|
Phùng Hưng
( Bố Cái Đại Vương )
(761-802)
Năm Đinh Mùi (767) quyền thống trị của nhà Đường trên đất Việt bắt đầu suy
yếu. Năm Đại lịch thứ hai đời Đường Đại Tông có giặc Côn Lôn và Chà Và vào
quấy nhiễu. Quan Kinh lược sứ nhà Đường là Trương Bá Nghi chỉ còn biết cách
đóng chặt cửa thành chờ cứu viện. Vua Đường sai Cao Chính Bình đem quân sang
đánh tan giặc ở Cửu Chân, sau đó y được giữ chức đô hộ An Nam. Cao Chính
Bình ỷ thế ra sức tàn sát, cướp bóc, vơ vét của cải của dân ta, khiến người
người đều căm giận. Nhân cơ hội đó Phùng Hưng cùng hai anh em là Phùng Hải
và Phùng Dĩnh hiệu triệu dân Việt nổi lên chống nhà Đường.
Phùng Hưng xuất thân từ dòng dõi cự tộc, hào trưởng của đất Đường Lâm (Ba
Vì, Hà Nội). Bố của Phùng Hưng là Phùng Hạp Khanh, một người hiền tài đức
độ, từng tham gia cuộc khởi nghĩa của Mai Thúc Loan. Sau đó ông trở về quê,
chí thú làm ăn trở nên giàu có, nuôi trong nhà hàng ngàn nô tỳ. Phùng Hạp
Khanh có người vợ họ Sử, một lần sinh 3. Phùng Hưng khôi ngô, khác thường.
Trong 3 anh em, Phùng Hưng có sức khỏe và khí phách đặt biệt. Ông được sử
sách và nhân dân lưu truyền về tài đánh trâu, giết hổ ở Đường Lâm. Kể rằng
có lần ông đánh được hai con trâu mộng đang húc nhau. Lần khác, bằng mưu kế,
ông đương đầu với con hổ dữ khét tiếng trong vùng, giết chết mãnh thú, trừ
được họa cho dân. Vì được dân sẵn lòng mến phục, nên khi Phùng Hưng trương
cờ dấy nghĩa mưu việc lớn, nhân dân theo về đông. Chỉ trong một thời gian
ngắn, nghĩa quân lên tới vài vạn người. Quân giặc ở châu Đường Lâm và các
vùng phụ cận không đương nổi những cuộc công phá sấm sét phải tháo chạy.
Phùng Hưng xưng là Đô Quân, Phùng Hải xưng là Đô Bảo, Phùng Dĩnh xưng là Đô
Tổng chia quân đi trán giữ các vùng hiểm yếu. Cao Chính Bình đem quân đi đàn
áp nhưng chưa phân thắng bại. Khi tiến công, khi thế thủ, cuộc chiến diễn ra
hơn 20 năm. Năm Tân Mùi (791), Phùng Hưng cùng các tướng Phùng Hải, Phùng
Dĩnh, Đỗ An Hàn, Bồ Phá Cần chia ra làm 5 đạo bất ngờ vây đánh thành Tống
Bình. Cao Chính Bình đem 4 vạn quân ra nghênh chiến. Sau 7 ngày đêm xung
sát, quân giặc núng thế phải rút lui vào thành trấn thủ. Nghĩa quân Phùng
Hưng thừa thắng reo hò bủa vây khắp 4 mặt thành. Thấy quân mình bị chết
nhiều, Cao Chính Bình lo sợ phát ốm rồi chết. Phùng Hưng chiếm lĩnh thành
trì, vado phủ đô hộ điều khiển việc nước được 7 năm thì mất. Con trai là
Phùng An lên nối ngôi, thể theo lóng mộ của nhân dân tôn hiệu cha là Bố Cái
Đại Vương, Phùng An nối nghiệp được 2 năm thì bị vua Đường cử Triệu Xương
đánh bại.
Phùng Hưng mất nhưng nhân dân không nguôi nhớ tiếc ông. Truyền thuyết dân
gian kể: Phùng Hưng rất hiển linh giúp dân lúc hoạn nạn. Dân làng cho là
linh ứng, lập miếu để thờ tự tại Đường Lâm. Sau này, Phùng Hưng cũng hiển
linh giúp Ngô Quyền đánh thắng giặc sông Bạch Đằng. Vì Vậy, Ngô Quyền cho
lập đền thờ ông rất lớn. ở Quảng Bá ( Hà Nội), Triều Khúc (Hà Sơn Bình). ở
Đại ứng, Phương Trung, Họach An ( Thanh Hóa, Hà Sơn Bình)v.v.. đều có đền
thờ ông.
 |