|
Đặng Trần Côn
Danh sĩ đời Lê ý tông, không rõ năm sinh, năm mất, quê xã Nhân Mục
(tục gọi làng Mọc), huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông (nay là Hà Sơn
Bình).
Ông thông minh, hiếu học, gặp lúc chúa Trịnh Giang cấm nhân dân Thăng
Long không được để đèn sáng, hoặc đốt lửa ban đêm, ông phải đào
hầm dưới đất thắp đèn mà học.
Ông thi đỗ hương cống, được bổ Phủ học huấn đạo, rồi làm Tri
huyện Thanh oai (Hà Đông) sau tháng Chiến khán ngự sử đài, chẳng
bao lâu thì mất, chưa đến 40 tuổi. (Về cái chết của ông có sách
chép: hình như ông bị tội, xử án rồi mất trong tù).
Ông là tác giả khúc ngâm Chinh phụ lừng danh. Tương truyền ông làm
thơ khá nhiều, lúc còn trẻ có đưa cho nữ sĩ Đoàn Thị Điểm xem.
Bị chê thơ dở, ông cố gắng dồi mài, ít lâu sáng tác khúc ngâm
Chinh phụ, khiến Đoàn Thị Điểm phải phục rồi phiên dịch ra quốc
âm.
Sách Tang thương ngẫu lục ghi: Khoảng năm về già, ông làm ra khúc
Chinh phụ ngâm, cả thảy đến mấy nghìn lời. Làm xong, đưa Ngô Thì
Sĩ xem, ông Ngô thán phục mà rằng:" Văn này đánh đổ cả lão Ngô
này chớ còn gì nữ"a. Khúc ngâm ấy người ta ghi chép, truyền sang
đến tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây ở Trung Quốc.
Tác phẩm của ông đều bằng chữ Hán. Ngoài bản Chinh phụ ngâm còn
có: Tiêu tương bát cảnh (thơ), Bích câu kì ngộ (truyện thơ), và các
bài phú: Trương Hàng tư thuần lô, Trương lương bố y, Khấu môn thanh.
Tùng Niên Phạm Đình Hổ ghi nhận về Đặng Trần Côn:" Tính thích
rượu, buông thả không chịu bó buộc trong khoang trường ốc. Văn chương
ông nổi tiếng lừng thiên hạ".
 |