|

Thơ
Cao Xuân Tứ

Sinh năm 1943 tại Huế, học tại trường Quốc Học.
Du học ở Mỹ 1960-1965.
Làm việc ngành ngoại giao VNCH 1965-1975.
Từ 1975 sinh sống ở Amsterdam, Hòa Lan.
Ba bài thơ đầu tiên được đăng trên cùng một số của tạp chí Văn (Sài Gòn)
năm 1965 với lời giới thiệu của Nguyễn Đình Toàn.
Hai bài thơ mới nhất vừa đăng trên liên mạng Văn Học Nghê Thuật (Mỹ) số
tháng 10, 2003.
Mục Lục
01
Huế Hè
02
Amsterdam
03 Phủ
Giầy
04 Đầm
Dơi
05
Vàng
06 Với
Huế
07
Người Tình
08 Bơi
Trong Mắt-Xanh
09 Mãi
10 Đêm
Hà Nội

Huế Hè
…
chờ trăng về rửa chân
nằm phơi rốn giữa vòm cây bươm lá
những định kỳ không hẹn mà tới
hè mỏng teo như cái váy tơ tằm
…..
ngày ở đây khựng lại
chiều dựng đứng cột cờ
con đường rực phượng về
hiên nhà cũ vẫn sang mùi hoa bưởi
chiếc chiếu hoa che nửa mặt người
tuổi thơ vèo theo những xác ve
ngây ngây cơn gió dại
vang về cơn sốt ớt
bùng một giây xé lưỡi tha nhân
húp cả mắt sưng cả môi
hắt cả hơi múc hai mươi
mấy tuổi đời đổ xuống
nứt nẻ tôi
…..
thành phố gào
trong cổ họng
còn ai thoi thóp
mơ mưa
đất trời thu vào
một thoáng
mang mang nước
cồn hến xanh hay
hồ mắt xanh rêu
….
mặc thuyền rồng
thuyền nan xuôi ngược
con đò tình quá
tải ta bơi
mà đêm thì cứ vàng
cứ vội
sông trôi nhẵn mặt
người
vãi ong kiến tung
mãi tận đáy trời
Cao Xuân Tứ

Amterdam
Là môi hổ phách
Hôn biêng biếc màu
trời
Là nắng mật ong
Hắt qua ngôi nhà sún
răng
Là cầm cư loài chim
đất
Lông là rêu bám mái
cong
Là ghế bàn thâm nâu
Là zích zắc quán hàng
Bếp trưa vắng khói
Ai ngồi tơ mơ gạch
ngói
Là kim cương đeo cổ
gác chuông
Là mùa mưa giẻ bình
yên
Đi vào giấc ngủ Anne
Frank
Là Descartes tra vấn
xác thân
Vàng con mắt đêm
Là không gian
Rembrandt bát ngát
tàn nhang
Là đèn đỏ đèn xanh
mò dưới đáy kênh
Là sữa căng em một
ngày cạn mẹ
Là con chữ phân
thân giữa dòng
Dấu than dấu hỏi
dấu chấm vân vân
Là bên kia gió mùa
nhiệt đới
Là bên này biền
biệt ngàn khơi
Là đất thấp hơn
biển một
đời người
Cao Xuân Tứ

Phủ Giầy
*
tiếng nắng vỗ lưng
chiều
xâm mình đóa mây
thập cẩm
tình đói ăn xin
mút mùa chiêm
từng bát từng bát
đong nỗi cô đơn
vàng mã
em phủ phục
huyền thoại mẫu
nào cụ thể hơn
giấc mơ phồn thực
và tôi chở khói
hương
đi vào vận hội
Phủ Giày Tiên
Hương
rụng mùa chiêm
giấc mơ vĩ mô bò
lăn trên bụng kiến
khi em cười bật mí
yêu anh
Cao Xuân Tứ
* Phủ Giầy: địa điểm lên
đồng nổi tiếng tỉnh Nam định.

Đầm Dơi
rắc thêm cọng lá
răm
chưa đã thèm đuôi
mắt
gió trưa nào đi
lạc
vừa mát đôi cánh
chuồn
gánh sông tiền
sông hậu
tưới bùn tận đầm
dơi
vượt rừng tràm
rừng đước
đuôi tôm nhột lá
dừa
quyện vào trong mớ
tóc
quê hương là hoang
tưởng
trên vạt áo bà ba
đây miền mắm thăng
hoa
trên lưng người
góa phụ
năm mươi vẫn còn
xuân
nơi vừa bỏng gót
chân
miền chưa xanh trí
nhớ
nhú lên một tình
cờ
nóc giáo đường tân
đức
mang tin lành ơn
chúa
thấm đất mỡ cà mau
boong boong tiếng
chuông ngân
cựa mình rên chú
dế
vì sao đêm quì lễ
rát tôi lời thánh
ca.
Cao Xuân Tứ

Vàng
Người về rắc phấn
vàng hoa cải
Vỡ từng giọt ấm
rợn căng da
Soãi dài cơn sốt
trên lá dại
Còn khói bay ngùi
rưng ráng sa
Người về cấy nhụy
vàng hoa cúc
Gió mùa xay sợi
nhuyễn vàng tơ
Nhịp phách gõ tràn
gân dây nhức
Ngón khựng đàn
chùng loạn âm ba
Người về xới cỏ
vàng hiên vắng
Bướm lộn dốc tường
loáng thoáng hoa
Mờ trong hoen nắng
nhầu hương phấn
Bước mình bước một
xa bước xa
Sợi nhỏ se hoài
thưa máng tóc
Chậu vàng men rượu
ngấm vàng mưa
Giữa chiều gãi gió
chao gai ốc
Quệt ngang trời
mấy ngấn vàng xơ
Cao Xuân Tứ

Với Huế
ngày se kéo lạnh
vào giêng
bên sông mưa hắt
chiều nghiêng ướt chiều
cá vàng sủi bọt bờ
rêu
tro vùi khoai mốc
chú mèo gậm xương
mẹ về buôn nhớ bán
thương
tả tơi nón lá áo
sương bạc đầu
đội mưa ướt vạt
yếm trầu
đội vành sô trắng
giữa cầu gọi con
1972
Cao Xuân Tứ

Người Tình
(theo
Eluard)
em đứng trên mi
tôi
tóc em trong tóc
tôi
dáng em bàn tay
tôi
mắt em màu mắt tôi
trong tôi em mất
hút
như viên đá giữa
trời
mắt em mở thao láo
không cho tôi ngủ
ngơi
mộng em đầy ắp
nắng
làn bốc khói mặt
trời
làm tôi dở khóc dở
cười
và nói lúc chẳng
có gì để nói
Paul Eluard/ Cao
Xuân Tứ

Bơi Trong Xanh-Mắt
Chân chim đá động
trước phòng
Nhện choàng búng
dậy bứt tung sợi chằng
Thuốc phào nửa
ngụm chơi ngang
Bơi trong xanh-mắt
khói vàng phải thu
Mùa ròng chín ngón
tay dư
Soi trong xanh mắt
lỡ mù con ngươi
Thu vườn đâm trái
trong tôi
Chín trong
xanh-mắt thu ơi hái giùm
Cao Xuân Tứ

Mãi
Có những dòng sông
chưa hề hội tụ
Có những dòng đời
mãi rẽ khúc quanh
Có những bứt đi
vẫn còn rớt lại
Những dòng đời bám
mãi một dòng sông
Có những con sên
bám bờ thế kỷ
Lụi cụi mần tình
trên những xác ma
Có những chiều đất
trời va bật ngửa
Bụi hồng già gai
nín thở đâm hoa
Có con mắt đui từ
từ nhớ lại
Những bãi bồi tắc
mãi một dòng kênh
Có cặp môi cười
ruồi trong bóng tối
Nhìn bàn tay nguýt
mãi một bàn chân
Cao Xuân Tứ

Đêm Hà Nội
bánh xe chùi nhẵn
mặt đường
nửa đêm cưỡi gió
mùa đông bắc về
ngả nghiêng giun
dế vỉa hè
giữa lòng hà nội
bốn bề mưa giăng
phải em là hạt nước
lăn
dài thêm tôi một nếp
nhăn bất ngờ
phải em bọt sóng tây
hồ
ủ trong tăm rượu tình
cờ dậy bơi
phải em chín mọng
xuân rồi
cây bàng hoa sữa góc
trời bỏ quên
tôi đi ngược phố
tràng tiền
ngói lầu rêu phủ hàng
hiên bóng dài
phải em hình hạc mắt
nai
xe dream nhả khói xém
hai bờ đường
phải tôi ruột thót ôm
quàng
con tim cô quả nổ
ran tiếng cười
phải em môi ướp
còn tươi
lẩu dê quán cóc
hẹn tôi phố nào
hàng ngang bước
loạn hàng đào
liễu hồ tháp bút
vẫy chào trong sương
phải tôi lồng bóng
hồ gươm
chút tang thương
giữa thời gian nhiệm mầu
đường bay xé nửa
địa cầu
còn đây một tiếng
còi tàu cuối đêm
Cao Xuân Tứ
|