Một viên quan lập bàn thờ mẹ, các hàng nha lại thưa với quan xin được tiến
cúng một bức hoành phi để tỏ lòng thành. Quan lớn bằng lòng. Bức hoành phi có
bốn chữ, nhưng không khắc liền trên một tấm, mà mỗi chữ lại khắc vào một ô gỗ
riêng, cho có vẻ khác thường. Họ chồng cả bốn ô gỗ mang đến. Quan cảm ơn thuộc
hạ rồi cho người treo ngay lên bàn thờ.
Chẳng biết là quan có học hành chữ nghĩa gì không, mà khi treo lên, ngài chẳng
phân biệt ất giáp gì, xếp ô nọ xọ sang ô kia. Nhìn lên, mấy chữ đại tự đọc rõ
rành rành: Mẫu phối Mạnh Đức! Quan khách đến thăm, ai thấy cũng buồn cười mà
không tiện nói. Chỉ có một ông đồ, nhanh nhảu bật ra:
- Ô, hay thật, đến bây giờ ta mới rõ. Té ra cụ cố bà nhà ta lấy ông Tào Tháo.
Cả đám lăn ra cười. Quan lớn thẹn đến xạm mặt. Thì ra nguyên mấy chữ đại tự phải
xếp theo thứ tự: Đức phối Mạnh Mẫu nghĩa là cái đức lớn của bà có thể sánh với
mẹ ông Mạnh Tử, là bà mẹ nổi tiếng có phương pháp dạy con. Vì quan lớn quá dốt
nên xếp lộn tùng phèo mấy ô chữ theo một thứ tự khác: Mẫu phối Mạnh Đức, thành
ra khác nghĩa hoàn toàn: mẹ lấy ông Mạnh Đức (Mạnh Đức là hiệu của Tào Tháo thời
Tam Quốc).