| TÔI CHỜ
ĐIỀU ẤY Nhạc và Lời : Nguyễn Đức Quang Có điều gì, có câu gì thật tình là mới không? Nói đi em, nói lên em, tôi chờ ngóng Chớ âu sầu, chớ im lìm dựng tường cao bóng đêm Chớ ơ hờ, chớ lặng lờ tôi buồn lắm Có điều gì, có câu gì thật tình là mới không ? Thế giới ơi, biết cho tôi như lửa nóng Muốn nghe điều rất nhẹ nhàng được đặt trong trái tim Hỡi trăng sao, biết khi nào thành lời em ? Ước mơ hoài, có một ngày một ngày em nói ra Ngắn thôi em, rõ thôi em, tôi chờ nhé? Những im lặng, những lơ là tựa hồ không biết qua những chối từ, những bước đi sao nghiệt ngã Trái ưu phiền em âm thầm cài lên hai túi kia Đã xô tôi, đã vây tôi trong cuộc thế Những mong chờ rất chân thành chỉ một câu nói thôi Không cao vợi, không chờ đợi điều gì đâu em ơi Như trời còn gian, trời gian tôi nhé, lừa tôi mãi gạt tôi hoài trong cuộc cờ bí ? Sao, trời vẫn cho, người nhan sắc thế, vạt tóc ngắn, ngực áo đầy còn cài nửa khuy? Em, vẫn bước chân đi trông dịu êm, vẫn dáng đong đưa con mèo đêm rất dỗi dị kỳ, rất đỗi gọi mời nát linh hồn tôi ? Sao, những tối đi về bao cuộc vui vẫn ngỡ có em bên cạnh tôi Nhưng lầu cao ấy, em lầu cao ấy vẫn không một lời ! Những đêm buồn, trên con đường rào quanh bóng cây Phấn hương đưa ái ân xưa ngàn năm cũ Tôi bơ phờ mái tóc xù hiện hình như bóng ma. Trán bỗng nhăn, mắt bỗng hoen, âu sầu quá. Vẫn nuôi lòng, có một ngày từ trên căn gác kia Thấy tôi ngoan có trái tim yêu lặng lẽ Đến với tôi, đứng bên tôi và một câu nói thôi Hết biếng lười, giờ em đã, nói lời yêu tôi. Có muôn điều, có ngàn điều cuộc đời đang diễn ra Những khôn ngoan lẫn điêu ngoa, trên vạn ngã Có bao điều cứ gậm mòn đời mình từ giấc mơ Sáng nay đây, vân chưa nguôi, mơ màng nhớ Có ai ngờ, rất dại khờ lòng tôi lại thiết tha Bóng dáng qua, tóc thơm hoa, xanh màu lúa ngõ đi về có dấu mòn chờ đợi từ kiếp xưa Bước chân gần, mắt quay tròn, tim đờ đẫn Ước mơ hoài có một ngày được nghe em nói ra Ngắn thôi em, rõ thôi em, tôi chờ nhé Những im lặng, những lơ là tựa hồ không biết qua những chối từ, những quay đi, sao nghiệt ngã Trái ưu phiền, em âm thầm cài lên hai túi kia đã trêu tôi, đã xô tôi trong cuộc thế Mối duyên này, tôi chờ đợi chỉ một câu nói thôi Không mơ màng, không cao vọng điều gì đâu em ơi. Sao trời còn gian, trời gian như thế Lừa tôi mãi, gạt tôi hoài chơi cuộc cờ bí Sao, trời vẫn cho người nhan sắc thế? Vạt tóc ngắn ngực áo đầy còn cài nửa khuy Em, vẫn bước chân đi dịu êm, vẫn dáng đong đưa như mèo đêm Rất đỗi dị kỳ, rất đỗi gọi mời nát linh hồn tôi. Sao. những tối đi về bao cuộc vui, vẫn ngỡ có em bên cạnh tôi Nhưng lầu cao ấy, em lầu cao ấy vẫn không một lời |
|
Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved |