|
Nước Âu Lạc và Thục An Dương Vương
(258-207)
Có nhiều giả thuyết về trường hợp An Dương Vương lên làm vua nước Âu Lạc.
Theo một số sách sử như Đại Việt Sử Ký Toàn Thư (Ngô Sĩ Liên), Việt Sử Tiêu
án (Ngô Thời Sỹ), An Dương Vương tên là Thục Phán, nguyên là thủ lĩnh xứ
Thục (hiện nay chưa xác định được xứ Thục ở đâu). Vào năm 257 trước Công
Nguyên, Thục Phán đem quân đánh Hùng Vương thứ Mười Tám. Hùng Vương cậy mình
có binh hùng tướng mạnh, không lo phòng bị, chỉ ngày đêm uống rượu, đàn hát.
Quân Thục Phán tấn công bất ngờ, Hùng Vương không chống cự được, phải nhảy
xuống giếng tự tử.
Nhưng, lại có giả thuyết cho rằng Thục Phán là thủ lĩnh người Tây Âu, cư trú
trên địa bàn phía Bắc nước Văn Lang. Vào năm 214 tr. CN. Tần Thủy Hoàng
(Hoàng Đế Trung Hoa) sai tướng là Đồ Thư sang đánh đất Bách Việt. Người Tây
Âu và người Lạc Việt cùng nhau đứng lên chống quân Tần. Sau khi thành công
đuổi được quân xâm lăng, Hùng Vương thứ Mười Tám nhường ngôi cho Thục Phán.
Dù tình huống lên ngôi của Thục Phán chưa được xác định rõ ràng, nhưng tất
cả đều công nhận sự việc Thục Phán hợp nhất vùng đất của mình vào Văn Lang
mà lập nên nước Âu Lạc.
Thời An Dương Vương được chép lại vẫn nhiều tính chất hoang đường, truyền
thuyết. Như truyền thuyết thần Kim Quy giúp vua xây thành Cổ Loa và tặng
chiếc nỏ thần để giữ cơ đồ.
Triệu Đà là quan úy quận Nam Hải, cho quân tiến đánh Âu Lạc nhiều lần nhưng
không thành vì Âu Lạc có thành Cổ Loa hiểm yếu cùng chiếc nỏ thần diệu trấn
giữ. Triệu Đà bèn hòa hoãn, cầu hôn con gái của An Dương Vương cho con trai
của mình là Trọng Thủy. An Dương Vương đồng ý. Trọng Thủy ở rể tại Âu Lạc ba
năm để do thám và tráo được lấy nỏ. Vì thế khi quân Triệu Đà kéo đến thì nỏ
thần mất hiệu nghiệm. Quân Âu Lạc tan vỡ. An Dương Vương đem Mâu lên ngựa
chạy loạn. Đến núi Mộ Dạ (Nghệ An), thần Kim Quy hiện lên, lên án Mâu là
giặc. An Dương Vương liền chém chết con gái và nhảy xuống bể tự tử. Dân Việt
mất nền tự chủ từ đấy cho đến ngàn năm sau.
 |