| TÌNH TÔI,
CON DỐC NHỎ Nhạc và Lời : Nguyễn Đức Quang Nơi tôi ở rất gần một con đường Con dốc nhỏ đắm mình giữa mù sương Thành phố âm u nhìn con dốc đứng nhà cũ vây quanh tường vôi nứt rạn khung cửa lầu cao có em ánh đèn sáng Con dốc nhỏ thích tôi người đứngchờ trông ngây dại giữa chiều nắng chiều mưa chờ bước chân quen, gập ghềnh đất đỏ chờ những hoang liêu một mùi phấn nhẹ tôi đưa nàng bước lên tuổi xuân thì Phố xóm nghèo sơm lan chuyện chúng mình những mái nhàliếc trộm bước tình duyên chuyện lúc hai tôi ngôụi chân dốc vắng mặt đất ngây ngây mùi thơm bắp nướng vai sát bờ vai gờn gợn những trầm hương Chân dốc nhỏ dẫn đi quanh bóng hồ môi em mềm hút cạn cánh bụi mưa hàng liễu giang tay bầy chim trốn gió từng bước em rung người trong tiếng thở Em cắn bờ vai: lắm khi lòng bất ngờ .. Từng đêm từng đêm, con dốc vàng ánh đèn điệu sáo thần tiên gọi vang tận cõi trên cuộc tình ngơ ngác không hứa hẹn thêm nào trời hạnh phúc đâu biết gì hơn vui với cuộc vui bước khuya tình len lén Để có nhiều hôm, phố núi gọi mưa về đường dốc trợt trơn, lòng vang lừng khúc ca em bước cạnh thôi có chi mà ấm lạ mưa mãi tình ơi con tim tôi nhóm lửa thật rồi Nhưng một chiều bỗng em đổi hướng đời vắng một người dốc mòn cũng lẻ loi Nhịp trống cao nguyên từng cơn buốt nhói chờ mãi nơi đây lòng tôi thấm mỏi em nơi nào, đã thênh thang lộ mới Trong thinh lặng có tôi chờ rất dài bông hoa cỏ cắn chặt giữa đầu môi ngàn cánh hoa bay ngập con ngõ vắng hàng xóm chung quanh nhìn tôi cố gượng con dốc nhìn tôi bước đi bằng vết thương Nay tôi ở rất xa một con đường |
|
Copy right © 2003 . Du Ca Viet Nam . All Rights Reserved |