|
Phùng Khắc Khoan
Ngày xưa, về đời nhà Lê, ở làng Phùng Xá, đất Sơn Tây có một thư sinh tên là
Phùng Khắc Khoan. Tương truyền rằng Khoan là anh em cùng mẹ khác cha với
Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. Khoan lớn lên, bà mẹ cho xuống Hải Dương theo
học anh là Nguyễn Bỉnh Khiêm, về sau đỗ tiến sĩ, giúp nhà Lê trung hưng, làm
được nhiều việc lớn. Đến khi nhà Nguyễn khôi phục được kinh thành Thăng
Long, Phùng Khắc Khoan được cử đi sứ triều Minh.
Trong khi đi sứ, vua Tàu phục tài văn thơ của ông trong một lúc làm luôn 36
bài thơ mừng, phong ông làm Lưỡng quốc Trạng Nguyên. Khi trở về qua tỉnh
Lạng Sơn, ông gặp Liễu Hạnh công chúa hiện hình chơi trên đỉnh núi, đôi bên
cùng đọc thơ xướng họa, rồi bà chúa Liễu biến mất.
Tục truyền rằng Liễu Hạnh công chúa là con gái Ngọc Hoàng, tên Quỳnh Nương,
lỡ tay làm rơi vỡ chén ngọc ở Thiên đình, bị đày xuống trần, đầu thai làm
người vào đời Hậu Lê, ở nhà Lê Thái Tông, đất Vụ Bản (Nam Định). Họ Lê đặt
tên con gái là Giáng Tiên, lớn lên lấy chồng Đào Lang. Sau ba năm chăn gối,
đến ngày mồng ba tháng ba, Giáng Tiên bay về trời, nhưng vì chưa hết hạn ở
hạ giới, nên Ngọc Hoàng lại đày xuống thế một lần nữa. Bận này nàng công
chúa thượng giới đi cùng với hai tiên nữa là Quế Nương và Thị Nương xuống
miền Phố Cát (Thanh Hóa). Nàng thường ngao du hiện ra nhiều nơi, làm nhiều
việc hiển linh, được triều đình phong sắc là công chúa Liễu Hạnh, vào hạng
tứ bất tử của Việt Nam, sau các Thần Tản Viên, Phù Đổng, Chử Đồng Tử.
Chính trong một cuộc du ngoạn mà công chúa Liễu Hạnh gặp nhân sĩ họ Phùng.
Sau cuộc họa thơ cùng tiên nữ tài hoa, Phùng Khắc Khoan đi gặp gỗ chất ngổn
ngang trên đường, nhận thấy sắp chữ Liễu Hạnh và chữ Phùng, đoán biết là ý
tiên nữ muốn ông đứng ra lập đền thờ bà.
Phùng Khắc Khoan còn gặp Liễu Hạnh hiện ra một lần nữa, trong lúc cùng hai
người bạn họ Ngô, họ Lý đi chơi thuyền Hồ Tây, và kẻ tiên người tục cùng
nhau làm thơ xướng họa liên ngâm còn truyền lại đến ngày nay.
 |