|
Chiêu Văn Đại Vương Trần Nhật Duật
Trần Nhật Duật (1253-1330) con trai thứ tư của Trần Thái Tông, người có công
lớn trong việc chỉ huy quân Trần đánh thắng giặc Nguyên, từng được phong
Thái úy quốc công với Chiêu Văn dại vương, từ bé đã nổi tiếng là ông hoàng
hiếu học và "sớm lộ thiên tri, ham thích hiểu biết về các tiếng nói và các
giống người". Có thể nói, tuổi trẻ của Trần Nhật Duật là những năm tháng
miệt mài rèn luyện để trở thành tài. Vì vậy, Nhật Duật nổi tiếng hiểu nhiều
biết rộng. Uy tín của vị vương còn vang dội cả nước ngoài do sự hiểu biết
sâu rộng về các nước láng giềng. Học tiếng Tống và tiếng Chiêm Thành, Nhật
Duật chẳng những sử dụng thành thạo các ngôn ngữ ấy mà còn am hiểu nhiều mặt
của các nước đó, kể cả phong tục tập quán của họ. Đối với các dân tộc trong
nước, Nhật Duật không những hiểu tiếng mà còn hiểu cả người.
Mới ngoài 20 tuổi, Nhật Duật đã được triều đình nhà Trần giao đặc trách
những công việc về các dân tộc có liên quan. Vua Nhân Tông thán phục, thường
nói đùa: "Chiêu Văn vương có lẽ không phải người Việt mà là hậu thân của
giống Phiên, Man". Tiếp xúc với các sứ thần triều Nguyễn, có lần Nhật Duật
đã vui vẻ, tự nhiên trò chuyện suốt cả một ngày, khến cho sứ Nguyễn cho rằng
Nhật Duật là người Hán ở Châu Định (gần Bắc Kinh) sang làm quan bên Đại
Việt. Hiển nhiên, Nhật Duật phải khổ học công phu và hết sức kiên trì mới
đạt được kết quả ấy. Câu chuyện sau đây tỏ rõ Nhật Duật chẳng những chỉ giỏi
các thứ tiếng mà là một nhà dân tộc học lỗi lạc.
Ngày ấy, vua quan Triều thần được tin chúa đạo Đà Giang (thuộc miền Tây Bắc
ngày nay) Trịnh Giác Mật tụ họp phe đảng nổi lên nổi lên cự lại triều đình.
Tin dữ trong nước đến cùng lúc nhà Nguyên đang sửa soạn đại binh đánh Đại
Việt. Cần phải dẹp ngay mối bất hòa trong nước . Người đảm đang trọng trách
này không ai hơn Trần Nhật Duật. Thế là vị vương trẻ 27 tuổi dưới cờ hiệu
"Trấn thủ Đà Giang" làm lễ ra quân lên đường.
Hay tin, chúa Đà Giang họp đám hầu mục bàn kế cự chiến. Trịnh Giác mật định
ám hại viên tướng trẻ triều Trần nên sai người đưa thư dụ Nhật Duật: "Giác
Mật không dám trái lệnh triều đình. Nếu ân chủ một mình một ngựa đến, Giác
Mật xin ra hàng ngay". Muốn thu phục được Giác Mật, Nhật Duật mặc các tướng
can ngăn, một mình một ngựa đến trại Giác Mật, chỉ mang theo mấy tiểu đồng
cắp tráp đi hầu. Thản nhiên đi giữa lớp lớp gươm giáo và đám lính sắc phục
kỳ dị cố ý phô trương uy hiếp của Giác Mật, Nhật Duật nói với chúa đạo bằng
chính ngôn ngữ và theo đúng phong tục của dân tộc Đà Giang:
-Lũ tiểu đồng của ta khi đi đường thì nóng tai trái, vào đây thì nóng tai
phải.
Từ Giác Mật đến các đầu mục đều sững sờ kinh ngạc trước sự am hiểu tiếng nói
và tục lệ của Nhật Duật. Rồi mâm rượu được bưng lên. Chúa đạo nheo mắt thách
thức, đưa tay mời, Chỉ có quả bầu cắt đôi sóng sánh rượu và dĩa thịt nai
muối. Nhật Duật không chút ngần ngại cầm thịt ăn rồi vừa nhai vừa ngửa mặt,
cầm gáo rượu bầu từ từ dốc vào mũi hết sức thành thạo.
Trịnh Giác Mật kinh ngạc thốt lên: "Chiêu Văn Vương là anh em với ta".
Nhật Duật từ tốn: "chúng ta xưa nay vẫn là anh em". Rồi sau đấy, theo lệnh
Nhật Duật, tiểu đồng mở tráp lấy ra những chiếc vòng bạc sáng lóa trao cho
từng đầu mục Đà Giang. Những người cầm đầu đạo Đà Giang chỉ còn biết: hoan
hỉ đón lấy tặng phẩm kết nghĩa theo đúng tục lệ của họ từ tay viên tướng
triều đình mà họ vừa nhận làm anh em. Chúa đạo Đà Giang đã quy thuận. Sức
mạnh của dân tộc như được nhân lên.
 |