|
Nguyễn Gia Thiều,
tác giả Cung oán ngâm khúc
Giáo sư văn học Vũ Ngọc Khánh
Văn học Việt Nam thế kỷ 18 đạt những thành tựu rực rỡ vì đã chứng kiến sự ra
đời nhiều tác phẩm Nôm xuất sắc ở cả hai mặt: nội dung phản ánh thời đại sâu
sắc và trình độ nghệ thuật điêu luyện. Một trong những tác giả có công lao
đóng góp vào thành tựu ấy là Nguyễn Gia Thiều.
Thời đại Nguyễn Gia Thiều sống là thời đại có nhiều biến động. Loạn lạc, đói
kém khắp nơi. Vua chúa quan lại ăn chơi trụy lạc, tranh chấp, loại trừ nhau.
Dân nghèo bị đàn áp, bóc lột. Binh sĩ bỏ thây ở các chiến trường. Trong
triều đình, ngoài thôn xóm, từ quý tộc đến bình dân đều cảm thấy hãi hùng,
bế tắc. Sự lo lắng về thân phận con người mặc nhiên được đặt ra cho những ai
có ý thức quan tâm đến hiện thực bất bình và vấn đề nhân đạo. Tác phẩm Chinh
phụ ngâm của Đặng Trần Côn (có nhiều bản dịch) đã là một tiếng nói phản đối
chiến tranh. Cung oán ngâm khúc góp thêm lời tố cáo cuộc sống chán chường
mệt mỏi, bất bình vì những cay nghiệt: Cảnh phù du trông thấy mà đau!
Nguyễn Gia Thiều là con của quận chúa Quỳnh Liên. Ông gọi chúa Trịnh Cương
là ông ngoại. Cha ông là một võ quan, được phong tước Đạt vũ hầu. Ông được
lui tới trong phủ chúa, do đó được nhìn thấy tận mắt cảnh ngộ của những cung
nữ bị bỏ rơi. Ông đã dùng lối văn độc thoại, làm lời một cung phi tài sắc
trình bày tâm trạng và nỗi đau đớn bị vua ruồng bỏ. Người phụ nữ trong khúc
ngâm đã lên tiếng. Nàng ý thức rõ rệt về phẩm chất, tài năng của mình, nàng
tố cáo cuộc sống phè phỡn xa hoa của bọn vua chúa, biến người cung nữ thành
thứ đồ chơi. Nàng miêu tả nỗi thê thảm trong cuộc sống cô đơn, tù túng. Từ
sự phản ánh hiện thực với lòng phẫn nộ và sự oán hờn như vậy, nàng triết lý
về cuộc đời ảo mộng, dối trá, phù du và tuyệt vọng:
Trăm năm còn có gì đâu,
Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì.
ở đây, Nguyễn Gia Thiều đã mượn lời cung nữ để nói lên tâm sự bế tắc của
mình, cũng là sự bế tắc của lớp nhà nho thời đại ông, chán chường và mệt
mỏi.
Nghệ thuật Cung oán ngâm khúc về mặt cấu trúc cũng như về mặt ngôn từ đều
sắc sảo. Không gian Cung oán ngâm khúc là không gian bưng bít của chốn tiêu
phòng lạnh lẽo. Thời gian Cung oán ngâm khúc chủ yếu là mùa thu và bóng đêm.
Cảnh trong Cung oán ngâm khúc là cảnh lồng qua màn sương hồi ức và tưởng
tượng. Đặc biệt, lối biểu hiện bằng cảm giác là cách viết độc đáo của Nguyễn
Gia Thiều có lẽ là lần đầu tiên xuất hiện trong văn học Việt Nam, rất tập
trung và cô đọng. Những hình dung từ về xúc giác, thị giác, thích giác chọn
lọc tài tình, bất ngờ mà đúng chỗ, đã gây được ấn tượng mạnh mẽ cho người
đọc. Vần điệu song thất lục bát nhuần nhuyễn, phép đối ngẫu được tôn trọng
chặt chẽ. Hơi văn, giọng văn réo rắt não nùng, thích hợp với nội dung và tâm
trạng con người trong khúc ngâm.
Nguyễn Gia Thiều là một tài năng đa dạng. Ông thuộc gia đình quý tộc, xuất
thân là quan võ. Năm 1782, ông giữ chức Tổng binh ở Hưng Hóa, phong tước Ôn
Như hầu, nhưng ông lại xin thôi, về sống cuộc đời tài tử, làm thơ, uống rượu
và cả đi tu (ông có hiệu là Như ý Thiền). Ông là một thi nhân mà cũng là một
nhạc sĩ. Ông đã sáng tác các bản nhạc Sơn trung âm, Sở từ điệu. Ông vẽ đẹp,
có bức tranh Tổng sơn đồ được vua Lê khen thưởng. Ông cũng am tường cả về
kiến trúc, Tháp chùa Thiên Tích (Bắc Ninh) đã được xây dựng dưới sự điều
khiển của ông. Quãng cuối đời, ông có được triều Tây Sơn mời ra cộng tác,
nhưng đã chối từ, về sống ở quê nhà: làng Liễu Ngạn, huyện Siêu Loại (nay là
huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh) cho đến khi mất.
 |