhờ cắt cái tóc làm phiền châu thân
Yêu cầu xuống tóc, tẩy trần
Nhưng bạn:” yên trí có cần vậy đâu “
Chẳng qua muốn gọn cho lâu
Nhẹ nhàng hình thức từ đầu đến chân
Bạn hiền ái ngại phân vân
Cho ta cái tóc năm phân gọi là
Tạ từ thân thể yêu ma
“ Phật tại tâm” chứ đâu tà áo tăng.
CÓ LOÀI HOA
Có loài hoa nở về đêm
Hương thoang thoảng xoá hai miền trắng đen
Nhẹ êm mở cánh tinh nguyên
Bồng bồng ảo tưởng bước xuyên đêm dài
Trần gian nhè nhẹ gót hài
Rong chơi hương sắc thiên tài sầu tư
NHẪN
Một thân mình đứng bên truông
Bỗng ta nhìn thấy nghìn muôn hình hài
Khóc người không chỉ một hai
Yêu thương đâu phải một vài lỡi suông
Biết rằng em đã chọn đường
Kiếp người đâu phải có chừng đó thôi
Dẫu sao vẩn giữ nụ cười…
Đôi khi ta lại trách mình
Vì ta cứ tưởng ràng mình phụ ta
Đôi bờ cách một khoãng xa
Không bờ không bến không là riêng tư
Mây hồng – huyễn sắc – không hư
Mà sao người vẫn không như như là…
HỎI
Mây có khi nào hỏi
Gió đến từ nơi đâu
Sông nào lên tiếng gọi
Bèo dạt tụ nơi đây
CHÂN
Khi tâm tình vọng đọng
Thành quách đời cũng xoay
Ôm hoang vu một cõi
Tịch liêu vẽ tiếng cười
THỰC
Trên nền móng quá khứ
Ta xây lại tương lai
Bằng việc làm hiện tại
Tất cả tại chính ta
PHÁP MÔN
Mắt nhìn sâu thế sự
Môi thanh thản mỉm cười
An trú trong mỗi việc
Đời phạm hạnh yên vui
ĐỐI
Bút nghiên
Nghiên nỗi nhớ
Sách vỡ
Vỡ ước mơ
BẠN VỚI BẠN
Cây cỏ cũng như người
luôn hướng đầu lên trên
Cho tâm hồn phơi phới
Thoát ảo tưởng ưu phiền
ĐOÁ VÔ ƯU
Trong từng tia nắng ấm
Lá xanh vui thì thầm
Lung linh nghìn tia nắng
Bướm vờn hoa đong đưa
Từng giọt sương long lanh
Luyến lưu từ biệt lá
Như lệ ngọc từ bi
Xót thương người xám hối
Em như viên đá xanh
Cho đời ta thực tại
Trong vô thường mong manh
Hiện tình người vĩnh cửu
Tấm hình em vĩnh cửu
Như bốn mùa chuyển lưu
Cõi trần gian hiện hữu
Rực rỡ đoá vô ưu
Ơn em tình vàng đá
Ta suốt kiếp ăn năn
Tóc xanh giờ xám trắng
Đá hoá mình ngọc xanh
DƯỚI HIÊN PHỐ
Dưới hiên phố
Những em thơ
Tay cầm tập vé số
Thẫn thờ nhìn mưa
Mắt đăm đắm
Như tròn trong vô tận
Chút hy vọng sáng tươi
Cơn mưa chiều che khuất
Cả không gian xám đục
Mưa vẫn rơi- rơi đều
Mắt ẩn tia nhẫn nhục
Van này trời thôi mưa
Phía chân trời hửng sáng
Cơn mưa chiều dần tan
Trả các em đường phố
Cùng ánh mắt sáng trong
LẠY NGƯỜI
Ta bước ra khỏi bóng tối
Không gian xoay xoáy vào hồn
Như những lời vấn tội
Làm chết nỗi ăn năn
Con người không bao giờ tốt hơn
Vì không thể ngẩng cao đầu chối bỏ
Vật chất phù hoa
Ôi! Trăm năm nô lệ
Ta ân hận ngậm ngùi
Ta thương đời độc ác
Người giết người làm vui
Lạy người, ta cúi lạy
Đời vẫn xoáy quay cuồng
TRẦN CA
Nước sôi để nguội
Khiến thân thể tôi nhẹ nhàng
Và tâm hồn vơi nhịp sầu ca
Ta sẽ thực hiện dài ngày
Không ngần ngại
Cho độc tố biến tan
Và tâm trí nhẹ nhàng
Sắp đến thời điểm cuối cùng
Của thời gian
Và của lòng tự quyết
Hãy bằng lòng với tất cả những gì nhận được
Từ cuộc đời
Đừng để gợn một vạt mây buồn phiền
Than trách- ham muốn.Khổ đau
Hãy lặng nghe nhịp thở con tim
Và dõi hơi thở trong từng điểm
Để biến thành bão tố
Cuốn đi những dấu vết đớn đau
Trích tập thơ
" CHO MÙA THU SÁNG "
Nguyễn Đức Tấn
|